|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
thèm nói chuyện với em nữa, em đi ngủ sớm đi, em ngủ ngon, mơ thấy ác mộng nha, háhá_hắn cười còn man rợ hơn cả nó
-Em biết rồi, anh ngủ ngoan nha, nỗi ác mộng lớn nhất đời em là mơ
thấy anh đó, haha_nó vừa nói xong thì tắt máy, hắn chẳng kịp ú ớ gì
thêm, nhưng lại khẽ mĩm cười hạnh phúc.
Cốc…Cốc…Cốc
-Nguyệt Cầm mày cho tao ngủ chung nha_nhìn Kỳ đáng thương ứ chịu được
-Sao thế_nó hỏi lại Kỳ, vì trước giờ Kỳ rất gét chật chội
-Tại…tại…Khánh Huy mới dọa ma tao trong điện thoại_sắc mặt Kỳ lúc này tệ vô cùng, sắp khóc rồi
-Thôi, thôi, tao sợ tiếng thét kinh hoàng của mày khi khóc lắm biết
không hả, đặt gối xuống ngủ đi, tao hơi mệt_nó nói xong hai đứa lăn đùng ra ngủ
Sáng sớm, khi bà quản gia vào phòng nó dọn dẹp, thấy hai đứa ôm nhau
ngủ như trẻ còn bà khẽ mĩm cười. Sáng nay trời mưa rất to, khiến hai con heo ngủ nướng Bội Kỳ và Nguyệt Cầm phải thức dậy sớm. Hai đứa nó lên
lịch đi ăn sáng trước, sau đó là shopping rồi kế tiếp là vào viện thăm
một người. Hai đứa đội trời mưa mà đi, thậtralàđixeôtô,tgphóng
vào các thông tin được cập nhật trên mạng. Hai đứa đi hết nơi này đến
nơi khác thế là hết ngày(tg tóm tắt phần này cho nhanh nhá m.n)
-Thật bất ngờ khi chúng ta lại có thể đón thêm một bạn nữa vào lớp
này_Du lên tiếng với chất giọng không hoan nghênh học sinh mới
Phía ngoài cửa, một dáng người nhỏ nhắn, nhưng không đến nỗi phải gọi là xinh đẹp, bình thường, mặc dù đã được chăm chút vẽ bề ngoài không
ít.
-Chào, Trần Phương Nghi là tên tôi_học sinh mới có vẻ khinh thường
tất cả mọi người vì ba là một người có thế lực trong chính trị Tập đoàn
Trần Thị được mọi người kính nể.
Hắn mĩm cười với Nghi, trong khi đó tất cả mọi người trong lớp đều
rất gét về cách cư xử thiếu lịch sự. Nó cũng rất uất ức vì hắn giám tỏ
thái độ như vậy trước mặt của nó.
-Em ngồi đâu_Du thờ ơ
-Gần “anh” Thiên _Nghi còn không tôn trọng cả thầy giáo
Nó chẳng nói gì, nếu còn một lần làm quá nữa nó sẽ ra tay trừng phạt
thích đáng, “Quyền lực ư? Hư danh”_trong đầu nó nghĩ đến từ đó và nhếch
miệng cười tạo nên một đường cong hoàn chỉnh.
-Cho mình ngồi đây, đi chỗ khác được chứ_Nghi bước xuống chỗ nó
Nó không trã lời, khiến Nghi càng bực tức thêm, định cầm tay nó nhưng nó nhanh chóng rút tay lại. Phương Nghi giả vờ ngã xuống đất, khiến hắn nghĩ nó cố tình làm vậy với Nghi.
-Em làm gì vậy, có thấy bản thân mình quá đáng không_hắn vừa gắt lên với nó, vừa chạy lại đỡ Nghi
-Ai quá đáng đây, cô ta mà, xưng hô với mọi người mà không “chủ
ngữ,vị ngữ” cả thầy mà cũng khinh bỉ, cô ta được dạy dỗ sao_nó tiến lại
gần hắn mà hét lên
-Em đừng nghĩ có chút địa vị trong xã hội là có thể la mắng, xúc
phạm, đánh đập người ta như vậy_hắn bây giờ chỉ lo bênh vực cho Phương
Nghi, khiến Nghi càng hung hăng với nó hơn nữa, còn cố tỏ vẻ mình đáng
thương
-Mình xin lỗi, mình không cố ý dành chỗ của bạn đâu_Phương Nghi lên tiếng nói khiến nó càng bực tức thêm trong lòng
-Cô nghĩ sao hã, tôi đã làm gì cô? Cô không được dạy dỗ tử tế sao, đồ vô giáo dục_nó nói với nét mặt khinh bỉ vô cùng
“Bốp”_hắn tát nó, năm ngón tay in hằn trên gương mặt thanh tú nhỏ
nhắn kia, bây giờ hắn mới thật sự cảm thấy bản thân mình quá đáng.
-Anh…Anh… anh xin lỗi,anh…anh_hắn không nói được gì thêm, cái tát hắn bang cho nó khiến Phương Nghi cười thầm trong lòng “muốn dành anh ấy
với tao sao, còn lâu”_Nghi nghĩ thầm
-Nè, cậu…cậu… tát Cầm sao, chúng tôi thật sự tin lầm cậu rồi_Kỳ bước lại gần bên đỡ Cầm dậy, quay lại nói với hắn
-Tôi không có ý đó, thật ra Phương Nghi tôi coi như em ruột, mẹ em ấy bỏ đi, chỉ còn ba, nên Cầm nói em ấy vô giáo dục là quá đáng_hắn tỏ vẻ
không hài lòng về thái độ của nó.
Phong và Duy nãy giờ đã đến lớp và cũng đủ để hiểu hết mọi việc đang
diễn ra tại đây, khiến hai anh chàng đùng đùng nỗi giận. Nhanh chóng Kỳ
cản lại thay cho quyết định của con bạn thân.
-Chấm hết, từ nay đừng lấy bàn tay dơ bẩn của cácngười mà đụng vào
người tôi. Còn cô, chỗ đó đó(nó chỉ tay về chỗ cạnh hắn) cứ dùng đi, tôi thật sự kinh sợ lắm rồi_nó nói dứt lời lập tức đến chỗ của Phong ngồi
-Thầy ơi, bàn này ngoại lệ thầy nhá_nó nói với Du, vì mỗi lớp chỉ có thể hai học sinh một bàn thôi.
Vừa đúng lúc Sang Sang bước vào, thấy lạ khi nó chuyển lên bàn trên
ngồi, Kỳ liền kể lại sự việc xảy ra, Sang tức đến nỗi gào thét trong lớp ai cũng hoảng sợ. Phương Nghi thì rất vui sướng, “mày sẽ phải hỗi hận
vì đối đầu với tao”_Nghi thật gê gớm, đã nhường cho không chịu.
—–Căn tin trường—–
-Hai người ăn gì? Tôi đi lấy giúp cho_Cầm lên tiếng hỏi Kỳ và Huy
-À, cơm chiên và côcacôla nha, hai phần luôn_Kỳ nói thay Huy
-Còn anh Phong, Duy và chị Sang đi cùng em nhé_nó mĩm cười cố tỏ vẻ
mình không sao, vì trước giờ nó phải chịu đựng điều này rất nhiều lần
-Kỳ à, anh thay mặt thằng Thiên xin lỗi Cầm và em nhá_Huy nói
-Không, để hắn ta tự quỳ trước mặt Cầm mà xin lỗi_Kỳ kiên quyết nói
-Nhưng thật sự Nghi rất tội nghiệp, hai năm trước, mẹ em ấy đột ngột
bỏ hai ba con mà đi tìm hạnh phúc khác, đó là cú sock lớn nhất đối với
nó, anh và Thiên chơi thân với nó từ nhỏ và đã xem nó như em gái, nên
anh nghĩ việc Thiên làm cũng có phần đúng và có phần sai là đã tát
Cầm_Huy ôn tồn nói với Kỳ
-Em không chấp nhận được, hai người thì biết gì về Cầm chứ, thôi đi
em không muốn nhắc đến nữa, Cầm đến rồi_Kỳ cố tránh câu hỏi tiếp theo
của Huy
HẮn và Phương Nghi thì đang nói cười vui vẻ ăn cơm, hẳn chắn cảm thấy có lỗi hay áy náy với nó sao “anh xem tôi như con ngốc sao? Em gái sao? Mẹ bỏ đi sao”_nó liên tục tự hỏi mình những câu vớ vẩn đó. “Tôi sẽ chắc chắn chờ xem cô còn dùng được những thủ đoạn nào nữa”_nó nhìn về phía
hắn và Nghi. Thật ra hắn luôn nhìn về phía nó một cách nào đó, hắn sợ
phải đối mặt với nó vì hắn biết hắn đã quá sai lầm rồi.
**Giới thiệu nhân vật
Trần Phương Nghi 16t Không có gì gọi là đặc sắc
Đẹp : Không Giỏi : Không Võ : Không
Chảnh : Có Đánh Đá : Có
Giả nai : Vô Đối => tg gom hết các thứ xấu vào Nghi hết rồi (hehe)
Gia thế : Con gái cưng của tập đoàn Trần Thị, có máu mặt trong thị
trường Hàn Quốc. Quan hệ khá thân thiết với gia đình hắn và Huy
Chương 13
Nó về nhà, đến tận sáng nó vẫn chưa ngủ được, nó mãi suy nghĩ rồi lại sờ lên mặt nhớ lại cái tát của hắn hôm qua, nó đã khóc suốt đêm, sáng
nay nó không đến trường, cứ ở suốt trong phòng, Bội Kỳ thì đi học nhưng
lo lắng cho nó vô cùng. Nghe Bội Kỳ thuật lại, Phong, Duy, Sang và cả Kỳ chạy ùa đến siu thị, mua bao nhiêu là đồ ăn nó thích về chuẩn bị cho
nó. Nó cố lê bước xuống nhà để mọi người được vui và không cần lo lắng
cho nó, thật ra cảm giác này nó đã từng trải khi Phong bỏ đi, nó nghĩ
chắc nó sẽ nhanh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




