|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
chứa người hoàn toàn OK. Bar này chính là bar của nhà Vương Long.
Mới có 7h tối thôi mà tiếng nhạc đã đập mạnh mẽ át hết cả đi tiếng người.
Dù 7 rưỡi tối mới bắt đầu tiệc nhưng hầu như các bang hội đều đã tới gần đủ. Nhưng phải nói đông nhất ở đây là người của Đại Vương, Dragon, Hiwin, Mộc Ưng, Hoả Thiên,… Và Judo nhưng Judo chỉ được cái số lượng đông còn sức lực thì yếu, hầu như chỉ gồm nhữmg tên sở trường là môn võ judo còn mấy loại võ khác thì mù tịt.
Trong số những bang có mặt tại đây có nhiều bang là địch thủ của nhau nhưng vì tôn trọng chủ nhân buổi tiệc nên ko dám gây lộn.
Hữu Duy, Hoàng Dương, Đinh Huy – 3 thống lĩnh của Đại Vương cũng đã có mặt cùng toàn thể các anh em trong bang. Họ đang ngồi ở vị trí bàn số 1 vì được ưu tiên là bang vip.
Mỹ Quyên hôm nay cũng tới, cô ăn mặc rất hợp style vũ trường, áo jacket đen cùn quần đùi mài ngắn cũn cỡn, đi đôi cao gót màu đỏ rọi. Ngoại hình cùng style của cô đã thu hút bao ánh nhìn của người khác. Căn bản trong số các teen girl tới đây, cô là người nổi bật nhất.
Thoáng thấy bóng Hữu Duy ở bàn 1, Mỹ Quyên chạy lại ôm cổ cậu từ đằng sau.
– Anh cũng tới đây hả?
– Em làm gì ở đây? – Hữu Duy cau mày ko trả lời câu hỏi mà còn tỏ vẻ khó chịu hỏi lại. Thế là trong bữa tiệc này cậu lại có 1 cái đuôi.
– Em đi cùng anh ba tới! Em kêu ảnh ra đây mọi người nói chuyện nhé! – Mỹ Quyên ngây thơ trả lời.
– Khỏi. Bảo anh ta lần sau muốn sống thì tránh mặt anh ra! Nể em nên anh bỏ qua cho hắn vụ lần trước.
– Anh nói vậy là sao? Vụ gì cơ.
– Em cứ nói lại với hắn như vậy đi!
Đang nói chuyện thì tên Cương bên Judo lại gần ngáng đoạn hội thoại:
– Chào! Mỹ Quyên, mày cho anh ba xin lỗi vì lần trước đã thất lễ với bạn trai em!
– Anh ba. Hai người quen nhau? – Mỹ Quyên hỏi.
– Ừ. Cậu là Hữu Duy phải ko?
– Biết rồi còn hỏi – Cậu lạnh lùng đáp.
– Chuyện lần trước cho xin lỗi. Rất vui được làm bạn với cậu.
– Ko có đâu! Đi đi đừng làm mất hứng của tôi – cậu thẳng thừng đuổi tên Cương đi, gì chứ người như cậu mà lại đi làm bạn với cái tên ngu ngốc vậy sao. Đâu có hâm.
\” Thằng ranh. Sau này mày về làm em rể tao rồi xem tao xử mày thế nào\” – Cương nuốt cục tức vào trong thầm rủa.
– Anh ba. Chuyện gì xảy ra giữa 2 người vậy?
– Ko có gì! – Hắn nói rồi bỏ đi với bộ mặt tối sầm, 2 con ngươi đen sâu hoắm.
Mỹ Quyên ko để ý nữa lại ngồi xuống khoác tay Hữu Duy nói cười vui vẻ mà ko biết có 4 con mắt đang khinh thường nhìn mình Đúng 7h30, tiếng nhạc bỗng chốc vụt tắt nhường lại ko gian cho giọng nói 1 người con trai khoảng ngoài 20tuổi với khuôn mặt chín chắn, chững chạc.
– Xin chào. Vương Long tôi đây rất vui vì sự có mặt của toàn thể các anh em ở đây. Chúc tất cả một buổi tối vui vẻ.
Tiếng nói Vương Long vừa dứt, nhạc lại nổi lên nhưng ko phải là nhạc sàn mà là tiếng nhạc dương cầm du dương tạo ko gian thoáng đãng nhẹ nhàng.
Vương Long tiến thẳng xuống bàn số 1.
– Lâu rồi ko gặp, vẫn khoẻ cả chứ mấy chú em.
– Tất nhiên là khoẻ rồi! – Hữu Duy, Hoàng Dương và Đinh Huy đồng thanh.
– Thế àh. Tốt rồi.
– Vương Long, chúc mừng anh nha! – Huy đưa tay bắt tay với Vương Long.
– Cảm ơn! Lần này anh thành công là cũng nhờ có 1 người. À mà ko biết họ đến chưa nhỉ? – Vương Long ráo riết ngó ngang ngó dọc tìm ai đó.
– Ai cơ? – Hữu Duy tò mò hỏi.
– Lát nữa sẽ biết thôi. Anh em. Zô nào! – Vương Long nấng cốc bia lên cụng ly với cả nhóm.
Ko khí đang trở nên nhộn nhịp thì bị cắt ngang bởi tiếng \” RẦM\” phát ra từ cửa ra vào thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người trong quán.
Ngoài cửa, 1 toán khoảng 100người xuất hiện, hầu như tất cả đều mặc đồ đen. Người dẫn đầu có dáng vẻ nhỏ và thấp hơn nhưng lại ngang tàn hơn những người còn lại, đầu đội mũ lưỡi trai và mũ áo, mặc quần áo đen rộng, tay đi găng đen cắt ngón, chân đi đôi thể thao đen. Nói chung là bịt kín hết chỉ hở 1 con mắt, hai tay xỏ túi rất giống kiểu bất cần đời. Người theo sát ngay bên cạnh là một chàng trai cao, mái tóc đen ngắn, khuôn mặt điển trai chững chạc, cả thân anh mặc đồ đen toát ra vẻ lạnh lùng của men chính hiệu.
\”Hắc Quỷ\” – Hữu Duy nghĩ thầm.
– Xin lỗi. Chúng tôi tới muộn. – anh chàng theo sau nói.
– Ko sao! Tuấn Nam lần sau đừng khách sáo thế! – Vương Long ko biết đã chạy đến từ bao giờ, vỗ vai Tuấn Nam rồi kéo cả đám vào trong. Họ ngồi vào bàn thứ 2 cạnh bang Đại Vương.
Vương Long lại cầm mic lên, cất giọng nói:
– Xin giới thiệu với anh em, đây là Rain – thủ lĩnh Hắc Quỷ. Từ giờ Dragon và Hắc Quỷ sẽ kết nghĩa đồng minh. Ai động vào Hắc Quỷ cũng chính là động tới Dragon này.
Lời vừa dứt, đồng loạt người của 2 bang hô to \”DD\” ( Dragon Devil).
Tất cả lại hoà mình vàng buổi tiệc, chủ yếu là uống chứ chẳng ăn gì cả.
Bên bàn số1, Mỹ Quyên đang nhìn chằm chằm vào Rain với vẻ tò mò \” anh ta đẹp trai ko nhỉ? \”
Rain vì bịt mặt nên ko ăn uống gì, chỉ ngồi quay mặt về một phía, bàn 1. Đột nhiên mắt Rain dừng lại ở một nhóm người người cách mấy bàn sau bàn 1. Hoàng Dương đang nói chuyện, chợt anh thấy Rain đang nhìn chăm chú gì đó thì cũng hướng tầm mắt nhìn theo. Mặt anh rất ngạc nhiên rồi lại theo dõi cử chỉ của Rain.
Xác định rõ mục tiêu, Rain đạp ghế đứng dậy tiến đến nhóm người kia.
Hoàng Dương vỗ vai Hữu Duy nói nhỏ :
– Ông thấy mấy tên ngồi bàn 6 ko?
– Đâu? – Hữu Duy quay lại nhìn về phía bàn 6. Mắt cậu tối sầm vào. Phải, đó chính là lũ bắt Thiên Chi tuần trước. Cậu định đứng dậy xử chúng thì bị Hoàng Dương giữ lại, anh hất mặt về phía Rain, cậu hiểu ý nên ngồi yên xem.
Một tên tóc đỏ đang nhấm nháp ly rượu thì \” choang\” ly rượu bay khỏi tay hắn và rơi xuống đất vỡ tan chỉ vì một cú đạp chân của Rain. Hắn quắc mắt nhìn kẻ gây sự với mình quát.
– Mày là….
Hắn chưa nói hết câu đã bị Rain sút 1 cú vào bụng khiến hắn phải cúi gập người ôm bụng, tên tóc vàng, tóc xanh và vài 3 tên khác thấy đồng bọn của mình bị đánh cũng nhảy vào giúp. Nhưng kẻ nào động được vào Rain đã bị Rain cho ăn đạp. Rất lạ là từ nãy tới giờ Rain hai tay vẫn xỏ túi quần. Có thể nói kỹ thuật dùng chân của cậu rất đỉnh và cũng là do bọn kia quá yếu.
Tên tóc vàng ko chịu thua, kầm 1 chai rượu rỗng đáng lén Rain, Hữu Duy thấy thế định hô lên nhưng chưa kịp hô thì đã thấy tay tên tóc vàng bị bẻ gập ra sau. Rain đã dùng tay. Và sau đó chúng liên tục lãnh những cú đấm, cùi trỏ và lên gối của Rain.
Leader Mộc Ưng thấy đàn em của mình bị đánh liền ra xen vào nhưng đã bị Vương Long chặn lại.
– Rain ko đánh người vô cớ đâu. Hãy để yên đi.
– Coi như tôi nẻ mặt anh! – Leader Mộc Ưng nói rồi trở về chỗ ngồi dương mắt nhìn mấy tên đàn em thân cận nằm lăn lộn dưới sàn và chính chúng cũng như tất cả mọi người ở đây đều ko biết lý do chúng bị đánh, trừ duy nhất Rain.
Cảm thấy đánh đã tay rồi, Rain dừng lại, phủi phủi quần áo rồi đưa tay kéo cụp chiếc mũ xuống. Dáng điệu vẫn ngang tàn, 2 tay xỏ túi, đầu luôn cúi gằm xuống tiến về phía quầy rượu.
Mấy tên bị đánh được người của Vương Long tốt bụng đưa đi viện dưỡng thương.
- Tôi ra ngoài gọi điện thoại chút. – Hữu Duy cầm máy rời ghế bước nhanh ra khỏi quán bar.
***
– Uống tiếp đi mọi người. – Vương Long lại nâng cốc bia lên uống.
Tất cả lại vừa uống vừa rôm rả bàn bạc vớ vẩn mà chẳng thèm quan tâm tới cô nàng Mỹ Quyên từ nãy tới giờ ngồi im như thóc bởi vì chẳng ai đoái hoài tới cô cả. Cô thầm nguyền rủa cái lũ đàn ko đáng ghét. Người xinh đẹp như cô đây mà lại bị mấy người này lơ đẹp. Chán nản, cô rời bàn ra gọi rượu uống.
– Phục vụ! Cho 1 ly wisky. – Mỹ Quyên vừa nói vừa nháy mắt với anh chàng pha chế rượu trẻ.
Cô ngồi xuống rồi mân mê nghịch mấy cái ly thuỷ tinh trên quầy. Cô quay người thì nhận ra có người ngồi gần mình, người ấy đang ngồi dựa vào tường, mắt nhắm nghiền lại.
\” sao anh ta phải che mặt nhỉ, chắc xấu quá nhưng…nhỡ đâu đẹp trai thì sao?\” – Mỹ Quyên chăm chú nhìn người đó, mắt đột nhiên loé lên 1 tia sáng. Cô tháo đôi cao gót ra, nhẹ nhàng nhón chân lại gần người đó. Cô đưa tay lại khuôn mặt đó, chỉ còn cách 5cm thôi thì bị tay ai đó nắm chặt lại,
– Ai. Đau! – cô nhăn nhó kêu vì tay bị nắm chặt quá!
Người đó đã phát hiện ra ý đồ muốn lột mặt mình của Mỹ Quyên khiến cô hơi sợ, rút mạnh tay về rồi thản nhiên nói:
– Tôi đang thắc mắc lại sao anh lại che mặt.
– ……
– Hay tại anh xấu quá. Đúng chứ! Hay mặt anh bị biến dị. Có thể lắm! Haha
-…….
– Này tôi đang nói chuyện với anh đấy!
Rain vẫn im lặng, đưa tay với tập giấy và cây bút của anh phục vụ viết gì đấy rồi chuyển qua cho Mỹ Quyên.
Cô trố mắt nhìn và dòng chữ : CHỨNG NHẬN VÔ DUYÊN NHẤT!
– Anh….. Hừ! được lắm!- cô tứ tối xỏ giày vào rời đi \” tôi thề sẽ chính tay tôi lật mặt anh\”.
Rain lắc đầu rồi lại tựa vào tường, vừa hay giật được cuốn truyện đôrêmon từ anh chàng phục
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




