watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:49 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8385 Lượt

một mình ở đây?

- Anh ấy ra tiếp điện thoại!

- Vậy sao? Bộ cô ko muốn nhảy sao? Trước đây tôi cùng anh ấy thường hay nhảy ở tiệc thế nào. Rất tuyệt.

Nó ko nói gì, căn bản cũng chẳng có gì mà nói.

- À. Tôi quên mất, cô thì làm gì được đi tham dự tiệc tùng bao giờ đâu nhỉ. Với cả nhìn bộ đồ cô đang mặc thì thật quê mùa.

- Có sao? – Nó đưa tay day nhẹ thái dương

- Cô xem bộ váy tôi đang mặc đi, Hữu Duy anh ấy thật quan tâm tôi. Ko những lựa chọn đúng sở thích của tôi mà còn rất vừa vặn nha.

- Thực ra……

Ánh mắt nó chợt thay đổi khi phát hiện người đàn ông đang cầm ly rượu tiến đến. Sao ông ta lại có mặt ở đây? Khoan đã, cái tên Tống Mỹ Quyên, Tống Hùng. Ko lẽ họ là cha con?

Thật ko ngờ lại gặp ông ta trong hoàn cảnh này. Nhìn cái bản mặt tươi cười của ông ta mà máu nó dâng lên tận đỉnh đầu. Đáng ghét.

- Giới thiệu đây là ba tôi.

- Chào Chủ tịch Tống.

Nó cười mỉa.

Ông ta cũng gật đâu với nó.

- Con gái ,ta có thứ này tặng con.

Nói rồi ông cùng Mỹ Quyên xoay người dời đi.

Cũng tốt thôi, vạn lần đừng để nó thấy mặt ông ta, kẻ thù lớn nhất của đời nó, con quỷ đã cướp đi người ba nó yêu thương.

.

.

Sau khi ra ngoài, Hữu Duy bắt máy.

- Ai vậy.

Đáp lại cậu là giọng nói vội vàng của ai đó:

” Cậu Duy, ba cậu bị tai nạn đang rất nguy kịch”.

- Anh nói sao cơ? Anh là ai.

” Ông ấy đang cấp cứu tại bệnh viện thành phố”

Tút-tút-tút.

Đầu dây bên kia đã cúp máy.

Cậu hoảng hốt ko kịp suy nghĩ đến người đó, chỉ vội vã tới bệnh viện. Ba xảy ra tai nạn. Trước khi rời đi vẫn ko quên dặn dò người bảo vệ.

Chương 32

Nó sốt ruột đang định đứng lên ra ngoài tìm Hữu Duy thì một anh bảo vệ đứng trước mặt nó nói:

- Cô là Thiên Chi ?

- Phải! Có chuyện gì ko ạ?

- Có cậu Hữu Duy nhắn cô cậu ấy có việc gấp nên phải về trước.

- Tôi biết rồi, cảm ơn anh.

- Ko có gì.

Anh bảo vệ đi rồi, nó thắc mắc việc gì khiến Hữu Duy đi gấp gáp đến vậy. Mà nếu như cậu về rồi, nó ở đây cũng như trẻ lạc đường, nó cũng hết hứng thú rồi. Thôi thì về nhà ngủ cho khoẻ, chẳng hiểu sao đầu nó buồn ngủ chết đi được, mắt nó đã ríu hết vào rồi giờ chỉ muốn ngủ thôi .

Đang định tìm đường rút lui thì một sự cố nhẹ xảy ra. Đèn điện trong nhà đột nhiên vụt tắt. Xung quanh chỉ còn là một màu đen tối và tiếng ồn ào của mọi người.

Nhưng nhận thấy có điều gì đó bất thường, nó nhanh chân chạy ra phía cổng có ánh sáng nho nhỏ.

Cảm giác bị ai đó giữ chặt tay, theo phản xạ nó quay người túm tên kia
Một cước nó vặn tay hắn khiến hắn kêu lên. Nhưng càng lúc những cánh tay xuất hiện càng nhiều bủa vây lấy nó. Nếu như bình thường, những tên này chết chắc nhưng hiện tại, ko gian tối om cộng với cơn buồn ngủ làm nó bủn rủn chân tay.

Trước lúc ngất đi, nó kịp nghe một tiếng cười lạnh.

.

.

Hữu Duy phóng xe như bay trên đường, ko biết cậu đã vượt qua bao đèn đỏ rồi chỉ mong tới bệnh viện thật nhanh.

Chạy một mạch vào quầy lễ tân, cậu vội vàng hỏi gấp :

- Bệnh nhân Hàn Hữu Kỳ đang ở phòng nào?

Cô y tá trẻ có hơi mất hồn, ko tránh được trai đẹp nhưng cũng ko quên nhiệm vụ của mình:

- Anh chờ chút.

Sau khi tra sổ sách, cô đáp lại là một câu làm cậu shock:

- Thưa cậu, Ko có bệnh nhân nào tên Hàn Hữu Kỳ cả.

- Cái gì? Ko có?

Cậu rút điện thoại thử gọi cho ba, quả nhiên ông bắt máy, cậu hỏi luôn:

- Ba, ba đang ở đâu?

” Con hỏi lạ vậy, ta đang ở nhà chứ ở đâu. ”

Chết tiệt, hoá ra cậu bị lừa. Kẻ nào to gan đến vậy?

Đúng lúc này điện thoại lại đổ chuông, là Mỹ Quyên gọi tới:

- Alô…

” Anh, anh đang ở đâu, anh về mau đi, Thiên Chi cô ấy…..”

- Sao? Cô ấy sao? Chuyện gì xảy ra với cô ấy?

” Cô ấy bị bắt cóc”

Cậu ko nghe lầm chứ, là kẻ nào bày ra trò này, đánh lạc hướng cậu rồi bắt Gà ngốc đi, chán sống rồi hay sao,.

Hữu Duy lại phi xe thẳng đến nhà Mỹ Quyên, lòng nóng như lửa đốt, nó mà có mệnh hệ gì thì cậu sống sao nổi.
Trong một căn phòng tối, chỉ có ánh sáng le lói yếu ớt của ngọn đèn trong góc phòng.

Cô gái mặc bộ đồ màu đen có mũ đeo mặt nạ nhếch miệng cười nhìn người bị trói trên ghế đang ngủ mê.

- Tại sao cô ta chưa tỉnh? – Cô ta hỏi mấy tên mặc véc đen đứng đó.

- Thưa cô chủ, chắc do chúng tôi dùng thuốc mê quá liều. – một tên đáp.

- Thôi được. Cứ để cô ta ngủ thêm lúc nữa cũng ko sao. Thời gian còn nhiều mà.

Cô ta vừa nói vừa bước ra khỏi căn phòng, sau khi cánh cửa khép lại, mặt nạ che mặt và máy đổi giọng nói được gỡ xuống: ” Thiên Chi, rơi vào tay tôi, cô …chết chắc! “.

.

.

Do đây được nghi là một vụ bắt cóc nên cảnh sát mau chóng có mặt tại hiện trường. Tất nhiên, một tổ chức ko thể thiếu đó là cánh nhà báo khi mà đây lại có liên quan đến Tống gia. Cơ hội kiếm tiền đang đến nên họ đâu có thể bỏ lỡ mà ko đến, thậm chí còn lên sóng trực tiếp.

- Thưa quý vị, hiện chúng tôi đang có mặt tại hiện trường vụ bắt cóc vừa mới xảy ra ngay tại nhà ông Tống Hùng- chủ tịch tập đoàn Tống Minh…,bla bla…
– Tránh ra, tránh hết ra! -Bà Hạ như hét lên.

- Không được, khu vực đang được lục soát, người ko liên quan ko được phép vào….. – Anh cảnh sát cô gắng ngăn cản người phụ nữ này.

- Các anh…các anh bằng mọi giá phải tìm được con gái tôi, tôi van các anh…
Bà Hạ oà óc run run đôi tay nắm lấy anh cảnh sát, Hải Phong và Nhi lo lắng ở bên cạnh trấn an, mẹ cũng mới khỏi thôi, nếu xúc động quá sẽ ko tốt cho sức khoẻ.

- Chủ tịch tập đoàn SHAPHIRE, xin hỏi quan hệ giữa bà và cô gái bị bắt cóc là gì? – đám phóng viên thấy có vụ ồn ào liền mau chóng kéo đến, thật ko ngờ lại nghe được chuyện này nên bắt đầu khai thác tin tức.

- Con tôi.

Bà nghẹn ngào, cái cảnh hai đứa con yêu bị bắt cóc lại hiện về. Bà đã mất đi đứa con trai đầu lòng rồi nên bà ko thể để mất thêm bất cứ ai nữa. Thử hỏi xem làm gì có người mẹ nào chịu được khi mất con, lòng bà thắt lại, đau quặn.

” Theo tin mới nhất, cô gái bị mất tích chính là con gái của chủ tịch tập đoàn SHAPHIRE, Một tập đoàn đang gây sốt trên thị trường hjện nay

Chương 33

-” Trung, huy động Đại Vương lục soát hết thành phố này, nhất định phải tìm ra người đó, còn một việc nữa…..”
Tắt điện thoại, Hữu Duy rời khỏi nhà Mỹ Quyên, bằng mọi giá cậu sẽ khiến kẻ bầy trò này biết thế nào là chơi dại. Sự vội vàng đã khiến cậu vô tình lướt qua một người, một người rất quen.
.
.
Đúng là chẳng gì nhanh bằng truyền thông, ngay ngày hôm sau trên mạng và khắp các trang báo đã tràn ngập tin tức về vụ bắt cóc con gái chủ tịch tâp đoàn SHAPHIRE lừng danh. Nhưng dấu hỏi ở đây chính là tại sao cho tới giờ bọn bắt cóc chưa liên lạc đòi tiền chuộc. Mẹ và em nó giờ đây cũng chẳng thể yên lòng, tất cả mọi người đều đang cố gắng lùng sục kiếm tìm nó.
.
Trước cửa phòng, ông Nhật thở dài, riêng bà thì vẫn rơi nước mắt, tưởng như chỉ sau có một đêm thôi mà bà đã tiều tuỵ đi rất nhiều. Cứ ngỡ rằng nói cho anh biết sự thật thì vợ chồng bà sẽ nhẹ lòng nhưng nay càng nặng hơn. Hoàng Dương suốt từ tối qua vẫn khoá trái cửa nhốt mình trong phòng. Bà biết hẳn anh vẫn còn sốc lắm, sợ anh làm gì đó dại dột nên đã ngồi ở cửa mãi khiếng ông Nhật khuyên thế nào cũng ko chịu về phòng ngủ.
Khoảng cách rất gần mà tưởng chừng như rất xa, ai biết rằng chỉ đằng sau cánh cửa kia thôi, dáng anh ngồi trên bục cửa sổ cô đơn hơn bao giờ hết. Anh khóc, trong tay vẫn ôm khung hình quen thuộc. Khó trách người ta nói sự thật phũ phàng nhưng anh buồn vì ba mẹ giấu anh mọi chuyện, tại sao ko để anh biết thân phận của mình chứ?.
.
– Con gái, cô gái đó chính là con của Dương Đình Khang, thân phận nó ko hề đơn giản. – Người đàn ông nhắc nhở cô con gái.
– Mặc kệ, con ghét!
– Hãy cẩn thận.
Khẽ thở dài, chẳng lẽ cuộc đời của ông và cô sinh ra để làm kẻ thù với cha con họ Dương thôi sao? Vô vị.
Bước khỏi căn phòng, cô trang bị đồ che mặt rồi vào một phòng khác.
– Mau tạt nước cho cô ta tỉnh.
– Dạ thưa cô chủ, đang là mùa đông……. – Một tên ấp úng.
– Có vẻ anh muốn thay thế cô ta?
– Tôi ko dám.
– Vậy còn ko mau làm.
Nghe cô chủ gắt lên, hắn có chút run run. Dù sao cô ta cũng là con gái cưng của lão chủ, phận đàn em như hắn muốn bóp chết cô ta lắm nhưng ko thể.
Lát sau, 1 tên mang nước tới, và mình nó chịu trận ret.

Tất cả nước đều tạt vào thân hình yếu ớt kia, dưới cái lạnh thấu xương cắt da cắt thịt, nó lờ mờ tỉnh dậy nhưng tay ko thể cử động được, nó đang bị trói vào ghế. Đây là đâu? Những người kia là ai.
– Tỉnh rồi sao? Ngủ ngon chứ?
– Các người là ai? Tại sao tôi ở đây?
– Tôi là ai cô ko cần biết. cô ta cười nhạt, lại gần giữ chặt cầm nó:
– Có biết hậu quả của việc cướp đi thứ gì đó của người khác ko? Dương Thiên Chi?
– Tôi chẳng cướp của ai thứ gì cả.
– Suy nghĩ kỹ chưa?
– Chính cô mới đang cướp đi tự do của tôi.

Trang: [<] 1, 31, 32, [33] ,34

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT