|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
– Hay là mới được tiền thưởng.
– Ko đâu. Chắc hôm nay có bão.
……………..
- Chán thế nhỉ? Kiếm trò gì chơi đi. – Đinh Huy xoa cằm.
– Phải đấy. Mấy khi được trống tiết! – Nó đồng ý.
– Haha. Đồng minh. Đồng minh.- Huy khoác vai nó.
– Đồ đinh rỉ, cậu liều nhỉ? – nó bẻ khớp tay nhìn cậu.
– Thôi mà. Đồ gà. Ya. Đáng yêu thế nhở? – Huy lại nhéo má nó.
Tất cả hành động vừa rồi của Đinh Huy đều lọt vào tầm mắt của mọi người, nhất là một người.
– Au! – Huy ôm chân, ngẩng mặt lên nhìn hung thủ vừa đá mình- ông….
Hữu Duy mặt tỉnh bơ:
– Nhỡ chân.
- Này mọi người, chơi trò này nhé! – Hoàng Dương đập bàn nói.
– Trò gì thế? Em chơi với. – Mỹ Quyên nói chen vào.
– Tuỳ! – Hoàng Dương miễn cưỡng gật đầu.
– Chơi thế nào? – Long hỏi.
– Thế này nhé! Mỗi đội gồm 2 người, sẽ đưa ra câu hỏi liên tiếp cho đội bạn. Nếu đội nào ko trả lời được trong vòng 5s tức là thua, sẽ bị đối phương phạt.
Sau khi oẳn tù tì chia đội, đội 1 gồm Huy và Long, đội 2 có Dương và Mỹ Quyên, và tất nhiên đội 3 là nó và Hữu Duy.
– Em muốn đổi đội được chứ! – Mỹ Quyên hỏi.
– Đã là luật thì ko đổi được, trừ khi ko chơi nữa. – Huy nói chắc như đinh đóng cột.
2 phút thảo luận bắt đầu, tất cả đều nhanh chóng chuẩn bị cho câu hỏi của mình.
Đội của Dương và Mỹ Quyên sẽ hỏi trước, đội bị hỏi là đội Long và Huy.
- Con gì càng to càng nhỏ? – HD
– Con cua! – Long.
– Yêu ai nhất? – MQ.
– Mẹ. – Huy.
– Sợ con gì nhất? – Hd
– rắn! – Huy.
…….
Sau một hồi tra khảo, đội của Huy Long đã may mắn vượt qua.
Nói là thế nhưng thực ra kiến thức này thì học sinh lớp 1 cũng trả lời được.
Giờ tới đội nó và Hữu Duy bị khảo.
– Cảm giác hôn một người là ntn? – Huy cười đểu rồi hỏi.
– Ơ. Cái này…. – Nó và Hữu Duy ấp úng ko trả lời được. Như kiểu vừa bị đánh trúng tim đen.
– 5…4…3….2…1. Hết giờ! – Huy đếm.
– Haha. Thua rồi. 1 câu dễ như thế mà ko trả lời được. Kém quá, kém quá! – long vỗ tay
- Sao anh ko trả lời? – Nó hỏi.
– Sao lại là tôi? Lượt cô mà.
– Lượt anh thì có!
– Cô.
– Anh.
– Cô
– Anh
– Stop. Ko cãi nhau nữa. Xem ta xử phạt đây! – Huy lại cười đểu.
– Muốn biết cảm giác đó chứ. Vậy thì ….hôn đi.
– KHÔNG! – Nó và Hữu Duy đồng thanh.
– Ế! Định nuốt lời đấy à? Ko thực hiện là phải chịu đánh hội đồng, làm chân sai vặt đấy! – Long nói.
– Nhưng….
– Thôi. Cho nợ nhé! Đi mà! – nó năn nỉ 2 tên kia.
– Lãi suất nhân đôi.
– Cái gì. Giết người à? – nó trố mắt nhìn Huy.
– ko thì thôi. Trả luôn đi!
Nó cò đang ậm ừ ko nói được thì Hữu Duy đột ngột kéo nó vào và ….. Hôn.
2 con ngươi nó mở to nhìn đôi mắt nhắm nghiền của Hữu Duy.
Cứ thế kéo dài 1 phút, cả lớp lại được dịp lôi dế ra nháy.
Mỹ Quyên tức đùng đùng , đứng dậy tách 2 người ra.
– Sao anh lại làm vậy trước mặt em!
– Chơi thì phải chịu! – Hữu Duy trả lời rồi vỗ mặt nó- Ê. Tỉnh lại đi.
Chương 19
Một buổi sớm thu nhè nhẹ gió, con đường tới nghĩa trang đã vắng người nay còn vắng hơn. Hai hàng cỏ bên đường đã thoát cái xác màu xanh và giờ trông chúng như một đám rơm khô khốc hết sức sống.
Cô độc! Bước chân Dương Thiên Chi lặng lẽ trải dài trên nền cỏ khô xen lẫn lá phong đỏ xao xạc. Tay nó ôm một bó hoa huệ trắng và một thẻ hương. Chân nó bước tới một ngôi mộ rất khang trang màu xanh biển. Phía trên tấm bia có gắn tấm ảnh một người đàn ông trong bộ comlê xanh dương rất lịch lãm, ông đang cười với vẻ rất đôn hậu, một nụ cười ấm áp.
Đặt bó hoa lên mộ. Nó quỳ xuống trước ngôi mộ, đưa tay chạm nhẹ vào bức di ảnh của người đàn ông, nó cười nhẹ!
- Ba à! Con gái ba tới rồi đây!
- Ba ở nơi đó có tốt ko ba?
- Con….nhớ ba lắm!
Nước mắt đẫm lại nhẹ rơi, một cách vô thức nó gục mặt xuống khóc.
Khu nghĩa trang vắng vẻ đôi lúc lại vang lên tiếng nấc nhỏ của một người con gái.
- Ba! Có thể bây giờ con chưa làm được điều đó nhưng…con thề sẽ đẩy lũ người đó xuống địa ngục giống như bọn chúng đã làm với ba.
*Lại lớp nó.
- Trời đất! Ko biết cái bà Chi ngốc này đi đâu nữa. Sắp vào lớp rồi mà ko thấy tăm hơi đâu! – Bảo Long đi qua đi lại.
-Cái con heo này. Cứ đi qua đi lại chóng hết cả mặt – Đinh Huy thẳng chân đạp cho Long một phát.
- Thế cậu đã thử gọi cho Chi chưa? – Hoàng Dương hỏi.
– Gọi rồi nhưng ko liên lạc được. Gọi cho Hải Phong thì nó bảo Chi ra ngoài từ sớm.
- Mọi người có chuyện gì vậy? – Hữu Duy khoác balo đi tới, theo sau vẫn là cái đuôi xinh đẹp mang tên Mỹ Quyên.
– Chị bị….. – Bảo Long đang định nói thì bị giọng Huy cắt ngang:
– Mất tích!
– Cái gì? Mất tích? Sao lại thế? Ko được rồi. – Hữu Duy ném cặp xuống bàn, vọt ra khỏi lớp nhưng bị Mỹ Quyên kéo lại:
– Sắp vào lớp rồi. Anh đi đâu?
– Bỏ
ra. Lát anh về! – Nói rồi cậu dứt tay Mỹ Quyên ra, nhanh chóng phóng con moto đen giữa sân trường khiến đáng fan nữ lại được dịp hò hét.
Cậu đi với tốc độ bán mạng, lòng nóng như lửa đốt. Cậu sợ. Cái viễn cảnh nó bị mấy tên đầu xanh đầu đỏ bắt đi lại hiện về rõ mồn một trong đầu cậu.
Trong lớp, Mỹ Quyên đang ra sức nắm chặt tay lại ko biết vì sao Hữu Duy bỏ đi vội vàng như vậy.
3người nào đó thấy thế mà lòng hả hê, vui vẻ huýt sáo cho đến khi thầy vào lớp.
***
Sau khi thăm mộ ba xong, nó định tới lớp dù có muộn mất một tiết chắc cũng ko sao.
Đang dảo bộ thong dong trên con phố, chợt nó thấy tiếng la rất thanh của một người phụ nữ.
- Cướp! Cướp.
Nó nheo mắt nhìn một tên thanh niên bịt mặt đang cầm chiếc túi xách màu đen đắt tiền bỏ chạy.
Máu anh hùng trong nó lại nổi lên, cũng một phần vì nó chúa ghét những lên lưu manh cướp giật. Nó lao nhanh theo tên cướp.
Lúc này người qua đường cũng ko ít nhưng chẳng ai dại gì mà dây vào mấy tên côn đồ này nên đành nhắm mắt ngó lơ.
Tên cướp nhận thấy có một đứa con gái chạy theo mình thì ko lo nên ko tăng tốc. Nhưng hắn đâu có ngờ tấc độ của nó so với vận động viên điền kinh thì đâu kém gì . Rất nhanh nó tóm tên cướp ,thụi cho hắn một cú đạp vào ngực hiến hắn ko kịp trở tay mà hứng chịu đau đớn.
Hắn ra sức đấm, đạp nó. Nắm tay hắn gần chạm mặt nó thì bị một tay nó chặn lại, sau đó tặng hắn cú lên gối chí mạng khiến hắn ôm bụng ngã nhào đau điếng người.
Người phụ nữ kia chỉ biết giương mắt đứng nhìn, bỗng có 4 người trong trang phục comle đen, mắt đeo kính đen bước đến.
Một người cúi đầu nói:
- Thưa phu nhân. Chúng tôi tới trễ.
– Mau! Giúp cô bé đó!
Nó cướp lại chiếc túi xách từ hắn, quay đầu đi về phía người phụ nữ.
Đi được vài bước, cảm thấy có gì đó ko ổn chút nào. Nó quay lại nhìn tên cướp thì phát hiện một con dao găm sáng loáng đang nhắm thẵng người mình.
Nó phản ứng nhanh xoay người né qua một bên nhưng vẫn ko tránh được hết, con dao xoẹt qua ống tay áo nó làm rách một đường trên tay và tay áo. Máu từ đó mà chảy ra.
Nó tức giận đánh, đạp túi bụi vào tên cướp vì cái tội dám làm hỏng cái áo mà Bảo Long thiết kế riêng tặng nó.
Mấy người đeo kính đen nhận lệnh của phu nhân rồi nhanh chóng tiến đến chỗ nó.
Tới nơi, họ suýt phải bật cười khi nhìn thấy cảnh trước mặt. Cướp đâu chẳng thấy chỉ thấy một tên bầm dập người ngợm đang nằm quằn quại dưới chân một cô gái bé nhỏ dễ thương.
– Cô bé. Hắn ta để chúng lo!
– Mấy người là ai. Mà thôi, tuỳ các anh xử lý.
Nó giao tên cướp lại cho mấy người kia rồi ôm túi xách đến trả cho vị phu nhân kia.
– Túi của bác đây!
– À. Ừ. Cám ơn cháu nhé!
– Ko có gì đâu ạ! Chào bác.
Nó toan bước thì vị phu nhân hoảng hốt gọi nó lại,
– Này cháu. Cháu bị thương rồi.
Nó nghe thấy liền nhìn xuống phía tay mình. Quả thực nếu vị phu nhân kia ko nhắc thì nó đã quên béng đi vết thương ở tay.
- Ko sao đâu bác. Chỉ là vết thương ngoài da thôi. – Nó cười nhẹ.
– Nhưng máu chảy nhiều quá! Về nhà bác, bác sẽ băng lại giúp cháu.
– Dạ thôi ko cần đâu bác.
– Đi. Nhà bác gần đây thôi! – Vị phu nhân kéo nó lên xe ôtô đen đỗ gần đó.
Ngồi trong xe, vị phu nhân cứ nhìn nó chằm chằm làm nó thấy ngại nên lên tiếng:
- Có chuyện gì sao bác?
- Hả? À ko. Chỉ tại bác thấy cháu quen quen, ko nhớ bác với cháu gặp nhau bao giờ chưa nhỉ?
– Chắc bác nhầm người rồi! Đây là lần đầu tiên cháu gặp bác mà!
– Thế à?
– Vâng!
Khoảng mấy phút sau, chiếc xe dừng lại trước một căn biệt thự xanh ngọc rất đẹp và rộng.
Căn biệt thự còn có một khoảng vườn rất rộng, mặc dù giờ là mùa thu nhưng vườn cỏ ở đây vẫn xanh mượt và thơm kỳ lạ.
Nó theo chân vị phu nhân vào nhà, ko gian bên ngoài đã đẹp nay trong nhà còn đẹp hơn. Nó nhìn cách bày trí mà choáng ngợp hết
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




