|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
đó có ghi rõ cả.”
“Vậy sao???”
Chắc lại là những ông bạn già của ba chứ còn ai…
….???…Ủa…???…..
Đột nhiên mắt nó trợn tròn như mắt ếch…đập vào ngay một hàng danh sách dài ghi rất rõ những cái tên….những cái tên mà nó đã từng sợ chết khiếp khi nghe ai đó gọi phải…còn lần này, huống chi là người bằng xương bằng thịt…oh my god!!! Những người anh họ của nó, sao họ lại xuất hiện ở đây!!! Thân người bỗng lạnh toát….
Nhớ đến kỉ niệm thời thơ ấu, sẽ ko có gì đau khổ bằng cái việc mỗi ngày giáp mặt với bọn họ…cuộc sống của nó như rơi xuống chín tầng địa ngục vậy,…nó luôn bị bọn người này ăn hiếp…đem ra làm trò đùa,…họ luôn bắt nó tham gia những cuộc chơi của họ…mà mỗi cuộc chơi là mỗi cuộc hành trình đấu tranh giành sự sống của nó…bởi họ thích chơi những trò cảm giác mạnh…những trò nguy hiểm đến mạng người…thân lễu yếu đào tơ như nó làm sao mà kháng cự lại bọn su mô này được…về trễ thì bị bà nội la… nó luôn là người tiên phong chịu trận…TT.TT…
Tại sao??? Tại sao trái đất lại có hình cầu – một câu hỏi mà nó đã hỏi đi hỏi lại trong đầu ngay từ khi sống chung dưới một mái nhà với họ…bởi đi đâu vòng vòng hồi cũng gặp nhau…ko khi nào nó đào tẩu thành công cả…số phận thật trớ trêu màk… và ngay tại bây giờ…tại sao??? Tại sao bọn họ lại trở về đây??? Ko phải họ đang du học bên nước ngoài sao…nếu nó nhớ ko lầm thì niên học chưa kết thúc màk @.@…Trời ơi!! “ Bây giờ trốn chắc vẫn còn kịp, phải cáo bệnh gấp mới được…khà khà…”
Vừa dứtý nghĩ nó đặt vội cái danh sách dài ngoằn đó xuống bàn ‘rùi’ ba chân bốn cẳng chạy vụt về phía cầu thang…
Hà hà…sẽ ko phải gặp lại bọn họ…
“Mỹ Lannn….”
OÁI!!!
Tiếng ai gọi mà nghe thống thiết thế ko biết…báo hại nó nhém xíu xảy chân trong lúc đang đào tẩu…
Hừm…nó ngoái lại xuống dưới cầu thang…té ra là hai con vịt bầu nhà ta…
“Bà đi đâu trên đó thế…sao ko ngồi ở đây tiếp khách hả?”
“Bà ko định trốn tụi này đấy chứ!!!”
Ặc, ko xong ‘rùi’, nếu để hai con này biết là nó đang nung nấu cái ý nghĩ trốn mấy tên anh họ thì có nước nhảy xuống sông Hoàng Hà quá…ai kêu lúc đó nó châm ngòi nổ quá trời nổ làm chi…bây giờ tự nó nổ banh xác ‘lun’ ‘rùi’…
Nó đành giả vờ chuyển hướng, vừa đi vừa vuốt cái mái tóc quăn xù cho có chuyện làm…
“Đi đâu là đi đâu…hơ hơ…tui đang trong tư thế đi xuống chứ bộ=.=…”
“Ủa??? Mà sao mấy bà biết nhà tui có tiệc mà đến dzậy???”
“Trời!!! Bà bị bệnh mất trí hả? Mới hồi sáng bà kêu anh quản gia của bà đưa thiệp cho tụi này còn gì…” Tử Ân trả lời nó mà mắt nhỏ cứ đảo liên tục khắp căn phòng…
Nó bỗng nhớ ra, hình như là có chuyện đó nhưng mà đâu phải nó kêu đâu…nó còn ko biết nữa là…
“Ê, bà tìm ai dzậy?”
“Tìm…tìm người…” Lấy một quả nho gần đó, nhỏ bỏ tỏm vào mồm nhai nhóp nhép…
“T.T tui biết bà tìm người chứ ko lẽ bà tìm con luna nhà tui…”
“Mệt bả ghê, bả tìm ‘giai đẹp’ đó mà…hô hô…”
“Tố Tố…bà câm mồm lại cho tui…tui bây giờ khác xưa ‘rùi’ nhak…”
“Khác cái quái gì?” Nó và Tố Tố, hai đứa đồng thanh một tập.
“Ưkm…khác…mà thui…mấy bà hỏi làm gì…biết khác là được ‘rùi’…aa..a..aa..a….trông anh kia quen quá, hình như học chung trường với tụi mình thì phải…hô hô!!”
@.@…con nhỏ này…ko biết nó khác chỗ nào chứ cái tật này thì có chết vẫn vậy…
“Đúng là bó tay với nó” Mỹ Lan nói.
Tụi nó đang đi dọc một hành lang rất dài và hết sức nguy nga tráng lệ với sàn lát bằng gỗ đen huyền được đánh bóng láng coóng. Những bức tường dọc hai bên hành lang được khảm lên những biểu tượng hình lông công bằng vàng lấp lánh rất đẹp. Ở khúc giữa có một đài phun nước, những tia nước lóng lánh bắn xuống tạo nên những âm thanh rì rào róc rách hòa điệu theo những tiếng bước chân của dòng người đang đi qua…Đây là nơi có thể coi là đẹp nhất trong tòa biệt thự này, bởi thế nó ‘lun’ là trung tâm của những buổi tiệc tùng.
Bây giờ đã gần 7 giờ, người đến càng đông, ai nấy đều ăn mặc sang trọng…vừa đi nó vừa cầu nguyện…cầu cho nó ko phải đụng ngay một trong mấy tên anh họ…mong là tối nay ông trời hiển linh…
Binh…binh…
Oái!!!
“Trời!!! Sao đi ko nhìn trước nhìn sau gì hết dzậy…???”
“AAA…em xin lỗi…anh có bị ì…ăm…”
“ăm……………….” Vừa nhìn ‘dung nhan’ của người trước mặt, nó như cứng họng, mắt trố ra nhìn hắn ta đang phủi phủi cái tay áo – nơi lúc nãy nó làm đổ nước vào hắn.
Ông trời ơi!! Giờ này ông đang ngủ sao??? Uổng công con cầu nguyện nãy giờ…hóa ra ông đang ngủ…Xui ma quỷ khiến thế nào ko biết lại gặp ngay hắn – Dương Minh Phương, con chú hai…là trưởng nam của gia tộc….cũng là tên đầu đản ăn hiếp nó nhiều nhất đây…Má ơi…Hy vọng qua nhiều năm xa cách, hắn sẽ ko nhận ra nó…
“Em xin lỗi…em ko cố ý…chắc ko bị sao đâu hen!!! …em xin đi trước ạ…”
Hu hu hu…đi nhanh lên mới được….
“Ê Mỹ Lan…..chờ tụi này với….”
Trời ơi! Hai con quỷ sứ, mấy bà hại tui ‘rùi’….như thế này càng phải đi nhanh hơn nữa…ko được, phải chạy ‘lun’ quá…Hu hu hu…
PHập….một bàn tay tóm chặt lấy nó…ko xong ‘rùi’…đời nó đi buôn muối ‘rùi’…
Hu hu hu…Nó nói như ko nói, người vẫn nhìn về phía trước:
“Hix…em đã xin lỗi ‘rùi’ màk…nếu như anh ‘mún’ em đền cho anh cái áo khác cũng được…”
Mồ hôi mồ kê bắt đầu đẫm trán…nó lấy tay quệt ngang, hơi thở gấp hơn…đời nó thật là xui xẻo, toàn gặp phải mấy tên ác ma…thích những trò bạo lực…như thế có gì hay ho đâu chứ…tại sao lại cứ thích ăn hiếp người khác…
“Cô nói nhảm gì dzậy? Ai cần thay áo???”
Hả??? Nó có nghe lầm ko dzậy…hình như là ko…nghe rất rõ nữa là đằng khác…Nó cố gắng xoay người lại nhìn cái tên đang đứng trước mặt mình…thì ra ko phải là tên anh họ của nó mà là Kim Huyền Ảnh…bàn tay khổng lồ của hắn vẫn còn đặt lên vai nó… hắn cũng xuất hiện ở đây sao???..T.T Lại một lần nữa nó như chết đứng…một lúc gặp nhiều cú sốc như thế này, chắc có ngày nó bị bệnh tim mất…
Nhìn qua vai của Kim Huyền Ảnh…nó nhận thấy một đôi mắt đen tuyền đang nhìn mình chăm chăm…Cuối cùng thì người đó cũng lên tiếng:
“Qúa ra là em họ, sao lúc nãy giả vờ ko quen biết hả? Anh đi tìm em nãy giờ thật vất vả…”
“Ơ…ăm…em…aaaaa….ba đây ‘rùi’…”
Thật may làm sao…trong
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




