|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
người ở đây biết ông là người như thế nào thì tốt nhất ông nên tránh xa cuộc
sống của hai anh em tôi ra, ông đi về đi_anh nó nói
-Con và Cầm đều đã lớn hết rồi nhĩ, ta biết rồi, ta sẽ không tìm đến các con nữa, ta về đây_ông Lâm lặng lẽ bước ra về
-Còn cô, cô định đóng kịch nai vàng ngơ ngác đến bao giờ đây hả_Phong và Duy lên tiếng hỏi Nghi
-Các anh có ý gì ạ, em chưa hiểu lắm_Nghi còn ngây thơ nói
-Thôi đi mụ phù thuỷ đội lớp thiên sứ ạ_Duy nói với Nghi, vè khinh thường
-Tốt nhất cô nên quỳ xuống chân của Nguyệt Cầm mà khai hết tội và xin lỗi em ấy đi, trước khi chúng tôi nỗi giận_Phong điềm tĩnh nói, ánh mắt như một tên ác quỷ thực thụ.
Phương Nghi mặt tái xanh, đành cúi mặt quỳ xuống, kể hết những thủ
đoạn của mình, hắn đứng gần bên mặt đỏ bừng vì tức giận, định tiến vào
tát cho Nghi một cái thật đau
-Dù gì người ta cũng là phận nữ nhi, cậu nên xem lại cách cư xử của
mình đi, thật là thiếu văn hoá_nó nhìn hắn bằng một ánh mắt xem thuờng
mà nói
Hắn không nói gì, biết mình có lỗi thật nhiều với nó. Nhưng cuối cùng sau một lúc suy nghĩ hắn chạy theo níu tay nó lại
-Lỗi này đâu phải do anh, nếu em nói trước sự việc thì anh đâu nặng lời và…_hắn định nói tiếp nhưng nó ngắt lời
-Tôi cứ ngỡ anh là người hiểu lý lẽ, cứ ngỡ anh đã hiểu đuợc một phần nào đó về tôi, nhưng không ngờ anh lại không tin tưởng vào ngừoi mình
yêu như vậy, vậy thì thôi nên đặt dấu chấm hết tại đây vậy_nó nhìn hắn
với ánh mắt tuyệt vọng về tình yêu của hắn dành cho mình.
-Nhưng anh cần biết một phần về quá khứ của em chứ_hắn vẫn cố cãi
-Không lẽ, lúc đó tôi phải chạy lại gần bên anh, níu tay anh, van xin khóc lóc nài nĩ anh nghe tôi giải thích sao, anh sẽ nghe sao, anh sẽ để tôi giải thích sao hả, Phương Nghi không có mẹ từ nhỏ sao, còn tôi thì
có đó, nếu như bây giờ anh muốn nghe, đuợc tôi sẽ kể cho anh nghe đây_nó nói với hắn
-Anh nghĩ em không nên nhắc lại câu chuyện mà em không muốn nhớ Cầm à_Phong , Duy và Hạo đồng thanh. Nhưng nó vẫn tiếp tục nói
-Năm tôi 6t, ba mẹ lúc nào cũng cãi nhau, vào cái đêm mưa tầm tã, ông ta chính là người tôi phải gọi bằng ba đó, đã nhẫn tâm đẫy anh trai của tôi, con ruột của ông ta ra ngoài trời mưa bão vì một cơn tức giận nhất thời, mẹ tôi vì lo cho con nên tất tã chạy theo nên hiện giờ đang sống
mà như chết vậy. Kể từ ngày hôm đó tôi không được gặp anh hai nữa, không được nghe tiếngmẹ nói cuời, vỗ về nữa. Thay vào đó là những lời cay
đắng, xót xa mà họ hàng nói về tôi, họ nói vì mẹ sanh tôi ra nên gia
đình tan nát đỗ vỡ, họ nói tôi là một đứa sao chỗi, khắc tinh của nhà
này. Họ nói tôi là một con ác quỹ, mẹ tôi, anh trai tôi không còn nữa mà cũng chẳng rơi một giọt nước mắt tiếc thương._nói đến đây nước mắt của
nó lại lăn dài trên khuôn mặt
-Thôi chúng ta cũng về nhé, tôi mong rằng thời gian này cậu đừng nên
đến gần em gái tôi, chào cậu_anh nó quay sang nói với hắn rồi đưa nó về
Chương 16
Sáng hôm sau, ngay khi thức dậy nó nhanh chóng sang phòng tìm anh trai của mình. Nó hớn hở gặp anh hơn bao giờ hết.
——Cốc..Cốc..Cốc——
-Em vào nhá hai_nó nói to đủ để Sơn Hạo nghe
-Em dậy sớm thế cơ à_Sơn Hạo nói nhưng vẫn nhìn chầm vào cái laptop
-Vâng, hai đang làm gì mà có vẻ chăm chú thế_nó nghiêng đầu trẻ con hỏi
-Hai xử lý một vài rắc rối nhỏ của Cty_bây giờ anh nó mới bắt đầu nhìn nó
-Cty hai là S.Y.N.E ạ_nó ngơ ngác há hốc mồm hỏi Sơn Hạo [S.Y.N.E các bạn có thể đọc là si nê nhá :’) ">
-Ừm, dạo gần đây Cty Venus liên tục tấn công nên một vài dự định ra
mắt game mới của hai bị trì hoãn lại, hai đang đau đầu giải quyết
đây_Sơn Hạo vừa nói vừa nhắm mắt nghĩ ngơi một lát
-Hai nè, thật ra Venus là…là chi nhánh của Cty Rose đó, hai biết chứ_nó ngập ngừng hỏi Sơn Hạo
-Ừm, hai cũng đã tìm hiểu rồi_Sơn Hạo vẫn nhắm nghiền mắt
-Và hai có biết em là chủ tịch của Rose không_giọng nó nhỏ dần
-Cái gì_Sơn Hạo hét toán lên và ngã xuống nền nhà
-Tại..tại..sao..em có thể chứ hã, em chỉ mới 16t cơ mà_anh nó ngạc nhiên hỏi
-Anh cũng 17t đã lập được một Cty hùng mạnh thế còn gì, từ bây giờ
chúng mình hợp tác hai nhá_nó ôm lấy cánh tay của Sơn Hạo làm nũng như
con nít
-Thôi được rồi cô nương ơi, thay đồ đi học thôi_anh nó cười hiền nói
-Ớ anh cũng học chung với em ạ, nhưng em thắc mắc một điều. Tại sao
hai mất tích bấy lâu nay và tại sao hai lại thành lập được một Cty to
tướng thế kia ạ_vừa nói nó vừa hóm hỉnh trêu chọc Sơn Hạo
-Có một người giúp đỡ anh khi anh bị ông ta đẫy ra đường, em sẽ sơm biết thôi mà_Sơn Hạo nháy mắt làm cho nó ngày càng tò mò hơn
-Đi học nào_vừa nói xong Sơn Hạo liền đẫy nó ra cửa
Cả lớp, cả trường bây giờ đang xôn xao vì sự có mặt của anh nó, gương mặt thanh tú, vầng tráng cao khôi ngô, sóng mũi cao vút, đôi mắt màu
xanh tĩnh lặng như nó, mái tóc phong cách màu đỏ của nắng chiều càng làm cho màu da trắng như con gái của Sơn Hạo được thấy rõ, cộng thêm dáng
người cực chuẩn làm bao cô gái mê mệt, nhìn đâu cũng thấy những cặp mắt
hình trái tim nhấp nháy. Phía xa, một cô gái mái tóc bồng bềnh, đôi mắt
long lanh, làn da trắng nõn nà, thân hình quyến rũ với đồng phục học
sinh đang chạy đến phía Sơn Hạo. Mắt long lanh những giọt nước, dùng tay đánh vào người Sơn Hạo mà oán trách, không ai khác chính là vị hôn thê
của Hạo, Cao Sang Sang.
-Sao anh đi mà không tìm cách liên lạc cho em thế hã, anh có biết em
nhớ anh nhiều lắm không, anh có biết những ngày tháng không anh em đã
khổ sở như thế nào không hả, sao anh tàn nhẫn với em như vậy chứ, em gét anh, thật sự rất gét anh_Sang Sang nói mà nước mắt vẫn cứ lăn dài trên
má
-Anh xin lỗi, nhưng anh vẫn giữ đúng lời hứa mà, anh đã về đây, về để chăm sóc em, về để cưới em làm vợ, đồng ý không ta_Sơn Hạo mĩm cười
trêu ghẹo Sang
-Ai mà thèm cơ chứ_Sang Sang cũng tiếp lời, quệt ngay dòng nước mắt
-Hết phim chưa nhĩ, lần đầu tao được xem phim trực tiếp á, đúng là
phim hàn quốc lãng mạng mày nhĩ_nó nói với Kỳ, cố ý chọc ghẹo Sang Sang
và anh trai mình
-Em đứng lại đấy cho chị_Sang Sang lập tứng chạy theo để đánh nó vì cái tội chọc ghẹo ngừơi khác.
Vào lớp học, không khí càng căng thẳng hơn khi hắn thì cứ nhìn nó hối lỗi, còn nó nhìn hắn với ánh mắt hình viên đạn không lạc đi đâu được.
-Hai đứa có nghe thầy giảng bài không hả_Hạo Du lên tiếng để giải toả không khí căng thẳng kia
Lúc này cả hai mới chịu thôi, mỗi đứa quay sang một hướng. Hắn thì
vẫn suy nghĩ tìm cách để giải hoà với nó.”Tại sao mày ngốc thế hở Thiên, sao mày lại không tin tưởng người mình yêu như vậy chứ, tại sao mày lại không quan tâm để ý đến cô ấy nhiều một tí chứ hả, mày đúng là thằng
ngu, thằng đần mà”_hắn vừa nghĩ vừa đánh vào đầu của mình mấy cái, khiến cả lớp ai cũng phải ngoái lại mà nhìn.
——–Căn tin trường———-
-Mày định giận hắn đến bao giờ đây_Bội Kỳ hỏi nó
-Phải
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




