watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5995 Lượt

Hoài Bảo có vẻ sốt ruột, Bách Điệp hỏi ngay:
− Quế Lâm cằn nhằn anh à?
Hoài Bảo cười buồn:
− Quế Lâm chỉ hỏi thăm bệnh của em và cho anh hay là mẹ sẽ đến ăn sáng
cùng với tụi anh trong một tiếng nữa. Quế Lâm cho anh hay để anh về kịp, không để mẹ biết chuyện anh ở đây đêm qua mà thôi.
Nghe Hoài Bảo nói như vậy, Bách Điệp thầm nghĩ: nếu để mẹ Hoài Bảo biết
đêm qua anh ở đây với cô thì bà ta sẽ chẳng để yên cho cô đâu. Tốt nhất
là cô nên để mọi chuyện từ từ anh dàn xếp như anh đã nói với cô. Nghĩ
như vậy rồi, Bách Điệp nói với Hoài Bảo:
− Vậy thì anh nên về đi, đừng để mẹ anh biết mọi chuyện thì càng thêm rắc rối.
Hoài Bảo dợm bước đi, nhưng anh còn dừng lại dặn dò:
− Em nằm nghỉ cho khỏe. Chiều, anh sẽ ghé lại thăm em.
Bách Điệp gật đầu ngoan ngoãn:
− Vâng. Anh cứ về đi. Em biết lo cho mình mà.
Hoài Bảo đi rồi Bách Điệp nằm suy nghĩ mông lung. Cô phải làm gì để cô
và anh có thể ở bên nhau mãi mãi đây? Chợt nhớ đến Hồng Loan là người
tối hôm qua đã đưa cô vào đây và gọi điện thoại cho Hoài Bảo. Vì muốn
tránh mặt Hoài Bảo nên Hồng Loan đã về trước và cô có hứa sáng nay cô sẽ đến.
Ngồi chờ đợi nhỏ bạn lắm mưu nhiều kế của mình, Bách Điệp có vẻ sốt ruột lắm. Cô nhấc điện thoại định gọi cho Hồng Loan thì chợt cửa phòng xịch
mở, Hồng Loan bước vào với nụ cười tươi:
− Đêm qua chắc anh ta ở đây suốt đêm phải không?
Bách Điệp gật đầu. Nhưng rồi gương mặt cô chợt lộ vẻ lo lắng:
− Mình định gọi điện thoại cho bạn mấy lần rồi, vì mình cảm thấy bạn có thể làm quân sư giúp mình được.
Hồng Loan nhanh trí:
− Về chuyện của bạn và Hoài Bảo à?
− Ừ. Anh Bảo có nói là ảnh chỉ yêu có một mình mình thôi. Còn Quế Lâm,
ảnh chỉ xem cổ như một người em gái. Ảnh nói mình hãy chờ ảnh thêm một
thời gian, để ảnh chứng minh với mẹ ảnh thấy rằng cuộc hôn nhân giữa ảnh và Quế Lâm không hạnh phúc. Đến lúc đó, mẹ ảnh sẽ không can thiệp vào
chuyện tình cảm của ảnh nữa.
Hồng Loan gạn hỏi:
− Anh Bảo nói như vậy, bạn có tin hay không?
Bách Điệp gật đầu:
− Tin chứ! Mình tin là anh Bảo nói thật.
Hồng Loan cứng cỏi nói:
− Tin thì cũng được nhưngbạn cũng phải tìm một cách nào đó để níu kéo
ảnh đến với bạn thường xuyên, như vậy thì ảnh mới không bị lạc lòng bởi
Quế Lâm.
Bách Điệp nói với vẻ mặt suy tính:
− Không lẽ mình phải có con với ảnh sao? Không được đâu, Hồng Loan ơi!
Vì anh Bảo rất đứng đắn, luôn luôn giữ đúng giới hạn. Trong tình cảm,
ảnh không bao giờ buông thả. Mặt khác, còn gia đình mình nữa, ba mẹ mình chắc sẽ từ mình mất thôi, nếu mình trở nên hư đốn như vậy.
Nghe Bách Điệp than thở như thế, Hồng Loan suy nghĩ tìm cách giúp bạn.
Chợt đôi mắt cô sáng ngời lên với một ý nghĩ táo bạo vừa hình thành
trong đầu:
− Hay là bạn tạm thời ngồi trên xe lăn một thời gian xem sao. Nếu bạn
chấp nhận chịu khổ như vậy, mình bảo đảm là anh Bảo sẽ không nỡ xa rời
bạn nửa bước.
Bách Điệp nghi ngờ hỏi lại:
− Có nghĩa là bạn bảo mình giả vờ do bị thương mà không đi lại được để anh ấy ở bên cạnh mình săn sóc phải không?
Hồng Loan gật đầu:
− Ừ. Kế hoạch là như vậy đó. Bạn có thể chịu đựng được hay không?
Bách Điệp cười thích thú:
− Khi nào có anh ấy thì mình sẽ ngồi trên xe lăn mãi. Còn khi anh ấy đi rồi thì mình có thể được tự do mà.
Hồng Loan thấy bạn hiểu ý mình thì thích thú:
− Bạn thông minh lắm! Vậy thì ngay hôm nay, mình bắt đầu hành động chứ?
Có vẻ lưỡng lự, Bách Điệp nói:
− Mình sợ anh Bảo sẽ không tin câu chuyện bịa đặt này.
Hồng Loan gạt phăng:
− Không cần thiết! Bạn chỉ cần nói là bạn chán đời, không muốn điều trị. Bạn muốn sống một cuộc đời tàn phế – Rồi Hồng Loan mỉm cười nói tiếp –
Bạn chỉ đồng ý điều trị với một điều kiện, là anh ấy chấp nhận cưới bạn
thôi.
Đôi mắt Bách Điệp long lanh vẻ thích thú:
− Bạn giỏi lắm! Mình nhất định sẽ nghe theo kế hoạch của bạn.
Hồng Loan nhanh nhẹn:
− Nếu vậy thì bây giờ chúng ta hãy trốn viện trước, ra ngoài đi tìm mua một chiếc xe lăn.
Bách Điệp ngẩn ngơ:
− Mình không làm giấy xuất viện hay sao?
Hồng Loan gạt phăng:
− Để làm gì! Mình tự động bỏ về sẽ làm cho anh Bảo lo lắng hơn. Khi đến
đây mà nghe tin bạn trốn viện thì ảnh nhất định sẽ tìm đến nhà bạn. Ngay lúc đó, bạn có thể mặc tình đày đọa ảnh khi bạn ngồi trên chiếc xe lăn.
Rồi Hồng Loan hối thúc:
− Còn sớm, chỉ có cô y tá ngồi trực ở đây thôi. Mình đi càng nhanh càng tốt hơn.
Bách Điệp ngần ngừ nói:
− Để mình thay bộ đồ của bệnh viện ra chứ. Mặc như thế này ra ngoài làm sao tiện.
Hồng Loan nhìn quanh quất rồi nói:
− Ừ, thay nhanh đi! Đừng để người khác bắt gặp thì quê lắm đấy.
Hồng Loan vừa nói xong thì Bách Điệp cũng vừa thay nhanh bộ đồ với hai
đầu gối chẳng được nguyên vẹn sau vụ đụng xe tối qua. Vì vậy, Hồng Loan
cố gắng dìu Bách Điệp đi dần ra khỏi bệnh viện trong nỗi hồi hộp và lo
âu. Đến khi chiếc xe nổ máy rồi thì hai người mới nhẹ nhõm thở ra, miệng nở một nụ cười nham hiểm và đắc ý.    
Chương 5
Nhìn kỹ một lần nữa, Hoài Bảo xác định đúng đây là nhà của Bách Điệp rồi anh mới quan sát. Ngôi nhà vắng lặng nhưng được khóa bên trong thật cẩn thận. Vậy là Bách Điệp có ở nhà rồi. Yên tâm anh đi đến bấm mạnh
chuông.
Hồi chuông cửa vang vội nhiều lần, rồi Hoài Bảo như không tin vào mắt
mình khi thấy Bách Điệp đang ngồi trên chiếc xe lăn, tự cô điều khiển
chiếc xe lăn những vòng chậm chạp ra cổng với ánh mắt buồn vời vợi.
Đưa tay cố mở khóa, gương mặt Bách Điệp vừa như cố nở một nụ cười, vừa tỏ ra lạnh lùng.
Hoài Bảo đẩy cửa bước vào, anh bước vội vàng theo chiếc xe của Bách Điệp:
− Tại sao em trốn viện? Sao em không tiếp tục nằm lại để chữa cho đôi chân khỏi hẳn rồi hẵng về?
Bách Điệp lạnh lùng:
− Anh nhớ dẫn xe vào kẻo mất và khóa cửa lại cẩn thận dùm em.
Nói rồi, cô một mình điều khiển chiếc xe vào nhà.
Nghe cô nhắc nhở, Hoài Bảo vội vàng đi ra đẩy xe vào trong sân nhà và
khóa cửa lại cẩn thận rồi anh hối hả chạy theo sau cô. Khi vào đến nhà
rồi, anh ngồi xuống bên cạnh xe cô, năn nỉ:
− Bách Điệp! Em hãy nghe lời anh, để anh đưa em vào bệnh viện mà điều trị đôi chân của em cho khỏi hẳn.
Bách Điệp cười buồn:
− Điều trị để mà chi khi mà đời tôi giờ chỉ là những điều bất hạnh. Bây giờ, cuộc sống đối với tôi chẳng còn ý nghĩa gì nữa cả.
Hoài Bảo khẩn khoản:
− Em đừng có nói chuyện với anh một cách xa lạ như vậy. Anh đã nói rồi,
anh chỉ yêu có một mình em mà thôi, và em đừng đày đọa mình như thế, em
đau khổ mà anh cũng đau khổ nữa.
Bách Điệp vừa lạnh lùng vừa ra vẻ hờn trách cho đúng với kịch bản của mình:
− Tôi không cần anh yêu thương tôi, cũng không cần anh phải chịu trách
nhiệm gì hết. Việc tôi làm tôi chịu. Anh về đi, đừng bỏ Quế Lâm một mình mà đến với tôi như vậy, cô ấy sẽ hiểu lầm tôi.
Hoài Bảo tỏ vẻ lì lợm:
− Đêm nay anh sẽ ở lại đây với em. Dù em có tàn phế hay ra sao đi nữa
thì anh cũng chỉ yêu mình em thôi

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT