|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
em tự về đi!
Chẵng kịp để Mỹ Quyên ú ớ câu nào, cậu đã lao vào xe rồi chạy với vận tốc kinh hoàng ” Cô ấy có làm sao thì tôi sẽ ko tha cho mấy người đâu” – cậu thầm đe doạ.
_______
Nó đi gần về phía quán nước kia, mấy tên choai choai trong quán thấy thấp thoáng có đứa con gái chân đi tập tễnh đằng đang đi tới , một tên lên tiếng:
– Phải nhỏ đó ko tụi bay?
– Chắc nó đấy. Nghe bảo nó bị đau chân mà! – tên khác khẳng định.
– Thế thì dễ quá rồi còn gì nữa. Mấy đứa con gái chân yếu tay mềm kia có mỗi nhỏ què này mà cũng phải kêu mình giúp. Ăn hại!
Nói rồi chúng ra khỏi quán tiến về phía nó. Nó thấy thế biết có chuyện chẳng lành là bọn này muốn kiếm chuyện nhưng chân tay, đầu óc thế này thì nó chạy sao nổi nên đành bước tiếp cho đến khi giáp mặt với chúng.
Một tên tóc đỏ đưa tay lên vuốt má nó, hỏi và cười rõ vô duyên.
– Em là Dương Thiên Chi? Cũng khá xinh đấy nhỉ? Háhá!
– Bỏ cái tay dơ bẩn của anh ra khỏi người tôi đi! -nó lạnh lùng gạt tay hắn ra.
– Xinh mà kiêu thế em! – một tên tóc tóc vàng vuốt tóc nó.
” Hự” – tên tóc vàng bị nó dùng tay cho 1 phát vào bụng liền tức giận ôm bụng quát:
– Con ranh. Dám động vào bọn này à! Lên- rồi cả lũ túm vào hội đồng nó. Nó dùng tay chống trả quyết liệt nhưng chỉ hạ gục được 2 tên. Cơn đau đầu lại đến với nó cộng thêm cái chân do vận động mạnh máu đang chảy ra thấm đẫm cả miếng gạc sơ cứu. Nó ôm đầu rồi dần kiệt sức mà gục xuống.
Chương 17
Mấy tên kia thấy nó đã gục thì cười ha hả. Chúng tiến lại gần phía nó, tên tóc vàng lại vướt má nó rồi nháy mắt với tên còn lại, một tên vác nó trên vai, đang chuẩn bị bỏ đi thì một con BMW đen chặn ngay trước mặt chúng, Hữu Duy bước ra khỏi xe, mặt tối sầm lại khi thấy thấy tên kia đang vác nó trên người, cậu gằn giọng :
– Bỏ tay bẩn thỉu của bọn mày ra khỏi người cô ấy.
– Her! Mày là thằng nào mà oai thế nhóc con.
– Tao ko nói nhiều ! – Hữu Duy nói rồi lao về đánh cho bọn kia một trận, cậu xử 5 tên kia trước và đương nhiên với 5 tên thì đâu có nhầm nhò gì với cậu. Đúng lúc đó, Hoàng Dương cũng tới, anh nhanh chóng giành lại nó từ tay tên tóc đỏ rồi cho hắn 1 cước vào bụng. Hữu Duy đã xử xong 5 tên kia, cậu tiến lại phía tên tóc đỏ đang định bỏ chạy rồi tặng cho hắn những fát đấm nảy lửa vào mặt và nhất là hai tay tên kia bị cậu vặn một cách đau điếng.
Thấy Hữu Duy có vẻ ko dừng tra tấn tên tóc đỏ, Hoàng Dương can ngăn, cứ thế này thì xảy ra án mạng mất:
– Duy! Đủ rồi Duy. Mau đưa Chi tới viện thôi. Cô ấy yếu rồi.
Hữu Duy nghe thấy liền dừng tay lại, chạy qua đỡ lấy nó từ tay Hoàng Dương rồi cả 3 lao như điên vào bệnh viện.
Ngồi trong xe nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của nó và tim cậu thắt lại, sao nó lại ra nông nỗi này cơ chứ!
Còn nó thì từ lúc thiếp đi thì chẳng biết gì cả, chỉ thấy có 1 bàn tay ấm đang siết chặt lấy tay mình ( Hữu Duy đấy).
*TẠI BỆNH VIỆN
– Bác sĩ! Cô ấy ko sao chứ! – Hữu Duy hỏi gấp gáp.
– Cậu bình tĩnh. Cô bé chỉ bị cảm nhẹ thôi. Còn chân bị bong gân nhưng chúng tôi đã sơ cứu lại rồi!
– May quá! Cảm ơn Bác sĩ! – Hoàng Dương thở phào nhẹ nhõm.
– Nhớ bồi dưỡng sức khoẻ cho cô bé. Cô bé bị mất tương đối nhiều máu đấy!
– Cháu biết rồi! – Anh đáp.
Cả hai vào trong thăm nó, nó đã tỉnh và đang ngồi dựa lưng vào thành giường.
– Em tỉnh rồi à? Còn đau ko? – Hoàng Dương ân cần hỏi nó.
– Hì. Em ko sao. Anh đừng lo. – Nó lắc đầu.
– Bọn chúng có dùng vũ khí đâu mà sao chân cô bị thương vậy? – Hữu Duy nhíu mày hỏi.
– Ơ. Sao anh cũng ở đây àh. Cám ơn 2 người đã giúp em nha! – Nó ngạc nhiên rồi cũng cười cảm ơn.
– Tôi đang hỏi cô đó. Sao chân lại bị thương?
– Thì tui đánh nhau nên vậy đó!
– Chém! Có mà té cầu thang ở trường thì có. – Hoàng Dương nhéo tai nó.
– Sao? Té cầu thang? NÈ SAO ĐI ĐỨNG BẤT CẨN VẬY HẢ? CÓ BIẾT NGUY HIỂM LẮM KO? – Hữu Duy quát lên.
– Sao anh lại nổi nóng với tôi chứ? Tôi ko cần anh lo.
– Tôi… Tôi xin lỗi.
– Bỏ đi! Tôi muốn về. – nó nói rồi phi xuống giường, tập tễnh ra ngoài cửa.
– Ông cứ về trước đi. Con gà con này cứ để tôi lo. – cậu bảo Hoàng Dương.
– Ừ. Bye. – Hoàng Dương phóng thẳng ra ngoài, nó thấy thế gọi với theo:
– Anh ơi, cho em về nhờ với.
Nó vừa dứt câu thì đã bị Hữu Duy bế bổng lên quay lại giường bệnh.
– Oái. Anh làm gì vậy, thả tôi xuống! – Nó kêu lên.
– Yên nào. Cô đúng là con gà cứng đầu đấy. Khi nào hết bệnh tôi sẽ cho cô về.
– Ko. Tôi khoẻ rồi, tôi muốn về cơ.
– Thế àh. Sốt 37 độ mà kêu là khoẻ sao. – Cậu đặt nó xuống giường.- Nằm im ở đây, tôi đi mua cháo.
Nó ko ú ớ thêm được câu nào. Cậu vừa ra khỏi được vài phút là nó lết ra mở cửa ” trốn”. Nhưng xui là của đã bị khoá. Nó tức mình đạp chân cái bốp vào cửa và sau đó ngồi thụp xuống sàn ôm chân đau chảy cả nước mắt.
5 phút sau Hữu Duy quay lại mở cửa phòng với 1 càmèn cháo. Cậu hết hồn khi thấy nó ngồi dưới đất trong khi cái chân lại đang chảy máu.
– Cô đang làm gì vậy hả?
– Đồ đáng ghét! Tại anh đó.
Cậu lậy bế nó lên trêu nó :
– Có vẻ cô thích tôi bế nhỉ?
– Anh,…
– Thôi ngoan ăn cháo đi. Tôi băng lại vết thương cho. Con gái gì đâu mà quậy như quỷ sứ!
– Anh đừng có mà được nước lấn tới nha. Tôi mà hết bệnh thì biết tay tôi.
– Hừ. Nói nhiều quá ăn nhanh đi!
Trong lúc cậu băng lại chân cho nó thì nó đã ăn xong rồi. Nó ngồi nhìn cậu băng rồi hỏi:
– Mỹ Quyên là người yêu anh hả?
– Àh… Gần như là thế!
Nó nghe câu đó mà thấy buồn. Nó ko hỏi câu nào nữa.
- Oh. Thiên! Cô gái chụp chung hình với 2 anh em con là ai vậy? – Bà Lan Vân giơ quyển tạp trí thời trang số mới nhất ngày hôm nay lên hỏi nhóc Thiên đang ngồi ăn bánh kem.
– Dạ. Chị dễ thương con hay kể với mẹ ấy ạ!
– Đây áh hả. Ừm. Trông dễ thương thật đấy. Ko biết là con cái nhà ai đây?
– Hình như chị ấy là bạn anh hai đó mẹ!
– Vậy sao? Nghe có vẻ anh con cũng thích cô bé này nhỉ. Trước giờ nó đã mi ai bao giờ đâu?
– Chắc thế! Chị ấy đẹp thật phải ko mẹ?
– Ừk. Nhưng ko biết tính ý thế nào? Ngày nay các cô gái đẹp thường có tính cách ko đẹp như vẻ bề ngoài của họ đâu con ạ.
– Mẹ gặp chị ấy là biết liền thui àh!
– Ừ. Phải gặp chứ! Mẹ ko muốn các con quen với người xấu đâu.
– Mẹ con là số 1.
Hữu Thiên sà vào lòng bà Vân cười vui vẻ.
*******
LỜI KỂ CỦA THIÊN CHI
Thấm thoát cũng đã hơn 2 tuần rồi, kể ra cũng phải, vì là người học võ nên vết thương ở chân tôi đã khỏi hẳn, tôi cũng đã chạy nhảy lại được như thường nhưng có điều tôi cảm thấy ko vui chút gì đó. Thật ra là tôi buồn. Vì sao ư? Tôi cũng chẳng hiểu mình
nữa. Ừ thì tôi thích Hữu Duy thật nhưng tôi là kẻ thứ 3 nên tôi quyết định quên đi cái tình cảm vừa mới chớm nở này nhưng sao khó quá. Tôi thấy buồn khi thấy hôm nào anh ấy và Mỹ Quyên cũng cùng nhau tới trường rồi thì đi đâu cũng có nhau. Nhìn cô bạn Mỹ Quyên đó cười rất nhiều. Chắc ở bên anh cô ấy hạnh phúc lắm!
Sáng nay tới trường tôi đã gặp 2 người họ cùng đến trường, nói sao nhỉ, tim tôi lại nhói đau, tôi đứng nhìn họ rồi bỗng nhiên bắt gặp ánh mắt Hữu Duy đang nhìn tôi, tôi cố nặn ra 1 nụ cười rồi quay đầu bước vào lớp. Anh liệu có biết đó chỉ là 1 nụ cười giả tạo ko, nó đã tắt ngúm khi tôi quay đi. ” chúc anh hạnh phúc “.
LỜI KỂ CỦA HỮU DUY.
Haizz. Dạo này chán ghê. Chán chết đi được. Thú thực là tôi đã có lúc mong Quyên trở về thật đấy nhưng giờ thì sao, tôi chẳng còn thấy như ngày xưa nữa, nhưng sao tôi vẫn cười nhỉ? Mấy ngày qua ngày nào cũng bị Quyên kéo đi chơi bar, shopping, thật nhàm chán. Đã có lúc tôi ước Quyên giống như Chi, cho tôi cảm giác thoải mái như những lần đi chơi công viên, cãi nhau chí choé. Nghĩ đến mà vui. Dạo này chẵng biết sao cô ấy ít nói chuyện với tôi lắm, dù học chung lớp nhưng cô ấy cứ hay tránh mặt tôi thậm chí có phần lạnh lùng với tôi, hay là cô ấy ghen nhỉ. Tôi đùa đấy, chắc gì cô ấy đã thích tôi mà ghen với chả tị. Nhưng mà tôi nhớ!!!
CHỦ NHẬT
Trong một con hẻm vắng tiêu điều, có một nhóm người toàn bộ đi xe phân khối lớn tầm hơn trăm người, nói tóm lại là rất đông đang tụ tập.
– Đại ka. Em vừa nhận được lời mời dự tiệc. Tối nay tại Bar Ghost sẽ diễn ra cuộc họp mặt bang nhóm trong khu vực do Bang chủ Bang Dragon – Vương Long tổ chức. Họ có gửi lời mời, mấy anh có đi ko?
– Họp bang?
– Phải. Nghe đâu chẵng qua là Vương Long chiêu đãi anh em vì anh ta vừa nhận được Huy chương vàng môn võ thuật gì đó! – Trung giải thích.
– Đi chứ! Dù gì cậu ta cũng là đồng minh ta mà! – Huy gật đầu đồng ý.
– Haiz. Cái tên dở hơi này đúng là đam mê võ thuật quá! – Hữu Duy thở dài.
– Đam mê gì, có mà hắn thích mấy kái cúp vàng, huy chương bạc thì có.-
Hoàng Dương xua tay.
-Vậy tối nay 7h30p bữa tiệc sẽ bắt đầu.
* TỐI! BAR GHOST.
Bar Ghost có thể nói là bar lớn nhất Việt Nam nên có sức
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




