|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
đã vắng mấy bữa nay. Với sự nghi ngờ,
Hồng Loan mở cửa phòng Bách Điệp. Đồ đạc được thu dọn gọn gàng và trên
bàn trang điểm chỉ còn lại một bì thơ, Hồng Loan liền cầm lên xem. Trước mắt cô là hàng chữ: “Gửi bạn thân Hồng Loan”.
Linh tính có điều chẳng lành xảy ra với Bách Điệp, Hồng Loan liền mở ra xem:
Hồng Loan!
Mình biết, khi bạn nhận được thư này thì mình đã rời khỏi Việt Nam rồi.
Mình cảm thấy thật hạnh phúc khi được chăm sóc cho bạn những ngày cuối
cùng ở bệnh viện.
Hồng Loan! Mình ra đi không phải là mình muốn trốn tránh sự thật. Nhưng ở lại, mình cảm thấy lẻ loi và cô đơn lắm, vì hình bóng Hoài Bảo vẫn còn
trong tim mình. Mình ra đi là để cố quên anh ấy và chôn vùi đi một mối
tình không đoạn kết.
Mình cũng đã gửi cho Hoài Bảo một bức thư, mình đã nói tất cả sự thật về những việc làm đê tiện của mình và mong rằng anh ấy tha thứ và hãy trở
về với Quế Lâm, một người con gái đáng tôn trọng.
Còn bạn, bạn cũng tha thứ cho mình rồi phải không? Tuy mình không còn ở
Việt Nam nhưng mình vẫn là bạn thân của bạn mãi đó, Loan ạ. Còn anh Hải
đã thật lòng yêu bạn thì bạn cũng nên tha thứ cho anh ấy. Cũng nhờ có
anh ấy mà tụi mình đã nhìn thấy rõ trắng đen, phải trái. Bạn hãy đến với anh ấy nhé Loan, đừng bỏ qua một tình yêu chân thật như vậy!
Khi nào ổn định công việc xong, mình sẽ gửi thư về cho bạn. Nếu có thời gian rảnh, bạn nhớ ghé qua nhà trông nom hộ mình nhé.
Thôi, mình dừng bút đây. Tạm biệt.
Bách Điệp.
Vẫn cầm bức thư trong tay, Hồng Loan thẫn thờ ngồi xuống giường. Vậy là
Bách Điệp đi đâu? Sao Bách Điệp lại giấu cô? Cô cảm thấy hụt hẫng với
những giọt nước mắt rơi rơi.
Chuông điện thoại ngoài phòng khách reo vang, Hồng Loan vừa mừng vừa lo, cô hy vọng Bách Điệp sẽ điện về. Nhưng khi cô bắt máy lên thì giọng một người đàn ông bên kia đầu dây:
− Alô.
Hồng Loan ngập ngừng hỏi:
− Alô. Ông tìm ai?
Giọng người đàn ông như gấp lắm:
− Tôi muốn gặp Bách Điệp.
Đã nhận ra người nói chuyện với mình, Hồng Loan hỏi nhanh:
− Anh Bảo phải không?
− Anh đây! Còn em là Hồng Loan đúng không?
Hồng Loan nức nở:
− Anh Bảo ơi! Bách Điệp đã đi rồi.
Giọng Hoài Bảo cũng lo lắng:
− Anh cũng mới nhận được thư của Bách Điệp đây. Em có biết Bách Điệp đi đâu không?
Hồng Loan vẫn sụt sùi:
− Bách Điệp cũng để lại cho em một bức thư, Bách Điệp chẳng nói Bách Điệp đi đâu, em thật sự lo lắng lắm.
Hoài Bảo trấn an:
− Theo suy nghĩ của anh, Bách Điệp không làm điều gì nguy hiểm đâu. Có
lẽ cô ấy đến một nơi nào đó rất xa để bắt đầu một cuộc sống mới.
Thấy Hồng Loan vẫn lặng thinh, Hoài Bảo nói tiếp:
− Em hãy ở đó đợi anh. Anh sẽ đến ngay nhé, Hồng Loan!
Hồng Loan vẫn sụt sùi:
− Vâng!
Rồi cô gác máy, ngồi thẫn thờ trong phòng khách mà đâu đâu cũng có dáng của Bách Điệp.
Hoài Bảo đi vào, Hồng Loan cũng chẳng để ý. Đến khi Hoài Bảo lên tiếng:
− Em không sao chớ Hồng Loan?
Hồng Loan lắc đầu đôi mắt xa xăm:
− Em không sao đâu?
Hoài Bảo hỏi thêm:
− Em không biết Bách Điệp ra đi lúc nào à?
Hồng Loan thờ ơ:
− Em không biết!
Lấy lá thư từ tay Hồng Loan, Hoài Bảo đọc thật nhanh. Đọc xong, anh hỏi Hồng Loan:
− Tại sao em lại nằm bệnh viện? Em bị bệnh gì?
Hồng Loan đành phải kể sự thật:
− Hôm em xin phép năm về quê anh Hải để anh Hải điều trị đôi chân, vô
tình em đã kể mọi hành động của em cho anh Hải nghe. Nào ngờ anh Hải lại là người thân của gia đình anh và đang theo dõi Bách Điệp theo yêu cầu
của bác Khoa.
Hoài Bảo ngạc nhiên hỏi:
− Vậy là mẹ anh đã biết hết mọi chuyện, mà sao mẹ lại giấu anh nhỉ?
Hồng Loan tiếp tục giải thích:
− Bác Khoa có đến gặp em và hỏi rõ mọi việc, em đã nhìn nhận tất cả, và
em van xin bác Khoa đừng nói cho anh biết, để em khuyên Bách Điệp và tự
cô ấy sẽ nói với anh.
Giọng trầm buồn, Hồng Loan nói tiếp:
− Khi em nói rõ sự thật, Bách Điệp lên cơn thịnh nộ đập phá mọi đồ đạc
có thể đập được, rồi đến lọ hoa bằng pha lê mà Bách Điệp mua từ bên Úc
về, em cố tình ngăn lại…
Hồng Loan ngưng ngang, Hoài Bảo nói tiếp theo suy nghĩ của mình:
− Em ngăn lại, còn hành động của Bách Điệp thì không, nên đập trúng vào đầu em và đưa em vào bệnh viện?
Hồng Loan gật đầu. Đã rõ mọi chuyện, Hoài Bảo lấy lá thư ra, những nét chữ thân quen lung linh trước mắt anh.
Anh Bảo!
Chắc là anh ngạc nhiên lắm khi nhận được thư em. Em không biết phải mở
lời thế nào cho đúng với những lỗi lầm của mình. Vì yêu anh cũng có và
vì bản tánh háo hắng trong em tồn tại quá nhiều, nên em quyết tìm mọi
cách để anh thuộc về em. Nhưng giờ thì em đã thất bại.
Anh Bảo à! Anh hãy nghe sự thú tội của em đây! Đôi chân em nào có bị gì
đâu, những tấm ảnh của thầy Văn và Quế Lâm là do em nhờ Hồng Loan chụp,
tất cả đều là một vở kịch mà do em đạo diễn, để có được anh, cũng như sự căm thù Quế Lâm trong lòng em được nguôi ngoai.
Từ khi Hồng Loan nằm bệnh viện, em mới thấm thía và nhận ra được những
sai lầm của mình. Vẫn chưa muộn phải không anh? Chúng mình vẫn chưa là
của nhau, anh có thể là một người chồng tốt mẫu mực nếu không có em níu
kéo anh. Từ bây giờ, em đã đi xa rồi, anh hãy trở về bên Quế Lâm và nhận lỗi cùng cô ấy. Quế Lâm là một người vợ hiền, một người dâu thảo, anh
sẽ hạnh phúc khi sống bên cô ấy.
Và cũng là phận gái với nhau, em nhờ anh nói với Quế Lâm hãy bỏ qua
những việc làm thiếu suy nghĩ của em cũng chỉ vì chữ “yêu mà thôi.
Sau cùng, em chúc cho anh thật sự hạnh phúc mãi mãi.
Bách Điệp.
Đọc xong, Hồng Loan càng buồn hơn, cô cứ nghĩ là Bách Điệp ra đi tại vì
cô, nếu cô không quen Hải thì hiện giờ Bách Điệp đang vui vẻ lắm, đâu có ra đi xa xôi như vậy.
Như hiểu được những suynghĩ của Hồng Loan, Hoài Bảo hỏi:
− Có phải em nghĩ Bách Điệp ra đi là lỗi do em không?
Hồng Loan ưu tư:
− Em cảm thấy mình có lỗi. Phải chi em đừng quen Hải, em hối hận quá!
Hoải Bảo giải thích:
− Vì tình bạn riêng tư mà em suy nghĩ nông cạn nữa rồi. Em cứ nghĩ lại
đi, nếu như sự thật vẫn được giấu kín cho đến khi anh và Bách Điệp cưới
nhau thì hai người có hạnh phúc không khi sau này anh biết rõ sự thật.
Lúc đó sợ còn thê thảm hơn bây giờ nữa Hồng Loan ạ – Rồi Hoài Bảo an ủi
thêm – Em đừng quá lo lắng, Bách Điệp sẽ trở về thôi vì cô ấy rất bản
lĩnh.
Gương mặt Hồng Loan tự tin hơn:
− Em hy vọng được như vậy.
Chợt nhớ đến sự vô tội của Quế Lâm, Hoài Bảo nôn nao muốn gặp cô ngay để tạ tội cùng cô.
Nhìn Hồng Loan, anh nói:
− Anh em mình còn phải về nghỉ ngơi nữa chứ, dù gì mọi việc cũng đã như vậy rồi.
Hồng Loan từ tốn:
− Anh về trước đi. Em muốn ở lại đây thêm chút nữa.
Thấy nỗi buồn còn đậm nét trên gương mặt Hồng Loan, Hoài Bảo tìm cách để an ủi:
− Em cứ ở đây, anh sẽ gọi điện cho Hải đến đón em.
Hồng Loan vẫn lặng thinh không nói gì.
Trong lúc ấy Hoài Bảo lấy điện thoại ra gọi về nhà.
Điện xong, anh nói:
− Em ở đây đợi Hải đến liền nhé. Còn anh sẽ đến với Quế Lâm ngay bây giờ.
Hồng Loan chỉ lẳng lặng gật đầu.
Hoài
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




