watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:28 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4099 Lượt

tim? Ông bác sĩ vội nói
– Trật khớp chân.
Ông ta nhìn hắn như kiểu nìn người người hành tinh
– Thế mà cậu lại hét lên như kiểu…
– Này, ông kia! Trịnh Y Tử đột nhiên nổi nóng- Không thấy bệnh nhân đang đau đớn vậy hả? Ông có lương tâm không đấy?
– Thôi được, thôi được rồi. Tôi xin cậu, bây giờ tôi mời cậu rangoài để tôi còn
cấp cứu cho “ bệnh nhân đang đau đớn” của cậu.
Liếc nhìn Tiểu Khiết mặt tái nhợt đang nắm trên giường kia, hắn bất đắc dĩ bước đi. Nhìn Khiết nhi của hắn như thế, hắn rất chi là đau lòng.
Đang đau muốn nổ tung đầu nhưng Tiểu Khiết không khỏi nhếch mép lên thành một nụ cười. Kể ra Tiểu Y Tử này cũng có lúc đáng yêu chứ?
Cuối cùng chân nó cũng đựoc nắn lại, băng bó cẩn thận, bất chấp nghi ngờ của nó là cô y tá kia cố ý bỏ thuốc độc hay làm cái gì đó không, may mắn lương tâm nghề nghiệp của cô ta bỗng dưng trỗi dậy. Nhàn nhã ngồi trên giường đã được mười phút chẳng thấy bóng dáng tên kia đâu, chắc lại đi cặp kè với em nào rồi, nghĩ đến đó đầu óc Tiểu Khiết chợt trống rỗng lạ kì.
Tuy nhiên, đến phút 11, cánh cửa lại bị đạp văng không thương tiếc, nó trừng mắt về phía đó, chẳng nhẽ tên này chưa tiến hoá hoàn toàn chỉ biết sử dụng chân, mới phát hiện ra hai tay hắn đang ôm một đống thứ lỉnh kỉnh.
Hắn lại giở trò gì nữa đây?
Trịnh Y Tử tiến về phía bàn gần giường và trút lên đó một đống kẹo, nào là caramen, rồi chocolate, ô mai…
– Cái gì đây?
– Kẹo. Cho em.- Hắn tỉnh bơ- chiều nay em phải ở lại đây mà.
Dù rất cảm động nhưng nó vẫn cáu kỉnh.
– Đồ hâm! Ăn hết từng nay tôi thành con lợn à?
– Cũng tốt, lúc nãy bế em thấy nhẹ tênh- Hắn cười ma mãnh- Phải béo lên sau này sinh em bé mới mập mạp khoẻ mạnh đc chứ ( hết biết anh này lun)
Phừng!
Khuôn mặt của Tiểu Khiết đỏ bừng lên , tí cảm động kia đã bốc hơi đi mất.
– Không được ám sát chống sắp cưới đấy nhé!
Trịnh Y Tử lách mình sang một bên để tránh một cái gối bay thẳng vào mặt.
– Như vậy là không tốt!
Lại thêm một cái nữa.
Tiểu Khiết bực mình với lại cái kẹo trên bàn, tưởng tường đó là người mua nó mà cắn lấy cắn để.
Kể ra sô cô la cũng rất ngon, không đắng chút nào hết!
Bỗng nhiên, nó vô tình liếc xuống dưới chân. Nhìn cái chân đáng thương bị băng bó trắng tinh, Tiểu Khiết không khỏi tức giận
– Anh có biết ai làm tôi bị ngã không?
Trịnh Y Tử chột dạ nhưng vẫn cười hề hề
– Có lẽ người ta chỉ vô ý thôi, anh nghe nói cô ta hình như là nữ sinh lớp 12 thì phải
– Hình như cô ta tên là Đường Mẫn!
Tuy ngữ khí của Tiểu Khiết vô cùng nhẹ nhàng nhưng hắn có cảm giác như gió bão cấp 15 đang gào rít bên tai, bao nhiêu lời bay bướm đã bỏ đi đâu hết.
– Có lẽ… Có lẽ… vậy
– Thế à? Tôi còn biết không chỉ có Đường Mẫn thôi đâu, còn có Lý Vũ Băng, rồi là Đồng Tiểu Nhã, rồi là… Vân vân và vân vân…
Tuy nhiên, nó không phải là người giỏi khích bác mỉa mai người khác, lát sau đã quát lên
– Đồ củ cải lăng nhăng kia! Ai làm người đó chịu, mắc mớ gì anh cặp kè với bọn họ lại tự nhiên đến tìm tôi! Rõ là đồ dở hơi!
Trịnh Y Tử chỉ biết cười khổ như mấy cô đi thi hoa hậu, trong đầu đang nghĩ xem hắn có khi nào nói với n cô bạn gái của mình về Hạ Tiểu Khiết không, bỗng nhiên khuôn mặt vô cùng đểu cáng của tên Trương Hàn kia hiện ra. Chắc chắn thằng khốn này đã giở trò quỷ!
– Những cô gái đó theo đuổi anh thôi, chứ anh có động lòng với họ tí nào đâu. Em biết đấy, có ai cấm họ bám lẵng nhẵng theo anh đâu
Không có? Có kẻ ngu mới tin, cô nào cô nấy võ ngực đến nỗi suýt gãy xương tự xưng ta đây là người yêu chính thức cơ mà.
– Được rồi, coi như anh giỏi tán, tôi hơi mệt, mời anh về lớp cho!- Nó lạnh lùng nói
– Chiều nay cô giáo tụi anh bị ốm, anh sẽ ở lại đây luôn! Trịnh Y Tử kéo cái ghế ngồi ngay cạnh giường.
Đúng là tấm gương con ngoan trò giỏi học sinh gương mẫu mà.
Không thèm đếm xỉa đến kẻ đuổi mãi không chịu đi kia, nó lôi cái đĩa của người lạ mặt kia từ trong túi áo ra nghe.
Một chất giọng rất quen vang lên:
“- Tiểu Nhã, sao em lại nói vậy?
….”
Khuôn mặt của nó chợt xám ngoét lại, ấy thế mà vẫn có đồ ngốc nhảy phốc lên giường, tóm lấy một bên tai nghe
– Xem em đang nghe cái gì nào!
“-…mở miệng ra là axit với bazơ… đồ khùng…”
Tai hắn như ù đi, mặt cũng bỗng chốc đen lại
“…Có được là tao chán ngay í mà…"

Chương 7: Đệ Nhị Mỹ Nam

– Nghe anh giải thích đã..
– Im mồm! Tôi không muốn nghe bất cứ một cái gì hết!
– Tiểu Khiết à, anh thật sự….
– Tôi đã nói là tôi không nghe! Tuy tôi chỉ là một con khùng, là một con ngốc, mở miệng ra là axit và bazơ nhưng tôi vẫn có lòng tự trọng của tôi! Anh rõ chưa?
Nghe Tiểu Khiết nhắc lại y nguyên những lời trong giây phút ngu dốt nhất trong cuộc đời 18 năm của hắn, Trịnh Y Tử thất sự muốn khóc thét lên. Mà bây giờ mặt hắn cũng sắp thành như vậy rồi.
– Mọi chuyện không phải như em nghĩ đâu
– Anh còn muốn gì nữa đây! Tiểu Khiết phun vào mặt mặt từng chữ một- Nếu anh có hứng thú xin anh đi tìm ngưòi khác người bu quanh anh đầy ra đó, cần gì đến tìm tôi!
– Em không hề giống những người khác!
Trịnh Y Tử cuối cùng không chịu nổi cũng phải rống lên
– Phải! Tôi không giống đấy, thì sao mà? Tôi ngu ngốc, tôi điên khùng, tôi dốt nát hơn người ta nên anh mặc sức làm gì cũng được, anh nghĩ như vậy. Phải không? Biết rõ kim loại đứng sau hiđro còn mong nó phản ứng với HCl!
Cả hai mặt đối mặt, hét lên như kiểu cách nhau một sân bóng đá không bằng. Gần như toàn bộ hơn 4 ngìn học sinh bu đầy xung quanh, huyên náo bình luận, những ánh đèn flash nhá lên, điện thoại quay quay chụp chụp.
– Xin lỗi anh, nhưng tôi chỉ là một bông hoa thối trong vườn hoa rất nhiểu hoa đẹp của ảnh. Mời anh đi cho!
Nói xong, Tiểu Khiết hằm hằm bỏ vào trong, khong quên đóng cửa một cái rầm. Bỏ lại một mình Trịnh Y Tử đứng ngây ngốc ở đấy một hồi rồi thất thuể bỏ đi. Hắn chợt nhận ra một khuôn mặt đang cười nhăn nhở ở gần đó.
– Mày? Chính mày đã làm phải không?
– Làm cái gì cơ?
Trương Hàn phớt lờ cái cảnh Trịnh Y Tử điên tiết túm lấy cổ áo sơ mi của hắn
– Mày còn giả vờ nữa, cái đĩa đó tự dưng mà có chắc? Lúc đó chỉ có mỗi hai chúng ta thôi!
– Ừ, đúng. tao đưa cho ẻm đấy, tao là người tôn trọng sự trung thực, có thêm vào chữa nào đâu!
Không thêm , chỉ cắt bớt đi để lại những đoạn thật kịch tính hấp dẫn thôi.
Vậy là những bà tám lại có đề tài mới để buôn. Đệ nhất và đệ nhị mỹ nam vốn…yêu nhau, Hạ Tiểu Khiết chen vô. Thế là Trương Hàn mới nói sự thật với cô ta, cả hắn và Trịnh Y Tử là gay, đồng thời đưa ra một chiếc đĩa bằng chứng lúc chỉ có haingười ở cùng với nhau.
Trong khi đó, một trong ba nhân vật chính của chúng ta vẫn ngồi trong lớp học.
– Chết này! Thằng hâm này! Đồ khùng này!
Con gấu treo cặp thoáng chốc bị chiếc kéo đâm thành những sợi

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,12 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT