|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
Điệp hối thúc:
− Vậy thì anh nói nhanh đi! Anh cứ lặng thinh như vậy làm sao em hiểu được.
Vẻ đau khổ, Hoài Bảo nói:
− Mẹ anh đã hứa hôn với một người con gái trong lúc anh đi học.
Bách Điệp nhìn anh bằng cặp mắt tròn xoe đầy sự bất ngờ, cô hỏi lại:
− Anh nói thật chứ?
Hoài Bảo gật đầu:
− Đó là sự thật! Chính anh cũng mới biết khi vừa về nước.
Bách Điệp lắc đầu:
− Em không tin đâu! Anh cố tình giấu em. Anh lừa dối em, bởi vậy anh đâu có dẫn em về nhà. Anh muốn gạt em qua một bên vì anh đã chán em rồi
phải không?
Hoài Bảo cố tình giải thích:
− Anh không có lừa dối em. Anh yêu em thật lòng mà. Khi về nước, mẹ anh mới nói chuyện này vì một lý do…
Giọng Hoài Bảo vẫn đều đều:
− Em biết không, mẹ cô ấy là bạn thân của mẹ anh từ lúc nhỏ. Phút lâm
chung, mẹ cô ấy chỉ mong mẹ anh hứa với bà ấy một điều, đó là việc kết
hôn cho anh và Quế Lâm.
Nghe qua, Bách Điệp cười mỉa mai:
− Anh nói sao giống chuyện trong chuyện cổ tích quá! Một người đã chết
mà còn để rắc rối lại cho người khác, thật là khó tin trên đời này lại
có chuyện như vậy.
Hoài Bảo nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Bách Điệp, anh năn nỉ:
− Bách Điệp! cho đến bây giờ anh vẫn còn yêu em, nhưng anh cố quên em mà nghe lòng ray rứt. Anh chỉ còn có mình mẹ anh, anh không thể làm gì
khác hơn ngoài sự sắp đặt sẵn, mong em hãy hiểu và thông cảm cho anh.
Bách Điệp vẫn lặng thinh, nước mắt cô lăn dài xuống má.
Hoài Bảo bùi ngùi:
− Em còn trẻ đẹp vẫn còn một tương lai phía trước, anh nghĩ sau này em sẽ có được một tấm chồng hơn anh rất nhiều.
Bách Điệp ngưng khóc, gương mặt cô như có vẻ suy nghĩ, thật lâu cô nhìn Hoài Bảo với vẻ cảm thông:
− Chuyện như vậy mà đến hôm nay anh mới nói cho em biết. Chắc là anh sợ em buồn, phải không?
Hoài Bảo gật đầu:
− Ừ. Anh sợ em buồn, sợ em đau khổ nên anh cố chịu đựng một mình.
Bách Điệp nghẹn ngào:
− Xa anh chắc em sẽ khổ lắm. Em cũng không biết mình có chịu đựng nổi chuyện này hay không? Em thật lòng không dám nghĩ đến.
Hoài Bảo vỗ về:
− Mình cũng chỉ mới yêu nhau thôi, chưa hoàn toàn thuộc về nhau. Anh tin là sau một thời gian, nỗi đau khổ này cũng dần dà sẽ nguôi ngoai thôi.
Anh cũng tin là em sẽ vượt qua được, bởi em vốn là một cô gái có bản
lĩnh mà.
Bách Điệp buồn buồn:
− Nhưng em đã quen cảm giác có anh ở bên cạnh em rồi. Tuy rằng anh luôn
gìn giữ sự trong trắng cho em, nhưng em nghĩ em đã thuộc về anh rồi. Chỉ cần nghĩ đến chuyện không có anh bên cạnh thôi là em đã thấy như mình
mất đi một cái gì quý báu lắm, không có gì bù đắp được.
Hoài Bảo phân tích cặn kẽ hơn:
− Nếu yêu anh, chúng ta hãy cùng cố gắng vượt qua chuyện này nhé. Chúng
mình sau này vẫn mãi là bạn tốt của nhau. “Tình chỉ đẹp khi còn dang
dở”, đúng không em? Nếu vượt qua được thì tình cảm của chúng ta sẽ vẫn
còn tốt đẹp mãi.
Nhưng dù Hoài Bảo có giải thích đến thế nào đi nữa thì Bách Điệp vẫn ngờ vực. Cô hỏi:
− Hình như anh không yêu em như em đã yêu anh, đúng không? Nếu yêu em
thì em nghĩ anh sẽ bằng mọi cách bảo vệ tình yêu của chúng mình chứ. Anh nghĩ có đúng không?
Hoài Bảo trầm tư:
− Em vẫn không tin anh ư? Giờ đây, nếu em muốn gì anh sẽ cố hết sức bù
đắp cho em. Nhưng em phải hiểu và giúp anh giữ tròn chữ hiếu. Như vậy là anh mãn nguyện rồi.
− Anh là một người con có hiếu, chẳng lẽ nào em lại không thông cảm cho
anh. Vâng, em sẽ cố quên anh, cố xem anh như một người bạn tốt của mình.
Hoài Bảo nghe Bách Điệp nói như vậy, gương mặt anh tràn đầy vẻ cảm kích:
− Bách Điệp! Em thật là một cô gái tốt. Tin anh đi, trong lòng anh, em vẫn là cô gái mà anh yêu quý nhất.
Bách Điêp dò hỏi:
− Bao giờ thì anh tổ chức đám cưới?
Hoài Bảo dửng dưng:
− Chắc là một ngày gần đây thôi.
− Ngày hôm đó anh có mời em không? – Bách Điệp hỏi câu này với một vẻ mặt hơi khó hiểu.
Hoài Bảo thật lòng trả lời cô:
− Anh muốn em đừng đi dự đámcưới này, bởi anh không muốn em đau lòng
thêm – Ngưng giây lát, Hoài Bảo nói tiếp – Chuyện chúng ta coi như đã
giải quyết xong rồi, mình đừng nên nhắc lại nữa làm gì. Em đừng buồn anh nhé. Nếu có lúc nào cần đến sự giúp đỡ của anh, em cứ gọi cho anh. Anh
rất sẵn lòng giúp em với tất cả khả năng của mình. Và đêm nay anh sẽ đưa em đi chơi khắp thành phố một lần sau cùng, coi như là đêm chia tay của chúng ta, em chịu không?
Hoài Bảo đưa Bách Điệp về nhà thì đã hơn một giờ sáng. Anh nắm tay cô dặn dò:
− Em nhớ giữ gìn sức khỏe. Anh tin rồi mọi việc tốt lành sẽ đến với em thôi.
Bách Điệp nhìn Hoài Bảo với ánh mắt thành khẩn:
− Anh vào nhà uống với em chung trà rồi hẵng về.
Thấy Hoài Bảo tỏ vẻ ngần ngại, Bách Điệp nói thêm:
− Nhà này chỉ có một mình em sống thôi. Ba mẹ em đã dời ra ngôi biệt thự ngoài ngoại ô sống rồi. Không có ai ở trong nhà đâu, anh đừng ngại.
Trong lòng Hoài Bảo cũng muốn vào nhà ngồi chơi với Bách Điệp thêm một
chút nữa nhưng anh sợ nhìn thấy ánh mắt bịn rịn của cô sẽ làm mình xót
xa hơn. Nghĩ vậy nên anh nói:
− Đã khuya lắm rồi. Anh phải về để em còn nghỉ ngơi nữa chứ. Lúc nào rảnh rỗi, anh sẽ ghé lại đây thăm em.
Bách Điệp biết là không thể cầm giữ được nên cô đáp lại dịu dàng:
− Vậy anh về đi, để bác ở nhà khỏi lo lắng và trông chờ.
Siết tay Bách Điệp một lần cuối, giọng Hoài Bảo nhẹ nhàng:
− Anh về nhé. Đừng quên những gì anh đã dặn!
Nhìn bóng Hoài Bảo mất hút ở cuối đường, Bách Điệp mới chầm chậm đi vào nhà với một nỗi buồn chất ngất.
Với dáng vẻ mệt mỏi, cô ngồi tựa lưng vào ghế salon với bao nỗi chán
chường. Bách Điệp không ngờ là Hoài bảo có thể rũ bỏ cô một cách dễ dàng như vậy. Mấy năm trời yêu nhau, tại sao anh lại đành lòng buộc cô phải
hy sinh tình yêu của mình để giúp anh tròn chữ hiếu chứ. Nhớ lại lời nói của Hoài Bảo: “Anh sẽ bù đắp cho em bằng mọi thứ trong khả năng của
anh”. Em đã có đầy đủ lắm rồi, em không cần gì cả, em chỉ muốn có anh
thôi. Hoài Bảo! Anh có hiểu cho em hay không?
Cô gái đó là một người như thế nào mà lại may mắn thế. Được làm người
chia chăn sẻ gối với anh suốt cả cuộc đời. Còn em thì sao? Cuộc đời này
sao lại có lắm bất công đến thế chứ.
Nghĩ đến đây, bất chợt Bách Điệp buông tiếng cười khan. Một ý nghĩ vừa
thoáng qua đầu cô. Không lẽ mình lại là người thua cuộc dễ dàng vậy sao? Mình và Hoài Bảo đã có bao nhiêu năm yêu nhau thật lòng và trong sáng,
sao mình lại có thể dễ dàng buông tay như vậy chứ.
Cô gái kia không biết có yêu anh không mà lại được mẹ anh chấp nhận và
chọn làm con dâu của mình. Cô gái đó thật may mắn và hạnh phúc biết bao.
Càng nghĩ Bách Điệp càng thấy tủi thân thêm. Cô lắc đầu thật mạnh như cố xua đi cảm giác thất bại của mình rồi bật cười khan và nói một mình:
− Anh Bảo ơi, em không đành lòng xa anh đâu. Dù bằng bất cứ giá nào, em
cũng sẽ giành lại tình yêu của anh, không có
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




