watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:00 - 03/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6821 Lượt

đầu tiên xuống trước. Anh Khanh lật đật theo sau…

“Giờ có thể buông tay ra khỏi cái mặt ngu ngốc của cô được rồi đó”

“Cái gì? Mặt ai ngu ngốc?” Mặt nó lúc này còn đang ngơ ngác nhìn quanh, đề phòng có cánh phóng viên nào nhìn thấy nó bước xuống từ chiếc xe buýt ‘cũ mèm’ hay ko????O.O

May thật, ko ai hết, Hơ hơ hơ…Hôm nay đúng là xui xẻo mà.

Quay phắc lại Kim Huyền Ảnh, nó liền hỏi tội:

“ Này, cậu dám nói ai là người hầu của cậu hả? Cậu ‘mún’ chết sớm phải ko? Cậu có biết thế lực Dương gia này thế nào ko hả? TÔI CÓ THỂ DI CẬU NHƯ DI CON KIẾN DƯỚI CHÂN..CẬU…”

“Hắn đi đâu rồi?” Nãy giờ nó chỉ nhắm mắt mà rủa xả, giờ mở chả thấy bóng con ma nào.

“Cậu ta đi được năm phút rồi, tiểu thư”. Đó là anh Khanh

“Cái gì? Hắn định trốn thoát dễ dàng như vậy à…Trời ơiiiii! Tức wa’, tức ‘mún’ ói máu lun…” Nó la như điên.

Bỗng một chiếc xe màu đen sang trọng dừng lại ngay chỗ nó đứng, một đám người mặc đồ đen đi ra, tên to cao nhất trong đám đi về phía nó: “Tiểu thư, chúng tôi đến đón cô về.”

“Anh làm việc cái kiểu gì mà giờ này mới xuất hiện hả? Có thấy tôi ‘lết bộ’ về ko ? Đi lên xe cái gì nữa, nó nằm cách có mấy bước chân kìa.”

Tội nghiệp tên này đứng đó như trời trồng, mặc cho nó đánh ‘ bum bum’ vào người..

Để lại tên này thân tàn ma dại ôm người đau đớn, nó bước nhanh về phía ngôi biệt thự sang trọng.

“Tiểu thư” Giọng anh Khanh

“Chuyện gìnữa?” Nó quay lại.

“Dạ, chân của cô…” Anh lấy tay chỉ xuống, nó ngó theo, có gì nào???

“O.o Áá á á,…có lộn ko trời…” Con chó nhà ai ko biết trời cao đất dày mà dám *** ở đây, nó thầm sẽ xé xác con đó ra cho biết mặt.

“Cười gì đám kia, còn ko mau mở cửa xe ra, ta về sẽ xử tội các ngươi.”

Thùy mị, dịu dàng chỉ áp dụng trong trường hợp đặc biệt thui chứ bình thường nó rất ư bạo lực đấy!!!!

Nó vứt ngay đôi giày 200 đô ko thương tiếc, rùi chân trần bước vào xe, anh quản gia cố nén cười lại nếu ko anh sẽ thê thảm ko kém gì tên cao to vừa nãy-anh nghĩ vậy-rùi cũng bước vào xe.

Trên xe, nó tức cành hông, từ hồi mới sinh ra đến giờ nó chưa từng rơi vào chuyện tệ hại như hôm nay – phải chăng chính là tên Kim Huyền Ảnh – hắn đúng là ‘sao quả tạ’..xui xẻo sao hắn lại chọn ngay nó mà chiếu xuống chứ!!!!Cuộc đời 2 năm học tiếp theo của nó sẽ thê thảm hơn thế nữa nếu như nó ‘mún’ đụng chạm với tên này.

Về nhà, tại ngôi biệt thự Dương gia…

Nó ko nói ko rằng chốn trong phòng suốt cả buổi chiều còn lại, anh Khanh thật khốn khổ khi phải kể cho mẹ nó nghe chuyện gì đã xảy ra buổi sáng nay, mẹ nó ko những ko lo lắng, an ủi cho cô tiểu thư nhỏ này mà còn cười ‘rầm’ lên, đủ lớn để trong phòng nó có thể nghe được…

Nó càng tốc kí bấm bàn phìm liên hồi kể hết cho hai bà bạn nó nghe nỗi uất tức trong lòng…ai dè hai đứa đều hồi âm lại bằng một tràng pháo tay, một dãy toàn mặt cười đủ loại….Á Á Á Á

Nó đóng sập cái laptop, chui tọt lên giường, nằm ngủ trong mối hận đang sôi sục dữ dội…trong mơ nó thấy Kim Huyền Ảnh…
Chương 3

“Tha cho tôi đi tiểu thư”

“Cô là nữ hoàng của tôi, cô ra lệnh đi, tôi sẽ lau giày cho cô”

“Hay tôi mát xa cho cô nhak”

“Ko, ta đây thiếu gì người hầu kẻ hạ, mà những tên như mi còn ko xứng đáng lau giày cho ta nữa là…”

“…”

“Người đâu, mau đem hắn ra bêu đầu ngoài cổng chợ cho ta….hahahahahah”

“Tha cho tôi đi thưa nữ hoàng!!!!”

Hahahaha…nó cười hớn hở

“Ủa, cái gì ươn ướt vậy?”

OÁI “ MÀY LÀM CÁI GÌ THẾ, LUNA” Đó là con chó cưng yêu quý của nó…Thì ra nãy giờ nó đang mơ…

“ ẳng ẳng” ( cô mau thức dậy nhanh, bộ cô định hôm nay ko đi học sao )

“Đúng ‘rùi’, chết thật, mình quên mất”

Ngày thứ ba trong tuần đầu tiên của năm học…

“Hey chào mẹ”

“Chào con, hôm nay mẹ sẽ đưa con đi học”

“Tốt quá” Nó biết chắc mẹ nó đã thấu hiểu sự tình ‘hum’ qua và sẽ ko nỡ lòng nào để nó phải đi chiếc xe buýt lần thứ hai nếu như mẹ nó ‘mún’ nó nhảy lầu tự sát.

“ƯKM, còn chiếc xe Autobild của con khi nào sửa xong họ sẽ đưa về đây ngay.”

“ÔI ‘zương’ mẹ ‘woa’ đi” Nó nhào tới hôn khắp người mẹ nó ‘chụt chụt’

“Thôi đủ rồi, buông ra”

****….****

Lớp 11T1-FM

“ HÔ HÔ HÔ” 1 giọng cười quái đảng. Đó là Tố Tố.

Hai ánh mắt đùng đùng sát khí nhìn cô ả như thể bà-câm-mồm-lại-cho-tôi-nếu-ko-tôi-giết-bà. Tố Tố nín im re, cố lấy cuốn sách toán ra ‘giả bộ’ làm bài tập..thật ra cô ả đang nghe lén chuyện gì đó ở bàn kế bên.

“ÔI, tui thật có lỗi với bà quá, tại bà ko chịu nói sớm chứ nếu ko tui đâu nỡ lòng nào để bà đi cái xe ‘bần hàn’ đó.=.=” Tử Ân vỗ tay lên vai nó an ủi, nó biết con nhỏ này đang cố nín cười dữ lắm-1 sự cố gắng ngoài sức tưởng tượng của nhỏ..

“Thôi, tui quên ‘rùi’ và tốt nhất là bà đừng có nhắc lại nữa” Nó uể oải lôi cuốn vở bài tập ra, thầy giáo đã bước vào khi nào cũng ko hay luôn.

****…****
Giờ ra chơi… tụi nó đi xuống căn-tin tìm một thức uống nào đó, đang bàn tán sôi nổi về bài luận mà thầy giáo vừa ra cho tụi nó, chợt Mỹ Lan thấy căn-tin hôm nay đông hơn trước rất nhiều, hầu như cả năm lớp khối 11 đều đổ sô xuống hết…

“Ê bồ tèo, nhìn cái bàn của tụi mình kìa” Tố Tố kéo nó đi tới rồi chỉ cái bàn nằm ở góc cuối căn-tin, gần cái cửa sổ hướng về lớp học của tụi nó..chỗ ngồi mà tụi nó thích nhất và đã là căn cứ lâu năm của tụi nó từ hồi cấp I đến giờ.

“Chuyện gì thế?” Tử Ân chạy theo hai đứa nó thở hồng hộc.

Chỗ mà ko 1 đứa học sinh nào dám ngó tới đó… giờ đây ‘quy định’ đã bị phá bỏ bởi ba tên con trai và xung quanh là hàng tá người với ánh mắt tràn đầy vẻ ngưỡng mộ.

Khỏi nhìn cũng biết họ là ai, Mỹ Lan lắc đầu ngăn cản với hai đứa bạn – cả hai đang hì hục đi tới, vẻ mặt thật kinh khủng…như ‘mún’ đấu đá với ai đó.

“Thôi đi, tụi mình ngồi ở đây cũng được.” Mỹ Lan liền chỉ tay xuống cái bàn gần tụi nó nhất.

“Bà điên àk, nếu bình thường thì bà đâu để yên chuyện như vậy, thật khó tin.” Tố Tố nhìn nó há hốc.

“Bà tin tui đi, tui ko ‘mún’ dính dáng vào cái tên ‘sao quả tạ’ đó lần nữa đâu…và nếu mấy bà còn nhớ chuyện gì đã xảy ra ‘hum’ qua”

Tụi nó ngoan ngoãn ngồi xuống cái bàn gần đó.

Nó thầm cảm ơn hai bà bạn vô vạn lần, mặc dù trong lòng nó cũng rất ‘mún’ cho tên Kim Huyền Ảnh vênh váo kia một trận ra trò nhưng trước mặt nhiều người như thế chỉ tổ làm mất uy danh của nó thui, nó ko thể làm thế chỉ vì một cái bàn ‘iu quí’, hix, hy sinh một lần cho tụi bây ngồi chả có

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT