|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
đã tìm ra sự thật, Quế Lâm vô
tội, còn Hoài Bảo vì ghen tuông mà đã hiểu lầm Quế Lâm. Rồi đây hai đứa
nó sẽ tìm thấy hạnh phúc như lòng bà mong muốn.
Còn Bách Điệp, bà phải xử lý sao đây khi cô ấy thật là quá đáng lắm kế
nhiều mưu? Chắc một điều là cô ấy sẽ nhận lấy hậu quả mà cô ấy gây ra.
Nghĩ đến đây, bà dựa lưng xuống giường để tìm cho mình một giấc ngủ. Một giấc ngủ sâu và thoải mái cùng với những gì bà hằng mong đợi từ lâu,
hôm nay nó mới thật sự đếnvới bà.
Chương 18
Hồng Loan đang chăm chỉ nhập những số liệu vào máy tính thì cô bạn cùng phòng bước vào:
− Hồng Loan! Có mẹ của giám đốc Bảo tìm bạn ở ngoài phòng khách đó.
Hồng Loan nhướng mày hỏi lại:
− Có đúng không đó bạn?
Cô bạn gật đầu:
− Thật mà! Mau ra đi xem bà ấy nói gì. Để bà ấy đợi lâu là mếch lòng với giám đốc, biết không nhỏ.
Hồng Loan đóng chương trình mà cô đang nhập liệu, rồi vội vã đứng lên đi sang phòng khách.
Hồng Loan vừa đẩy cửa bước vào, bà Khoa nở nụ cười thật tươi. Giọng bà thật hiền:
− Cháu là Hồng Loan phải không? Ngồi xuống đây đi cháu.
Vừa nói, bà vừa chỉ cái ghế đối diện.
Hồng Loan e dè ngồi xuống đối diện với người đàn bà cô từng nghe tên và mới gặp lần đầu. Giọng cô mất vẻ tự nhiên:
− Dạ, bác tìm cháu có gỉ dạy bảo ạ?
Bà Khoa vẫn tươi nét mặt:
− Có nhiều chuyện bác cần nói chuyện với cháu, cháu đi uống nước với bác được chứ?
Nhìn đồng hồ thấy mới chín giờ, gương mặt Hồng Loan lo lắng rồi ấp úng:
− Dạ, cháu đi thì được rồi, nhưng thưa bác, vì còn trong giờ làm việc…
Bà Khoa mỉm cười cho sự quản lý chặt chẽ của con trai, có như vậy mới
thành công chứ. Rồi bà lấy điện thoại ra gọi cho Hoài Bảo. Xong, bà quay sang nói với Hồng Loan:
− Bác đã xin phép giám đốc cho cháu nghỉ buổi sáng nay. Cháu không ngại đi uống nước với bác chứ?
Hồng Loan vẫn lễ phép:
− Dạ, không có gì ạ. Bác chờ cháu về phòng lấy giỏ xách.
− Ừ. Đi đi, bác sẽ đợi!
Mười lăm phút sau, bà Khoa và Hồng Loan ngồi đối diện với nhau trong một quán nước vắng vẻ và kín đáo. Bà Khoa mở lời:
− Trước hết, bác mong cháu hãy tha lỗi cho Hải nhé.
Hồng Loan thẫn thờ hỏi:
− Anh Hải có quen với bà à?
Hỏi xong, cô ngầm hiểu sự việc có liên quan đến cô, Bách Điệp, Hoài Bảo, và Quế Lâm.
Bà Khoa vẫn điềm nhiên:
− Hải ở nhà bác đã lâu rồi và bác chỉ mong cháu tha thứ cho Hải. Hải vẫn yêu cháu thật lòng.
Hồng Loan với nét mặt biến sắc, cô hỏi:
− Vậy là bác đã biết tất cả mọi việc của cháu và Bách Điệp đã làm?
Bà Khoa từ tốn gật đầu.
Hồng Loan cảm thấy chới với. Cô lo sợ Hoài Bảo sẽ biết, sẽ đuổi việc cô. Còn Bách Điệp nữa, Bách Điệp sẽ làm gì cô khi mọi việc đã đổ vỡ ra. Rồi ức nghẹn dâng lên khi Hồng Loan nhớ đến Hải. Tại sao anh lừa dối cô
chứ? Anh muốn tìm ra sự thật mà anh nỡ lừa dối tình yêu của cô. Cô nức
nở:
− Anh Hải! Sao anh nỡ lòng nào lừa dối tình yêu của em chứ?
Bà Khoa chen vào giọng dịu ngọt:
− Lúc đầu bác đã nói với cháu rồi, Hải vẫn thật lòng với cháu. Cháu không thể tha thứ cho nó thật sao?
Hồng Loan vẫn lặng thinh với gương mặt buồn rượi. Thấy vậy bà Khoa khuyên nhủ:
− Lúc đầu cháu đã sai, cháu đã làm những việc không suy nghĩ để ảnh
hưởng đến bây giờ. Nhưng bác rất mừng khi cháu đã biết lỗi mà tâm sự với Hải và đã trở thành một người có ích cho xã hội thì bác vui lắm. Vả
lại, Hoài Bảo và Quế Lâm vẫn chưa ly dị thì tình thế vẫn chưa đến nỗi
nào, đúng không Hồng Loan?
Thấy bà Khoa không nóng giận mà còn ngọt ngào với mình, Hồng Loan van xin:
− Cháu xin bác hãy tha lỗi cho cháu. Và nếu thật sự thương cháu thì bác
nói với anh Bảo đừng đuổi việc cháu nghe bác. Cháu sẽ mang ơn bác suốt
đời.
Bà Khoa cười khoan dung:
− Điều này thì bác hứa với cháu đó. Nhưng cháu phải hứa với bác là tha
thứ cho Hải – Bà nhấn mạnh thêm – Vì nó vẫn yêu cháu thật lòng.
Hồng Loan không hứa, cô vẫn lặng thinh bởi vì ngay lúc này đây tim cô đang rỉ máu. Chợt nhớ đến Bách Điệp, Hồng Loan lo lắng:
− Còn Bách Điệp, bác sẽ xử lý ra sao?
Vẫn nụ cười độ lượng trên môi:
− Bác sẽ không hại cô ấy đâu, để tự lương tâm cô ấy giày vò. Bác chỉ
muốn Hoài Bảo biết rõ sự thật và Quế Lâm được minh oan về những tấm hình kia, có như vậy thì hai đứa nó mới có hạnh phúc được. Và Hoài Bảo mới
rời xa Bách Điệp, một con người quá thủ đoạn.
Hồng Loan với gương mặt đầy hối lỗi, giọng cô nghẹn ngào:
− Cũng tại cháu vì thương bạn mà bày vẽ cho bạn làm những điều không tốt. Bác hãy trách cháu đi, bác đừng trách Bách Điệp.
Bà Khoa phân mình với lời nói thật cứng rắn:
− Cháu đã biết lỗi thì tốt rồi. Còn Bách Điệp, cô ấy có hối hận chưa,
hay vẫn còn muốn chiếm đoạt Hoài Bảo cho đến hơi thở cuối cùng.
Hồng Loan nói thật lòng:
− Bác ơi! Cháu xin bác đừng nói gì với Bách Điệp, để tự cháu sẽ đến
khuyên nhủ cô ấy. Cháu hy vọng Bách Điệp sẽ nghe lời khuyên của cháu.
Bà Khoa lắc đầu:
− Bác nghĩ Bách Đệip sẽ không nghe lời cháu đâu, vì từ lâu hai đứa ít có qua lại với nhau, đúng không?
Hồng Loan ngậm ngùi:
− Từ khi cháu quen với Hải, con người cháu đã thay đổi hẳn, cũng vì vậy
mà Bách Điệp không vừa ý cho lắm, nhưng hai đứa cũng không có gì mâu
thuẫn. Bác hãy tin cháu, để cháu sẽ nói chuyện khuyên nhủ Bách Điệp một
lần nữa, chắc cô ấy sẽ nhìn thấy sai lầm của mình.
Bà Khoa với nét mặt đầy thông cảm:
− Được! Vậy thì trong thời gian này cháu nên gặp Bách Điệp càng sớm càng tốt để mọi chuyện đỡ rắc rối hơn.
Hồng Loan với gương mặt đầy hy vọng:
− Vâng, cháu hiểu. Nếu bác không còn gì để nói thì cháu sẽ đến với Bách Điệp ngay bây giờ.
Bà Khoa đồng ý.
− Nếu vậy thì cháu cứ đi đi.
Đang ngủ trưa Bách Điệp nghe ai gọi mình văng vẳng.
− Bách Điệp! Bách Điệp…
Mở mắt ra, nghe lại lần nữa đúng là tiếng của Hồng Loan, Bách Điệp cằn nhằn một mình:
− Chắc là hết tiền rồi mới đến đây mà phá giấc ngủ của người ta.
Nói thì nói vậy thôi nhưng cô cũng xách chiếc chìa khóa đi ra cửa.
Thấy Bách Điệp, Hồng Loan tự nhiên:
− Chuông nhà bị hư rồi hả Điệp?
Bách Điệp chua ngoa:
− Hư rồi! Kêu anh Bảo thay chuông khác mà cứ hẹn lần hẹn lữa.
Rồi cô vừa mở cổng vừa hất mặt lên hỏi:
− Này, tìm mình có việc gì vậy? Sao không đến sớm một chút, mình đang ngủ trưa.
Hồng Loan vẫn nhẹ nhàng:
− Ngủ gì sớm quá vậy, mới có mười một giờ.
Vừa đi vào nhà, Bách Điệp tỏ vẻ kênh kiệu:
− Chớ còn biết làm gì hơn khi chiều anh Bảo mới đến.
Khi hai người ngồi xuống ghế, Bách Điệp vẫn kênh kiệu:
− Có việc gì không vậy? Cần tiền à?
Hồng Loan nghe đau đớn trong lòng, đáp gọn:
− Không!
Bách Điệp nheo nheo mắt tỏ vẻ khó hiểu:
− Không cần tiền thì cần gì?
Hồng Loan
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




