watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5996 Lượt

mà. Hãy tin anh đi! Anh sẽ không bỏ
rơi em đâu, vì em là một cô gái rất đáng yêu mà.
Đả thành công nhưng Bách Điệp không tỏ vẻ vui mừng, mà trái lại, cô còn
tạo thêm vẻ u buồn với những giọt nước mắt viền mi và giọng nói run run:
− Anh yêu em thật sao anh Bảo? Em cứ nghĩ là sáng hôm đó khi anh rời
bệnh viện là anh sẽ không bao giờ tìm gặp em nữa, vì anh còn có tương
lai xán lạn bên người mẹ hiền và người vợ xinh đẹp của mình.
Hoài Bảo mỉm cười khi thấy Bách Điệp không còn tỏ vẻ lạnh lùng, xua đuổi mình nữa. Anh lấy khăn tay ra lau những giọt nước mắt trên mi cô và dịu dàng nói:
− Chỉ vì nghĩ quẩn như vậy mà em trốn viện về đây phải không? Em thật là khờ quá! Thôi, nghe lời anh, em phải trở lại bệnh viện điều trị cho đôi chân khỏi hẳn chứ.
Bách Điệp ngước nhìn Hoài Bảo, thẳng thắn nói:
− Bao giờ anh đồng ý cưới em thì em sẵn sàng đi chữa cho đôi chân khỏi
hẳn để sống mạnh khỏe bên anh. Nhưng nếu như không có anh bên cạnh, em
cũng không cần đi chữa trị làm gì. Em chẳng thà sống một cuộc sống thầm
lặng như vầy.
Nghe những lời nói này của Bách Điệp, Hoài Bảo cảm thấy bất nhẫn, anh khuyên nhủ:
− Chẳng lẽ em muốn ngồi xe lăn như thế này để chờ đợi anh hay sao chứ?
Cho dù em muốn vậy thì anh cũng không đành lòng đâu. Nghe lời anh đi
Điệp!
Giọng Bách Điệp rắn rỏi:
− Em đã quyết như vậy rồi, anh đừng mong lay chuyển quyết định củaem.
Dù sao anh vẫn chưa là gì của em, anh không có quyền can thiệp vào cuộc
sống của em.
− Anh hiểu! Anh biết là mình đã làm em đau khổ. Nhưng em có bao giờ đứng ở vị trí của anh mà suy nghĩ cho anh hay không? Anh có vui sướng gì
đâu. Đêm tân hôn, anh chẳng phải đã bỏ cô vợ mới cưới của mình mà vào
bệnh viện cùng em hay sao? Anh thật lòng như vậy mà em vẫn chưa tin
tưởng vào những điều anh đã nói cùng em hay sao chứ? Anh hỏi em, nếu em
là anh, em có thấy đáng buồn không?
Dù đã hiểu rõ lòng Hoài Bảo rồi, nhưng vì muốn kéo anh hướng về mình thêm nữa nên Bách Điệp ân cần nói:
− Anh hãy tha lỗi cho những suy nghĩ nông cạn của em. Nhưng việc điều
trị đôi chân, anh hãy để em toàn quyền quyết định, đừng ép buộc em.
Hoài Bảo giải thích:
− Vì yêu em, anh muốn cho em nhanh chóng đi lại được thôi mà. Nhìn em
như thế này, lòng anh đau xót lắm, em có hiểu cho anh không?
Bách Điệp tỏ vẻ thông cảm:
− Em hiểu anh mà. Nhưng Bảo ơi! Em không muốn đi ra ngoài lẻ loi một
mình nếu không có anh ở bên cạnh. Chẳng thà em cứ ở nhà một mình như thế này, em sẽ cảm thấy vui hơn.
Hoài Bảo đành miễn cưởng đồng ý:
− Nếu ý em đã quyết như vậy thì anh cũng không muốn ép buộc em nữa.
Nhưng nội trong ngày mai, anh sẽ tìm cho em một người giúp việc, có như
vậy anh mới an tâm.
Vừa nghe qua, Bách Điệp lo sợ kế hoạch của mình sẽ bị lộ khi anh gởi tới đây một người giúp việc, nên cô khẩn khoản nói:
− Anh à! Em có một người bạn rất thân tên là Hồng Loan. Hôm em vào bệnh
viện, là nó gọi điện thoại cho anh đó. Nó có ý muốn ở đây để giúp đỡ em. Nhưng nếu em tự mình trả tiền cho nó thì cả hai người đều ngại cả. Em
nghĩ anh có thể đến gặp và bàn chuyện với nó thì như thế sẽ đỡ ngại hơn.
Hoài Bảo hỏi:
− Hồng Loan đang làm gì?
− Hồng Loan đang học đại học năm cuối. Nhưng gia đình cô ấy cũng không
mấy khá giả. Sẵn dịp Hồng Loan chăm sóc em, coi như đây là dịp để mình
giúp đỡ cô ấy luôn.
Hoài Bảo đồng ý ngay:
− Được rồi. Vậy chiều nay em cứ hẹn Hồng Loan đến đây, anh sẽ bàn bạc mọi chuyện với cô ấy.
Hoài Bảo vừa nói xong thì chuông cửa chợt reo vang, Bách Điệp lên tiếng:
− Chắc là Hồng Loan đến đấy. Anh ra mở cổng dùm em!
Nhìn cô gái đối diện, Hoài Bảo cảm thấy không mấy thiện cảm cho lắm
trước lối ăn mặc quá hở hang của cô, tóc lại nhuộm vàng chóe. Anh thầm
nghĩ, một cô gái chạy theo thời trang như vầy mà lại là con của một gia
đình nghèo sao? Giấu ý nghĩ nghi ngờ đó trong đầu, Hoài Bảo vẫn cười
thân thiện, anh hỏi:
− Em là Hồng Loan phải không?
Nhìn Hoài Bảo là Hồng Loan có cảm tình ngay vì trông anh thật hiền lành:
− Anh đoán đúng rồi đó. Anh đến đây lâu chưa, anh Bảo?
Vừa bước cùng với Hồng Loan vào nhà, Hoài Bảo vừa trả lời cô:
− Anh đến từ lúc chiều.
Tỏ vẻ quan tâm, Hồng Loan hỏi tiếp:
− Bách Điệp nó còn nghĩ quẩn không anh?
− Cũng đã đỡ rồi.
Cố tạo thêm sự thân thiện, Hồng Loan nói:
− Vậy thì em cũng mừng.
Nói đến đây, thấy Bách Điệp loay hoay trên chiếc xe lăn với nét mặt dàu dàu, Hồng Loan đóng kịch:
− Có anh Bảo đến đây chơi, mày vui lên mới phải chứ. Sao nét mặt cứ dàu dàu hoài vậy?
Bách Điệp thản nhiên nói:
− Đến thì đến chứ đối với mình cũng không giúp được gì đâu. Mình vẫn cảm thấy cô đơn lắm. Chỉ có bạn là giúp đỡ, an ủi mình thôi.
Biết Bách Điệp đang oán trách mình nhưng Hoài Bảo không buồn. Anh thấy cô rất muốn có Hồng Loan ở lại bầu bạn nên nói luôn:
− Hồng Loan à! Anh muốn nhờ em ở lại đây chăm sóc cho Bách Điệp giùm anh, có được không em?
Hồng Loan vờ suy nghĩ:
− Em chưa thể hứa trước với anh được, vì em còn phải xin phép gia đình trước đã.
Hoài Bảo khích lệ:
− Em về cố gắng hỏi xin gia đình. Riêng anh, anh sẽ lo đóng học phí và đưa thêm tiền sách vở cho em.
Hồng Loan hứa hẹn:
− Vâng, em sẽ về xin phép ba má em. Em nghĩ chắc họ cũng sẽ đồng ý thôi, anh Bảo đừng lo!
− Nếu em đã nói như vậy thì anh cũng an tâm hơn. Lúc nãy, anh có bàn với Bách Điệp là sẽ tìm một người giúp việc cho cô ấy, nhưng Bách Điệp
không thích người lạ. Cô ấy chỉ muốn có em ở đây để trò chuyện, bầu bạn
cùng cô ấy thôi.
Gương mặt Hồng Loan vẫn thản nhiên:
− Vậy em phải cố hết sức để Bách Điệp vui lòng.
Nhìn đồng hồ đeo tay, thấy đã hơn chín giờ tối và vì thấy có Hồng Loan ở đây nên Hoài Bảo bước đền bên xe lăn, ân cần nắm tay Bách Điệp:
− Anh về nhé! Ngày mai, anh lại đến.
Bách Điệp tỏ vẻ thông cảm:
− Anh về đi! Đêm nay có Hồng Loan ở lại đây với em rồi.
Hoài Bảo đứng lên. Rồi như nhớ ra, anh lấy trong túi ra một xấp tiền đưa cho Bách Điệp:
− Em cất đi để tiêu dùng.
Bách Điệp từ chối:
− Không cần đâu! Anh cất vào đi!
Hoài Bảo cứ đặt vào tay cô:
− Hãy cầm đi! Khi nào cần thì lấy ra dùng. Để lỡ khi kẹt tiền thì biết mượn ai.
Rồi nhìn sang Hồng Loan, Hoài Bảo hứa hẹn:
− Còn em, anh hứa sẽ thưởng cho, nhưng em phải nhớ an ủi Bách Điệp, đừng để cổ buồn rầu nữa nhé.
Hồng Loan đáp lời với đôi mắt sáng ngời:
− Vâng, em biết rồi.
Nhìn sang Bách Điệp với ánh mắt quan tâm, anh nói:
− Anh về nhé!
Bách Điệp chỉ gật đầu làm như cô không quan tâm lắm đến chuyện đi hay ở của anh.
Khi Hoài Bảo đã chạy xe ra khỏi cổng, Hồng Loan khóa cổng lại cẩn thận
rồi chạy nhanh vào nhà như một cơn lốc, kéo Bách Điệp ra khỏi chiếc xe
lăn, cô cười nắc nẻ và la lớn:
− Đã thành công rồi Điệp ơi!
Bách Điệp cũng trả lời với nét mặt hân hoan:
− Cám ơn Hồng Loan nhiều lắm. Nhờ mi mà ta mới biết mình hạnh phúc như
thế nào khi nhìn thấy ánh mắt lo lắng của anh ấy dành cho mình.

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT