|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
tiếng lại đâm ra cãi nhau, rồi bữa cơm chìm vào im ắng . Nó chẳng nói gì đứng dậy lên tầng tô vẽ tiếp. Bé dọn cơm rửa bát rồi đi lên vẽ cũng. Nó thấy bé thì khó chịu, giả vờ lôi điện thoại nhắn tin cho tổng đài. Tổng đài hồi tin điện thoại nó kêu inh ỏi, bấm nút nghe chạy ra ban công giả vờ nói dăm ba câu chữ thật to: “ừ ừ! À thế à! Nhưng tao đang bận không về được! chút nữa đi!” rồi cúp máy . Đi vào phòng bé ngước lên “có việc gì bận à?” Nó đáp “không, không có việc gì hết”. Bé bảo bận cứ về đi, để đó bé làm cũng được hòm hòm cả rồi. Nó chỉ đợi có thế gom đồ đi về mất mặc kệ bé tự xoay xở. Ai bảo làm cho nó tức! Mà đã tức thì làm việc cái gì nữa!
Tối về nó gác tay lên suy nghĩ! Rồi tự dằn vặt vì ngu quá! Dù sao thì bé cũng chẳng có lỗi gì, chỉ là nó ích kỷ thế thôi . Nó chỉ biết làm um mọi thứ lên, xoắn mọi suy nghĩ lại cho rối bời là giỏi, buồn chán nó lại hỏi thằng bạn. Thằng bạn bảo: ”mày phải sớm cho bé biết tình cảm của mày với bé trước khi bé tiếp cận với thằng kia” . Nó não lòng “cho biết kiểu gì đây?…. ”. Cửa sổ chat hiện lên vỏn vẹn hai chữ: “nói đi”
Nó không có can đảm hoặc chí ít là không có vào lúc này để làm cái chuyện mang tính chất điên rồ ấy . Thách thức NASA lên mặt trăng vào trước năm 1969 hả? Hay ô tô ra đời trong thời kì của Devinci? Mọi chuyện đều điên rồ nhưng không bằng việc nó phải “nói” cho bé biết tình cảm của nó cho bé. Nguy cơ hiện hữu trước mắt: mất bạn, khó nhìn mặt nhau trong suốt những năm về sau. Như một canh bạc được nhiều hơn mất và khó đánh đổi với người như nó. Bên kia cửa sổ chat vẫn nhận tin đều, không có tin nào của bé, chắc đang bận tô bài tập. Chỉ có thằng bạn với một đống lý thuyết lùng nhùng về tình yêu học và cách gắn kết hai trái tim tràn nhựa sống, mà không hiểu nó lôi
từ đâu ra chi chít cả màn hình.
Chỉ duy nhất câu cuối là có giá trị : “Cẩn thận không sa lầy đơn phương thì khổ lắm cu ạ!”
Nó không nhắn lại, lẳng lặng lấy bài ra vẽ tiếp. Nick chat của bé sáng, nó vào hỏi han xem vẽ đến đâu rồi. Còn một bài nữa, nó vô thức : “để tớ vẽ nốt cho, bài tớ làm xong rồi, đi ngủ sớm đi”. Rồi quay ra hì hục vẽ bài cả hai người đến tận sáng hôm sau.
*******
Ngày 20 tháng 10, ngày phụ nữ Việt Nam, nó muốn tặng hoa bé nhưng ngại ^^. Nó chưa tặng hoa con gái bao giờ nên sợ lắm, thử tưởng tượng một thằng mặt đần thối ôm bó hoa to đùng vào lớp tặng bé, giữa hàng con mắt của những đứa khác thì ra sao? Chưa kể những đứa cận thì số mắt ấy còn đổ dồn vào nó hơn nữa. Tặng theo danh nghĩa gì? Bạn bè à? Không được! đã danh nghĩa bạn bè thì sao những đứa con gái khác trong lớp lại không có? Nó cả nghĩ. Thằng bạn bảo” không làm không tặng thì mày sẽ FA từ giờ tới lúc ra trường!”. Nó ngễn mặt ra “FA là cái gì?” “Là Forever Alone- là mãi mãi một hình bóng lẻ loi hiểu chưa thằng mọt sách học quanh năm!” Tiện thể thằng bạn vuốt tay lên keyboard, phô diễn cái từ ấy lên thanh tìm kiếm của Google rồi chìa cho nó xem một hình ảnh. Một cái đầu to vều trông như củ khoai tây mọc dị dạng với hai hàng nước mắt chảy dài. “Đấy FA đấy! muốn FA thì cứ ngồi im nhé!” thằng bạn đe hoài.
Nó vẫn run, mặc dù biết đây là cơ hội. Chắc không tặng ở lớp được rồi, lỗ đâu mà chui cho vừa, đành nghĩ tới phương án tặng hoa ở nhà . Thằng bạn thúc “đi mua hoa đi! lần chần hết ngày đấy!”, nó cuống cuồng gật đầu lia lịa vì vẫn chưa nghĩ ra cách gì để hoa đến tay bé. Nó không muốn lộ mặt vì sợ bé biết, rồi nghĩ này nọ mà nó thì chưa có cơ sở gì khẳng định chắc chắn cả. Sợ sau hôm nay bé lại tránh mặt nó nên lo lắm. Nó bảo muốn tặng hoa giấu mặt, thằng bạn hét lên “ĐỒ DỞ!”, nó hãi hùng phân bua. Thằng bạn nhìn nó thấy thương hại một thằng đàn ông nhát chết nên dịu lại không mắng nhiếc nữa. Đoạn lôi xe ra chở cả nó đi, nó ngờ nghệch “đi đâu?”, “đi mua hoa cho thằng dở hơi nhất mà tao chơi cùng ở cái lớp này!” thằng bạn càu nhàu. Nó ngoan ngoãn leo lên xe lí nhí “cảm ơn mày, tao biết lỗi tao rồi, nhưng không biết làm sao cho đúng nữa. ” ^^ Thằng kia tru tréo “lỗi không phải do mày! Mà là do tao! Vì tao chơi với mày nên tao mới khổ vậy! mày còn nói cảm ơn nữa tao cho mày xuống xe liền đó!”. “Ừ! Biết rồi, cám ơn mày” nó buột miệng. “mày vừa nói cái gì?”, không tao lỡ miệng, nó lại phân bua. “Được việc sau cưới nhớ mời tao ăn miễn phí nghen!” “Được rồi, khỏi nhắc đi, xe rước tận nhà luôn. ” Nó cười, cười vì chữ “cưới”.
Hai thằng chạy xuống tít Hà Đông để mua hoa. Nó bảo sao đi xa thế? Thằng bạn phân bua “chỗ người quen lấy cho rẻ, gói kiểu gì cũng được!” nó lầm bầm “quá tội tiền xăng” thằng kia nạt “im mồm! đồ khốn!” thế là lại im re. Cuối cùng sau khi trát đủ một mặt bụi hai thằng cũng đến nơi. Cả hai vào quán hoa để chọn, chị bán hàng đon đả “mua hoa tặng bạn gái hả hai em?”. Nó đỏ bừng mặt không nói được gì, thằng bạn nhanh nhảu “chị gợi ýcho em với!”. Một bó hồng lớn được gói cực đẹp sau hai chục phút. Sau màn thanh toán nghiễm nhiên sẽ là màn đưa hoa.
Thằng bạn tư vấn- nó làm, một tờ hóa đơn điện hoa được mượn và ghi tỉ mẩn y như thật. Rồi đưa cho thằng kia đoạn dõng dạc “mày đi đưa được rồi đấy”, thế là ăn ngay một cốc đầu. “Trời ơi! Sao tao lại chơi với thằng ngu vậy nè! Mày ngu hết phần của tao rồi đó! Đến chết với mày!!!!”. Sao? Làm sao? Nó mặt đần ra dễ chừng sắp khóc.
– Giờ kiếm một thằng khác đi chuyển hoa đi! Mày nghĩ sao nếu tao mang hoa đến tặng em? Để em nghĩ rằng tao thích em, hoặc thằng bạn thân của tao nhờ tao hả! có thế mà nghĩ không ra! Mày ơi là mày!.
– Gà mà, có biết gì đâu, tình đầu phải giúp bạn giúp bè chứ. Mặt nó nhăn lại khổ sở.
– Kiếm thằng nào đó đi! Thằng bạn giục.
Nó kéo máy ra khỏi túi, mắt dán vào danh bạ bấm lên bấm xuống để tra cứu nhân vật lựa mặt gửi vàng. Mà là vàng thiệt đó, tình cảm hóa vàng nên phải đầu tư cho cẩn thận. may quá đây rồi, còn lưu số thằng bạn cấp 3 đang học Bách Khoa. Chuông đổ, đầu dây bên kia nhấc máy, câu truyện làm quà đã: ” mày học hành thế nào? Dạo này có người yêu chưa? đã ăn cơm chưa? rửa được mấy cái bát rồi?…blablabla. ” Có truyện gì nói luôn đi mày! Đầu dây kia thật tâm lí. Nó xổ luôn một tràng những nguyện vọng tha thiết, bên kia gật gù “may đấy! hôm nay không đi đâu, bao giờ qua?”
– BÂY GIỜ!!!!!
– Mẹ! từ từ đã! Đang tắm.
– Kệ mày! Nó nói rồi cúp máy, sướng quá! Chết đuối vớ được cọc!
Hai thằng phi từ Hà Đông ra Bách Khoa, trên đường nó giữ khư khư bó hoa chỉ sợ gió mùa đông làm thâm mất màu đỏ tươi của những cánh hồng mọng nước. Nó bảo thằng bạn chạy chậm thôi, bạt gió quá hỏng hết hoa của nó. Thằng kia biết ý giảm ga lại, được một lúc nó lại kêu chạy chậm quá! Bao giờ mới tới được nơi. Thằng bạn thét “ổng giời con của tôi ơi! Ông đang ngồi trên
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




