watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:14 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5796 Lượt

nhìn vào chiếc giường không ngườikia.
“Hy hy của mẹ đến rồi, hôm nay là sinh nhật mẹ, Hy nhi chẳng quen mua quàcáp, chỉ tặng mẹ bó hoa này được thôi….”
Nước mắt Hy Hy lúc này bắt đầu chảy dài ra, cô khụy người xuống, quì trước chiếc giường kia.
“Mẹ có trách Hy nhi và ba không? Có trách là đã để mẹ cô đơn 1 mình đến chếtkhông? Có trách Hy nhi 3 năm qua mới đến thăm mẹ không?Có trách ba vẫn còn hận mẹ không??? Mẹ yên tâm, Bộ Bộ rất khỏe, ba chăm sóc nó rất tốt, không hề đối xử tệ chút nào, yêu thương như yêu thương Hy nhi vậy!!!”
“Bộ Bộ rất ra dáng người lớn nhé, dù tỏ ra không nghe lời nhưng vẫn ngốc ngếch làm theo những gì con bày kế cho đấy. Mẹ à, Hy nhicó lỗi với mẹ, Hy nhi không ngoan, là Hy nhi không hiểu nỗi khổ của mẹ….”
“Cạch….!!!”
Tiếng cửa phòng mở ra, Linh Hy giật mình,vội vàng quyệt nước mắt đứng dậy, ánh mắt đỏ hoe nhìn người bước vào, chắc hẳn đây là người ở cùng phòng bệnh này, Linh Hy lễ phép cúi đầu chào người đó, đó là 1 nam trung niên, trông bằng tuổi ba cô, xét ở độ tuổi đó thì là 1 người rất được, chỉ tiếc là…bị tàn phế.
“Ta cứ thắc mắc tại sao phòng bệnh này lại luôn có 1 giường trống không có bệnhnhân, trong khi rất nhiều đợt bệnh viện thiếu phòng!!”
“Chú đã ở phòng bệnh này 3 năm ư???”
Người đó lạnh lùng gật đầu nhìn cô, bất giác ánh mắt đó làm cô nhớ đến Triệu Vũ,nhắc đến hắn Linh Hy lại bực mình, con trai gì mà nhỏ nhen vậy chứ, giận cả tuầntrời không thèm đi học.
“Cô có quan hệ gì vớibệnh nhân đó vậy!!!”
“Đó là mẹ cháu!!”
Linh Hy nhẹ nhàng trả lời, rồi ngồi xuống ghế, vẫn nhìn trân trân vào chiếc giường đó.
“Trông chẳng giống tí nào, cô xấu hơn nhiều!!”
Người đó lạnh lùng đáp làm Linh Hy giậnphát run người, cái kiểu ăn nói khó chịu này sao cũng giống hắn thế cơ chứ!!!
“Đó là việc của gia đình cháu!!!” Linh Hykhó chịu đáp lại.
“HAHA, tức rồi kìa!!” Người đó cười ầm lên 1 cách thoải mái, cười đến nỗi chảy nước mắt, Hy Hy thậtsự bực đến phát hỏa mà, giống, giống lắm, giống tên đó đến nỗi như cha con vậy…..
“Ta nói đùa thôi, chứtừ ánh mắt đến tính cách, cô giống mẹ cô lắm!!”
“Hừ!!!”
Linh Hy hừ 1 tiếng rồi ngoảnh mặt đi, sợ nói chuyện tiếp với người đó, cô sẽ đấm cho ông ta tàn phế luôn cái miệng mất.
“Tại sao bây giờ cô mới đến!!!!” Người đàn ông đó bắt đầu trầm mặc, lạnh giọnghỏi Linh Hy, câu hỏi của ông ta có bạc phần làm Linh Hy ngạc nhiên, sao ông ta lại hỏi cô chuyện này chứ!!
“Vì bây giờ mới rảnh!!!”“Đã tha thứ cho cô ấy rồi ư???” Người đàn ông đó hỏi tiếp làm cho Linh Hy giật mình, rốt cục người đó là ai mà biết chứ!!!
“Chú là ai???”
“Tôi…hừ…là AI Ư??? Bây giờ mới rảnh ư???? Cô mau biến đicho khuất mắt tôi, các người thật quá đáng, các người là 1 lũ hèn hạ, bố con các người đã giết cô ấy, đã giết chết niềm hy vọng sống duy nhất của cô ấy!!! Các người đã làm cô ấy chết trong sự chờ đợi, mau biến đi….XOẢNG!!!”
Người đàn ông đó đột nhiên nổi giận, hóa điên lên, tay đậploạn xạ, điên cuồng mắng nhiếc Linh Hy, ngay cả chiếc bình hoa trên bàn cũng thuận tay đập xuống,nghe lời người đàn ông đó nói, Linh Hy bàng hoàng nhìn ôngta, bất giác cô lại khóc. Có lẽ ở chung phòng cùng mẹ cô nên người đó biết tất cả, Linh Hy thật sự đau lòng, trong lúc mẹ cô cần 1 người tâm sự nhất, đứa con gái bất hiếunhư cô lại không thể đến, đơn giản vì lúc đó cô đang điên cuồng hận bà.
“ÔNG BIẾT GÌ MÀ NÓI CHỨ!!!”
Linh Hy khóc ròng, hét ầm lên rồi vội vàng đứng dậy rời đi.
“Cô đứng lại, cô đứng lại cho tôi!!!”
Linh Hy mở cửa chạy ra, nhưng lại đâm sầm vào 1 người trước mặt.
“TRÁNH RA!!!” Linh Hy lúc này không cònđể ý ai nữa, cô thật sự đang rất giận dữ, không cần để ý là ai.
Phản xạ người kia chậm chạp vì đang ngỡ ngàng, ngay lập tức Linh Hy đẩy mạnh người đó ra chạy đi ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn lại người vừa bước vào và ông chú đó, người vừa bước vào nhìn người đang đaukhổ trên giường bệnh kia kêu gào:
“Bắt….bắt cô ta lại cho ta!!!”
Và ngay lập tức người vừa bước vào chạy theo Linh Hy.
Linh Hy chạy ra khỏi bệnh viện, vừa chạy cô vừa khóc làm ai cũng nhìn cô ngạc nhiên, bỗng 1 bàn tay giữ lấy cô, Linh Hy giật mình quay lại:
“Anh….anh….anh là….là….” Linh Hy nghẹn ngào, uất ức nói, nhưng người đó còn chẳng thèm nhìnHy Hy, vừa tóm đượctay cô đã lôi cô quay lại bệnh viện.
“Bỏ tôi ra…anh là ai??? Mau bỏ tôi ra!!!”
Linh Hy điên cuồng giãy nảy, cô thật sự đang rất bực, cô ghétcái tên vô duyên làmcái trò kia, cô ghét hắn, ghét cả cái người đàn ông trongphòng bệnh đó.
“Phập!!!”
Ngay lập tức Linh Hy cắn vào tay người đó( sở trường của Hy tỷhình như là cắn người hay sao ý nhỉ?Sao giống Vũ ca trong Ông chồng ma cà rồng thế :x:x) 1 cái thật mạnh, và đúng như cô mong muốn, người đó bỏ tay cô ra, nhưng quá muộn, cô đã quay trởlại căn phòng đó, gặp lại người đàn ông đó.
“Sao bắt tôi quay lại!!”- Linh Hy gạt nước mắt, cứng rắn hỏi.
“Người đó đâu????”- Người đàn ông trên giường lạnh lùng hỏiLinh Hy, mắt nhìn bó hoa cẩm chướng trêngiường bên cạnh, thờ ơ nói tiếp.
“Cô ấy không thích hoa cẩm chướng, cô ấy thích hoa thược dược, loài hoa yêu thương!! Cô ấy thích ăn cơm cùng nước sốt cari, thích ăn miến vào những ngày cuối đông, thích lang thang bên bờ sông Hồng Hà lúc chiều muộn….”
“Mẹ tôi thích gia đình của chúng tôi!!!”
Nghe người đàn ông đó nói, giọt nước mắt của Linh Hy cứ tuôn dài, người đàn ông đó nói đúng, và giờ thì Linh Hy khẳng định, người đó chính là người đàn ông năm nào.
“Mẹ tôi thích hoa cẩm chướng mạnh mẽ để sát cánh cùng ba tôi, muốn được aiđó tặng hoa thược dược để bà thấy ấm áp, thích ăn cơm cùng nước sốt cari vìtôi thích ăn nó, và batôi biết làm nó, thíchăn miến vào những ngày cuối đông vì gia đình tôi thường quây quần bên nhau cùng xem tivi, thích lang thang bên bờ sông Hồng Hà lúc chiều muộn vì muốn được ngắm nhìn khuôn mặthạnh phúc của tôi!!!”
1 không gian im lặngbao trùm cảm căn phòng, Linh Hy tiếp tục nói:
“Tôi ghét ai đã làm gia đình tôi tan vỡ, tôi ghét ai làm tôi hận mẹ tôi, tôi ghét ai làm ba tôi đau khổ, tôi ghét ai làm mẹ tôi phải khổ, tôi ghét ai làm mẹ tôi chờ đợi tôi và ba đến bên từng ngày, tôi ghét ai làm mẹ tôi 3 năm qua 1 ngàygiỗ cũng không có sự góp mặt đầy đủ của gia đình!!!! Tôi ghét….TÔI GHÉT ÔNG!!!!!”
Linh Hy khóc ầm lên, hét 1 cách giận dữ, lần này thì cô tức giận thật sự, tức giậnvì người đàn ông cô đã tìm kiếm 3 năm qua lại đang ở trước mặt chỉ trích cô!!! AI??? Ai mới là người phải chỉ trích ai????
Người vừa kéo cô ngạc nhiên quay lại nhìn cô, rồi đôi mắt hắn dừng lại ở khuôn mặt cô, ngạc nhiên.
“Hy hy,

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,26 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT