|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
gian. Anh không muốn hai người phụ nữ cùng chịu khổ vì anh.
Quế Lâm gật đầu. Giờ cô đã hiểu những suy nghĩ của anh nên nói thẳng:
− Em biết anh là một người trọng tình trọng nghĩa, vì vậy em không phản
đối. Nhưng trước mặt mẹ, chúng ta phải cư xử nhưthế nào?
Hoài Bảo nói với vẻ mặt thật tội:
− Thì chúng mình vẫn là vợ chồng chứ sao.
Quế Lâm lại hỏi tiếp:
− Vậy anh muốn kéo dài tình trạng này đến bao giờ? Cho đến khi anh có một quyết định đúng đắn khác phải không?
Hoài Bảo gật đầu, nhưng có một chút lưỡng lự. Mặc dù giờ đây anh không
yêu Quế Lâm, nhưng trong thâm tâm anh cảm thấy rất quý trọng cô và lường gạt cô là một chuyện mà anh không bao giờ muốn làm. Nếu thật sự sau một thời gian, Bách Điệp đã hết bệnh có lẽ anh sẽ trở về bên cạnh Quế Lâm
với đúng nghĩa của từ vợ chồng. Còn nếu Bách Điệp vì tình sâu nghĩa nặng với anh mà không chịu chữa cho lành đôi chân thì anh đành phải chia tay với Quế Lâm thôi. Chính vì như thế, anh lại càng phải gìn giữ sự trong
trắng cho Quế Lâm. Từ những suy nghĩ đó, Hoài Bảo nói với Quế Lâm:
− Quế Lâm! Khi anh chưa có một quyết định dứt khoát nào, chúng ta hãy
xem nhau là bạn nhé. Em cứ ở phòng đó đi. Anh sẽ dọn sang phòng khách để ngủ vậy. Dù trên danh nghĩa và theo pháp luật, chúng ta đã là vợ chồng
rồi, nhưng trong tình cảm, anh không muốn lường gạt ai hết, em hiểu
không?
Quế Lâm mỉm cười, nụ cười như đồng tình với giải pháp mà anh vừa đưa ra, nó cũng hợp với những suy nghĩ của cô. Có như vậy thì hai người mới có
thể cảm thấy thoải mái. Qua một thời gian, có lẽ ly dị sẽ là một giải
pháp tiếp theo, vì hai người vẫn không có gì để níu kéo nhau.
Coi như đã thỏa thuận xong, Quế Lâm mạnh dạn hơn:
− Anh thẳng thắn như vậy làm em phục anh vô cùng. Mình có thể xem nhau
như bạn, điều đó cũng là quý lắm rồi. Em sẽ giúp anh lo chuyện cơm nước, giặt giũ và coi sóc nhà cửa.
Rồi Hoài Bảo tiếp lời:
− Còn nhiệm vụ của anh là chu cấp tiền bạc mỗi tháng cho em trong thời
gian em còn đi học – Rồi anh nói có vẻ răn đe – Em không được quyền từ
chối anh đâu đấy nhé!
Quế Lâm cũng mỉm cười trước câu đe dọa của anh:
− Còn anh, nếu cần gì xin anh cứ nói, em sẽ sẵn sàng phục vụ. Chỉ trừ một chuyện…
Nghe qua, Hoài Bảo cũng cảm thấy tức cười. Đời thuở vợ mà lại ra điều kiện cấm chồng chuyện đó, hỏi có trái khuấy không chứ!
Thấy vẻ mặt cười cười như giễu cợt nhưng cố nén của Hoài Bảo, Quế Lâm
nghe thẹn thùng bởi câu nói của mình. Không biết làm gì hơn, cô đành
đứng lên nói:
− Em mang chăn gối sang phòng khách cho anh nhé. Rồi em ngủ trước luôn à.
Nhìn vẻ mặt e thẹn của Quế Lâm, Hoài Bảo ghẹo cô:
− Vợ ơi! Vợ nói chuyện anh nghe mắc cười quá đi!
Quế Lâm biết là Hoài Bảo chỉ muốn đùa với mình thôi, nhưng vì e thẹn quá nên cô làm vẻ nghiêm chỉnh:
− Em không muốn anh gọi em như vậy nữa đâu nghen.
Hoài Bảo ghẹo thêm:
− Chứ muốn gọi bằng gì? Bà xã được không?
Quế Lâm quay lại nguýt dài anh:
− Nếu anh còn gọi như vậy nữa thì em sẽ nói cho mẹ biết tất cả mọi chuyện đó.
Hoài Bảo làm ra vẻ sợ sệt:
− Vậy anh phải gọi em là gì cho đúng đây?
Giọng Quế Lâm từ trong phòng vang ra:
− Gọi bằng Quế Lâm là được rồi!
Hoài Bảo cười, hỏi vọng vào:
− Nếu có mẹ anh thì sao?
Quế Lâm đáp lửng:
− Thì… tùy anh.
Còn lại một mình, Hoài Bảo ngồi cười trước sự trẻ trung hồn nhiên của
Quế Lâm, nó đã làm cho anh cảm thấy như mình trẻ lại. Anh lại muốn được
gần gũi, trò chuyện nhiều hơn với cô. Cảm giác này là thế nào đây…?
Chương 6
Hôm nay bà Khoa gọi vợ chồng Hoài Bảo về nhà dùng cơm với bà vì từ ngày
đám cưới đến giờ, cả hai vợ chồng đều chưa ghé thăm bà lần nào, bà cảm
thấy buồn lắm.
Nhớ lời mẹ dặn, chiều nay từ công ty, Hoài Bảo về thẳng nhà luôn mà
không ghé qua nhà Bách Điệp. Về đến nhà, anh thấy cửa còn đóng im lìm.
Vậy là Quế Lâm chưa về. Nhìn đồng hồ, thấy đã hơn năm giờ, gương mặt
Hoài Bảo lộ vẻ lo lắng, anh sợ có chuyện không hay gì xảy ra cho cô.
Hay là cô đã đi chơi? Nhưng rồi Hoài Bảo gạt ngay ý nghĩ đó ra khỏi đầu. Nếu cô có ý muốn đi chơi, chắc chắn cô sẽ báo trước với anh. Nhưng mà
thường ngày, anh nào có thấy cô có bạn bè gì đến chơi đâu? Rồi chợt nghĩ đến chuyện hôm nay, mẹ đã báo trước thế mà Quế Lâm còn về trễ như thế
này, vậy những ngày khác, khi không có anh ở nhà chắc đến sáu, bảy giờ
cô mới đi học về lắm. Càng nghĩ, Hoài Bảo càng thấy bực bội trong lòng.
Chợt có tiếng xe quen thuộc của Quế Lâm về tới. Nét lo lắng trên mặt
Hoài Bảo dần dãn ra, anh ngồi đợi cô với điếu thuốc trên môi.
Quế Lâm tung tăng đi vào nhà với gương mặt rất vui. Nhìn vẻ mặt cô, tự dưng Hoài Bảo chợt bực bội, anh lớn tiếng:
− Cô có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?
Quế Lâm vẫn vô tư:
− Đã hơn năm giờ rồi.
Hoài Bảo lại hỏi tiếp:
− Chẳng lẽ cô không nhớ hôm nay là ngày gì sao?
Quế Lâm ôm sát chiếc cặp sách vào lòng, giọng cô hơi ngại ngùng:
− Em cứ nghĩ là bảy giờ anh mới về đến, nên em đi ăn chè với mấy nhỏ bạn, về trễ một chút.
Hoài Bảo càng lớn tiếng hơn:
− Bình thường cô muốn đi với ai thì đi, không ai cấm cản. Nhưng hôm nay
đã biết phải về ăn cơm với mẹ mà cô cũng không chịu nhớ giùm.
Quế Lâm vẫn mềm mỏng:
− Em nhớ chớ.
Hoài Bảo dịu lại:
− Vậy sao không mau lên thay đồ đi? Có biết tôi chờ đã lâu lắm rồi không?
Quế Lâm chớp chớp mắt:
− Em xin lỗi. Anh đợi em một chút thôi, em sẽ xuống ngay.
Nhìn dáng Quế Lâm đi vào phòng, Hoài Bảo chợt để ý thấy hình như dạo này cô hơi mập ra, đôi má ửng hồng, trông cô dường như lúc nào cũng thoải
mái và vui vẻ.
Quế Lâm đi ra với trang phục là chiếc quần Jean đen ôm sát đôi chân thon dài của cô, cùng chiếc áo thun màu trắng càng làm tăng thêm nét trẻ
trung của mình.
Hoài Bảo đứng quan sát cô thật lâu, anh cảm thấy càng lúc mình càng bị
cô thu hút với một sức hấp dẫn mãnh liệt. Quế Lâm như hơi ngại ngùng
trước ánh mắt của anh, cô nhắc khéo:
− Đi được chưa anh Bảo?
Hoài Bảo như chợt tỉnh, anh hơi ngượng đứng lên:
− Mình đi thôi!
Đây là lần đầu tiên ngồi sau xe Hoài Bảo, Quế Lâm chẳng dám đụng vào
người anh. Cô cố giữ thăng bằng bằng cách kềm thật cứng vào yên sau.
Hoài Bảo cũng thấy sự ngại ngùng và giữ ý của cô, anh cảm thấy có chút
gì hụt hẫng và bực bội. Vì vậy anh cho xe chạy thật nhanh với ý định đến nhà mẹ càng sớm càng tốt.
Với dòng xe cộ nhộn nhịp buổi chiều, Hoài Bảo lại phải luồn lách khá bạt mạng để chạy cho nhanh làm Quế Lâm sợ quá, cô ôm chặt lấy eo anhlúc
nào cũng không biết, đồng thời cô cũng ngồi sát vào anh hơn. Đến khi
Hoài Bảo cảm nhận được hương thơm thoang thoảng toát ra từ mái tóc của
cô, anh nghe lòng mình lâng lâng chi lạ.
Đến đường quẹo vào nhà mẹ mà Hoài Bảo lại chạy thẳng luôn với một tốc độ rất chậm. Hoài Bảo cũng không hiểu tại sao anh lại làm như vậy. Còn Quế Lâm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




