|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
Nói rồi bà Hạ và Phong rời đi để lại Lệ Hoa đang đứng run nhẹ khi nghe từ ” con trai chúng ta “.
……….
Buổi chiều.
Nó nằm trên giường bệnh mà chán ngắt, tính ra thì nó nằm ở đây cũng được 5 tiếng đồng hồ rồi. Hữu Duy nói nó vì thiếu chất nên mới ngất xỉu thế mà nó cũng tin sái cổ. Hồi trưa mấy người kia có tới thăm nó, Hoàng Dương còn mang theo nhiều truyện tới cho nó đọc cơ mà nó đọc vèo 1 cái đã xong nên giờ nằm lì trên giường. Trong này có mỗi nó với Hữu Duy đang gọt trái cây.
Ko thể chịu được nữa, nó bật dậy từ trên giường phi lao xuống đất.
– Đi đâu đấy? – Hữu Duy giật mình hỏi.
– Về chứ đi đâu.
– Ko được, cô chưa…..
– TÔI MUỐN VỀ!!!!!
Nó hét lên khiến mấy người đi qua cửa tò mò nhìn nó rồi tặc lưỡi ” Bệnh viện này còn có cả khoa thần kinh nữa à. Đúng là đa khoa “.
Rồi tiếng hét cũng im vì…..
– Tôi đang cầm dao đấy.
Hữu Duy cảnh báo.
Nó nuốt uất ức vào trong bày ra đủ các bộ mặt. Sau sự chống đối cộng thêm sự năn nỉ của nó, Hữu Duy đành phải giơ tay chịu trói đi làm thủ tục xuất viện cho nó.
Chương 28
* Khu Đất Trống.
– Thủ lĩnh, đúng như anh nghĩ, chúng tôi đã điều tra ra thật sự vụ tai nạn năm đó là có sự sắp xếp. Người đứng sau chuyện này chính là Chủ tịch tập đoàn Tống Minh – Tống Hùng. Chúng tôi đang thu thập thêm chứng cứ.
Rain gật đầu thay cho lời cảm ơn. Quen với Rain từ lâu nên ai trong Hắc Quỷ cũng sớm quen với những ký hiệu của cậu.
Phía sau gốc cây cổ thụ gần đó, một bóng người đang chăm chú quan sát bên đám người kia, chính xác là đang dáo dác ngắm nhìn bóng dáng người che mặt mặc đồ đen . Kia rồi, cô thấy người đó rồi, vẫn cái dáng vẻ lạnh lùng trầm lặng kia, cô thật vất vả lắm mới tìm được nơi này, cũng may có người bạn thân Trúc Diễm giúp đỡ. Cô quyết tâm rồi, cô ko cần biết dung mạo anh ra sao cô vẫn sẽ thích anh, nhất định cô phải theo đuổi anh. Nhìn lại mình, cô rất tự tin vào ngoại hình của mình, ko có gì đáng lo chỉ là hơi lùn một chút xíu thôi.
Mải ngắm người đó quá mà ko hề để ý tới chú chuột đang quấn quanh chân mình. Cảm thấy nhột nhột ở chân, Hương Cầm đưa mắt nhìn xuống và
– Aaaaaaaa….
Tiếng hét long trời lở đất đã làm nhóm người áo đen kia chú ý.
Xong rồi, Hương Cầm cô có muốn bỏ chạy cũng ko được. Họ tới gần, ai cũng nhíu mày vì sự xuất hiện của 1 cô gái lạ.
– Ơ. Hương Cầm, em sao lại ở đây?
Tuấn Nam phó thủ ngạc nhiên khi thấy bạn thân của em gái lảng vảng ở đây.
– Anh Nam em….em – Cô cúi đầu ấp úng.
Rain thấy cô liền quay đầu bước đi.
– Anh Rain! – Thấy thế cô cuống lên bỏ dở câu trả lời chạy theo Rain – Chờ em với.
Rain ko dừng lại mà bước đi càng nhanh.
Hắc Quỷ ngơ ngác nhìn theo. ” Người tình của Thủ Lĩnh ?”.
Tuấn Nam cũng lẳng lặng nhìn theo, xem ra sẽ có người phải đau khổ rồi.
Ra khỏi khu đất, Rain vẫn đi nhanh, đến khi tới giữa cầu cậu mới chịu dừng lại, quay đầu nhìn cô gái đang đuổi theo đằng sau. Cảm nhận cái nhìn của Rain, Hương Cầm có chút ngượng.
Cả hai đứng trên cầu nhìn về phía dòng sông ban đêm, tiếng sóng nước vỗ lạnh lẽo.
- Lần trước rất cảm ơn anh vì đã cứu em.
Hương Cầm mở miệng phá tan sự im lặng.
Rain lẳng lặng gật đầu, ánh mắt nhìn xa xăm.
– Anh tin ko?
Một câu hỏi ko đầu ko đuôi khiến Rain chú ý, quay sang nhìn cô.
Hương Cầm xấu hổ cúi đầu nhìn mặt nước, giọng ấp úng:
– Em….thích anh!
Rain khựng người sau đó lắc đầu vài cái rồi đi thẳng.
Cô nhìn bóng lưng Rain khuất vào màn đêm, cũng như một giấc mơ đến rồi lại đi, xa vời!
Nhưng ko, cô đâu có dễ bỏ cuộc như thế, đâu thể chỉ vì Rain từ chối mà bỏ. Rồi nhất định cô sẽ chiếm được trái tim của người đó, ko sớm thì muộn.
” Anh cứ chờ đấy, rồi một ngày nào đấy anh sẽ là của em thôi. Chỉ riêng em”
.
.
.
Tối nay Hữu Duy lại trốn nhà sang nhà Đinh Huy chơi, sẵn tiện rủ luôn cả Hoàng Dương đi cùng. Cũng lâu rồi 3 người ko có ở cùng nhau.
Vốn định đi chơi đâu đó cho đỡ chán nhưng lời 3 người cũng quyết định ở nhà ” tu “.
” Bản tin tiếp theo trong ngày hôm nay, phu nhân của chủ tịch tập đoàn nổi tiếng Shaphire sau cái chết của chồng và 6 năm lâm bệnh đã cùng với con trai quay lại điều hành Shaphire……”.
Tiếng cô biên tập viên trên kênh Kinhtế TV đang giới thiệu tin tức.
– Ơ, kia chẳng phải là Hải Phong em trai Thiên Chi à, sao cậu ta xuất hiện trên TV nhỉ? – Đinh Huy ngạc nhiên hô to.
Hoàng Dương vốn ko bao giờ xem TV và đọc báo nên chẳng buồn quan tâm mà vẫn chăm chú đọc truyện. Không hiểu có một ma lực nào đó hối thúc anh hướng mắt lên màn ảnh.
– Người phụ nữ bên cạnh Hải Phong kia chẳng lẽ là Chủ tịch Dương? Hải Phong là con trai bà ấy? Vậy Thiên Chi….
– Con gái chủ tịch.
Anh nối tiếp câu của Đinh Huy, rồi lại chăm chăm nhìn người trên màn ảnh, rất giống người anh hay gặp trong giấc mơ. Bà ấy là ai, tại sao anh có cảm giác từng quen người này.
– Ầu, hoá ra thân phận của con nhóc này cũng ko hề tầm thường nha. Vậy mà cứ giấu chúng ta.Mà cái ông Duy này ko biết làm gì hay chết ở trên lầu rồi hay sao thế ko biết nữa.
Trong Phòng, Hữu Duy đang dán mắt vào màn hình điện thoại, đi qua đi lại, cậu đang chờ một tin nhắn quan trọng.
Bỗng tiếng nhạc báo tin nhắn mới vang lên, cậu nhắm mắt lại, tay mở tin nhắn ra. Khốn thật. Tổng đài phá đám làm cho cậu hụt mất.
Nhưng ngay sau đó, một tin nhắn khác lại đến, cậu mở ngay mà ko chần chừ nữa, cậu thề nếu lần này mà là Tổng đài, cậu sẽ phá tan nó cho mà xem.
Chương 29
Cuối cùng kết quả kì thi học kì cũng được công bố. Thật mừng vì tất cả đều lọt vào Top 20 của Đại Vương. Quán quân ko ai khác ngoài Hội trưởng hội học sinh Hoàng Dương., vị trí Á Quân, quý quân là do Hữu Duy , Đinh Huy chiếm. Các fan nữ lại được dịp hò hét về 3 hoàng tử. Còn nó và Bảo Long chỉ đứng thứ 8 và 9.
– Chủ nhật này là sinh nhật tròn 18 của tôi, tôi muốn mời tất cả mọi ng ười tới dự. Mong là ko ai vắng mặt. – Mỹ Quyên tuyên bố trước lớp
Vì là Mỹ Quyên đích thân mời nên nó dù không muốn cũng phải đi, nó cũng không ác cảm gì với cô công chúa này nhưng nó chẳng hiểu tại sao cô ta luôn ác cảm với nó, nó cũng chẳng buồn làm quen với cô vì đơn giản nó ko thích chơi thân với con gái, một lần là quá đủ rồi.
.
.
.
Tối hôm nay là sinh nhật Mỹ Quyên, nó vẫn đang đứng nhìn bộ váy trắng mà cái người được cho là Boy Friend tặng, thực ra thì kể từ khi học võ ko hiểu sao nó ko còn có thói quen mặc váy nữa, nói thẳng ra là nó thấy vướng víu.
Có điều do ai đó nói rất thích nó nữ tính thêm một chút nên nó đành chấp nhận mặc cho người đó vui lòng chứ nếu không thì đừng có mơ tới cái chuyện ấy.
Đứng ngắm mình trước gương, nó chỉ tay vào gương tự hỏi ” Ai đây? ”. Thật sự thì quá khác, chẳng giống nó chút xíu nào, này thì tóc đen thẳng xoã quá vai kèm theo một chiếc bờm trắng gắn đá. Khuôn mặt mộc ngây thơ với đôi mắt đen, mi cong tự nhiên kèm theo phiá gần đưôi mắt là mấy hạt kim cương lấp lánh. Nó đang diện chiếc váy màu trắng sữa thanh khiết vừa người, cổ đeo dây đá sapphire độc nhất vô nhị mà Hải Phong tự tay thiết kế tặng nó.
– Ôi! Tiểu công chúa ở vương quốc nào lạc tới đây?
Là mẹ, mẹ nó ko biết đứng ở cửa phòng từ khi nào, bà lần đầu tiên thấy nó mặc như vậy.
– Mẹ lại trêu con rồi! – Nó xụ mặt choàng tay ôm cổ mẹ.
– Con gái mẹ mà ko làm công chúa thì phí hoài.
– Mẫu hậu, người quá khen.
– Thôi tôi xin cô, cô mà gọi như thế tôi chẳng mấy mà lên chức cụ đâu. – Mẹ. Con tới dự sinh nhật bạn, mặc kiểu này có kỳ quá không?
– Kỳ gì chứ. Con gái mặc như vậy mới ra dáng con gái.
– Chứ bình thường con là con trai chắc – Nó nổi điên, mẹ nào mẹ nói con như thế. Ngay cả mẹ cũng nói nó như thế thì xem ra người kia cũng nói phải.
– Để mẹ kêu chú lái xe đưa con đi.
– Mẹ mới mua xe?
– Ô hay cái con bé này, chủ tịch cả một tập đoàn mà ko có riêng đi sao. – Bà nhéo má nó.
– Au. Hì. Con quên. Con đi nha mẹ.
Nó xỏ đôi giầy cao gót màu trắng rồi từ từ đi ra ngoài, cảm giác đi giày cao gót cũng may ko tệ.
Phía ngoài cửa đã có sẵn một chiếc Limous màu đen sáng loáng. Trước cửa xe là bác lái xe lạ hoắc mà nó chưa từng gặp, thấy nó ông nở nụ cười hiền:
– Cô chủ, mời lên xe!
– Bác đừng gọi cháu như thế, cứ gọi cháu là Tiểu Mỹ đi ạ. – Nó vội xua tay.
– Vậy Tiểu Mỹ cháu vào xe đi.
Ổn định chỗ ngồi trong xe, ông Hân quay xuống hỏi nó:
– Bây giờ cháu muốn đi đâu?
– Dạ. Cho cháu đến…..
Nó sực nhớ ra trước nay nó đâu có biết nhà Mỹ Quyên. Ko có cách nó rút điện thoại ra gọi cho Hữu Duy.
” Gà ngốc, em ở đâu”
Cách xưng hô thay đổi 180độ khiến nó ngượng đỏ mặt.
– Em ko biết nhà Mỹ Quyên ở đâu. Làm sao bây giờ?
– Đứng yên đó anh tới đón em.
– Không cần, em lấy địa chỉ là được rồi
…….,….
Thấy vợ ngồi ngẩn người trước cửa sổ, ông Nhật khó hiểu :
– Mình à đang nghĩ gì thế.
Bà Hoa giật mình, vội bình tĩnh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




