watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:14 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5791 Lượt

sao lại là cô???”
Nghe thấy có người gọi tên mình, Linh Hygiật mình quay ra.
“Sao lại là anh hả Triệu Vũ!!!” Ngay lậptức Linh Hy nhận ra lído có mặt của Triệu vũ.
“À, hóa ra đây là bố anh hả???”
“Cô điên à? Đây là chú tôi!!”
“Triệu gia các người….được…các người được lắm!!!!”
Linh Hy tức giận bỏ đi, nước mắt không ngừng rơi, lúc đó chỉ còn Triệu Vũ và người đàn ông đó trong căn phòng.“Chú, chuyện này là thế nào? Chẳng lẽ HyHy lại là con gái của cô Gia Hân??”
“Đúng vậy? Là tiểu Hân đó!!!”
“Tại…tại sao lại như vậy được chứ!!!”
“Sao vậy? Gặp lại congái của Hân Hân, cháu phải vui chứ!!”
“Không, không thể nào là cô ta….chẳng phải…Yên yên…yên yên đó sao??”
“Vân Yên là cháu họ hàng xa của Hân Hân,tình cờ 2 người đó gặp nhau trong bệnhviện đúng lúc Hân Hân đang bệnh, nên Yên Yên chăm sóc thôi!!! Triệu Vũ, chẳng phải cháu cũng biết chuyện đó sao??”
“Cháu…cháu….chuyện…chuyện này….!!”
Triệu Vũ lúng túng, cuối cùng hắn bỏ chạy nhanh ra ngoài.
****
10 năm trước.
“Triệu Vũ, cô là Hân Hân, bác sĩ chịu tráchnhiệm theo dõi bệnhtình của cháu!”
“Mau biến đi!!!”
Lúc đó Triệu Vũ còn là 1 cậu bé 7 tuổi, thời gian đó Triệu Vũ phải mổ vì bị đauruột thừa, tính tình Triệu Vũ có cộc cằn nên đối với ai cũng không thoải mái, nhưng chẳng hiểu sao với bác sĩ Hân Hân, miệng thì lời nói khó nghe, nhưnghành động thì lại ngoan ngoãn để cho bác sĩ Hân Hân khámbệnh.
“Triệu Vũ, chú Dân đến thăm cháu!!!”
Cánh cửa phòng bệnh mở ra, là Triệu Dân, chú ruột của Triệu Vũ, lúc đó bác sĩ Hân Hân đang tiêm cho Triệu Vũ, bất chợt thấy chú mình nên Triệu Vũ reo lên, tay của cậu động vào tay của bácsĩ, làm kim tiêm ngay lập tức rơi xuống, và cắm vào mũi chân của bác sĩ hân hân.
“A!!!” bác sĩ Hân khẽ kêu lên, ngay lập tức Triệu đặt bó hoa xuống, chạy đến rút kim tiêm trên chân của bác sĩ Hân ra, nhẹ nhàng dìu cô lêngiường bệnh bên cạnh.
“Có sao không? Xin lỗi!!!”
Cậu bé Triệu Vũ có chút hối hận, nhưng vẫn lạnh lùng hỏi.
“Chát….!!”
Ngay lập tức 1 cái tátnhư trời giáng in hằn lên mặt Triệu Vũ, và người đánh chính là Triệu Dân.
“Vũ, chú đã dạy cháuphải biết tôn trọng người lớn cơ mà!!!”.
Triệu Vũ ôm mặt khóc ầm lên, ngay lập tức Hân Hân khậpkhễnh đến bên vỗ vềcậu bé:
“Triệu Vũ, đừng khóc, không phải tại Triệu Vũ, là tại cô Hân Hân không tốt, không cẩn thận làm rơi kim tiêm!!!”
“Chú Dân thấy chưa!!!” Triệu Vũ ngay lập tức ngừng nín khóc, vui vẻ nói đòi lại công bằng.
Thời gian sau đó Triệu Dân thường xuyên đến thăm Triệu Vũ nhiều hơn, Triệu Vũ đã thân mậtvới bác sĩ Hân Hân, trò chuyện vô cùng tự nhiên, không hề dấu chuyện gì.
“Bác sĩ Hân này…”
“Sao thế Vũ Vũ!!”
“Bác sĩ Hân có thích chú Dân không?”
“Chú Dân là người tốt!!!”
“Vậy bác sĩ có thích không?”
“Chú Dân là bạn tốt của cô.!!”
“Vậy sao cô không thích chú Dân?”
“Triệu Vũ, cô đã có chồng rồi, thậm chí là có 1 đứa con gái bằng tuổi cháu!!”
“Ồ, vậy hẳn cô bé đó rất xinh đẹp giống cô Hân hân?”
“Dĩ nhiên rồi, Triệu Vũ có thích cô Hân Hân không?”
“Thích chứ ạ!!”
“Vậy có thích con gáicô Hân Hân không?”
“Có!! Triệu Vũ thích!!!”
“Sau này Triệu Vũ chăm sóc con gái cô Hân Hân được không?”
“Được ạ!!!”
Triệu Vũ vui vẻ trả lời, ngay lúc đó cửa phòng mở, 1 cô bé tầm tuổi Triệu Vũ bước vào, vừa nhìn thấy bác sĩ Hân Hân đã vui vẻ:
“Mẹ Hân Hân!!”
“Yên Yên, sao cháu lại đến đây?”
“Mẹ Yên Yên nói mẹ Hân Hân bị ốm, nên đưa Yên Yên đến thăm mẹ Hân Hân!!”
“Vậy à?? Triệu Vũ, đây là Vân Yên, là…”
“Chào bạn, tớ là Yên Yên, con gái của mẹ Hân Hân!!!” Lúc đó Yên yên xòe 5 ngón tay dễ thương, vui vẻ chìa ra bắt tay vớiTriệu Vũ, cậu bé cũng mỉm cười, bắt tay lại với cô: Xin chào, tớ là Triệu Vũ….
***
Triệu Vũ trở lại với thực tại, 10 năm trước hắn còn tưởng lầm Yên Yên là con gái của cô Hân Hân, 10 năm sau hắn gặp người con gái của bác sĩ, là lúc cô ấy giơ gậy sắt lên trấn tiền hắn, sau đó thì giơ tay làm quen hắn: “chào bạn, mìnhlà Linh Hy, học sinh mới!!!”…..Triệu Vũ trở lại với thực tại, 10 năm trước hắn còn tưởng lầm Yên Yên là con gái của cô Hân Hân, 10 năm sau hắn gặp người con gái của bác sĩ, là lúc cô ấy giơ gậy sắt lên trấn tiền hắn, sau đó thì giơ tay làm quen hắn: “chào bạn, mìnhlà Linh Hy, học sinh mới!!!”…..
Hắn ta ngồi gục xuống, đau đớn chảytừng giọt nước mắt, làm cho tay bẩn như vậy, luyện cho trái tim sắt đá như vậy, rồi cuối cùng vẫn bị nụ cười của 1 người con gái làm cho bật khóc.
Linh Hy đờ đần bướcvào nhà, cô đảo mắt quanh 1 lượt rồi lên phòng, không thiết lao vào đánh chén những món ăn trên bàn nữa. Thấy thái độ của Linh Hy như vậy, Bộ

Bộ có chút ngạc nhiên:
“Chị già, không ăn cơm sao??”(truy cập KenhTruyen.Info để đọc nhiều truyện hay nhé)
“IM MIỆNG!!”
Linh Hy cáu gắt hét ầm lên làm Bộ Bộ và những người giúp việc trong nhà giật mình, Linh Hy nghịchngợm trong sáng kia, chưa 1 lần cáu gắt với Bộ Bộ như vậy. Hành động của Linh Hy làm Bộ Bộ sợhãi, Bộ Bộ ấm ức khóc ầm lên.
“KHÓC CÁI GÌ??? IM!!!”
Tiện tay chiếc bình hoa sứ đặt cạnh, Hy Hy cầm lấy cổ lọ đập choang vào tường, tức giận ròi bỏ lên phòng, cô phải mau bỏ đi, nếu không lần này cô sẽ động thủ với Bộ Bộ mất.
Bộ Bộ lo lắng đứng trước cửa phòng Hy Hy, nước mắt đã ngớt nhưng mắt thì vẫn còn sưng đỏ, hắn đang do dự có nên gõ cửa vào không? Cuối cùng BộBộ cũng quay gót trởvề phòng.
Vừa đặt mình xuống giường, Linh Hy đã thiếp vào giấc mơ.
Trong mơ, cô thấy mẹ cô.
“MẸ!!!”Linh Hy đưa tay ra, miệng kêu gào, cô khóc lóc thảm thiết, đây là mẹ cô, mẹ vẫn mặc bộ quần áo ba mua tặng, quàng chiếc khăn lần đầu tiên cô đan cho.
“Hy Hy, mẹ nhớ con và Bộ Bộ quá!!”
Người mẹ hiền từ đưa ánh mắt nhìn cô,nhưng không hề tiếnlại gần cô tí nào.
“Mẹ….”
“Hy nhi. Nhớ chăm sóc Bộ Bộ cẩn thận nhé con!!!”
Ngay lập tức bóng của mẹ cô rời đi. Linh Hy giật mình vùng dậy, bất chợt chiếc khăn ướt trên đầu cô rơi xuống, BộBộ đang ngồi cạnh cô.
“Làm gì mà khua chân múa tay thế?”
“Sao lại ở đây!!!” Nhớ đến lời mẹ dặn, lại nhớ đến hình ảnhdễ thương của Bộ Bộ, Linh Hy dịu giọnglại.
“Nửa đêm vớ hét ầmlên, ở bên phòng không ngủ được nênchạy ra xem chứ sao!!!”
Bộ Bộ vẫn vờ giận dỗi.
“Cái này là cái gì??”
Linh Hy cầm khăn vừa rơi từ trên trán mình xuống, bất giácđưa tay lên trán, tráncô nóng thật.
“Ốm, là ốm!!! Giả vờ ốm để nghỉ học, giờ ốm thật đấy!! Chị thích nhé, mai lại được nghỉ học!!”
Bộ Bộ đứng dậy địnhbước ra khỏi phòng thì Linh Hy cầm

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,26 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT