watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5999 Lượt

vẫn vô tư, tay cô vẫn vịn vào eo anh. Thấy anh đi thẳng, cô nhắc:
− Sao anh không quẹo vào nhà mẹ?
Hoài Bảo kiếm cớ:
− Tiện đường, anh định đi mua cho mẹ mấy trái sầu riêng luôn.
Quế Lâm tin ngay, cô nói:
− Còn xa lắm anh ạ! Từ đây đến chỗ bán phải mất gần mười lăm phút cơ.
Giọng Hoài Bảo ngọt ngào:
− Cũng còn sớm mà.
Quế Lâm lại trách:
− Sao lúc nãy anh lại la em là đã trễ rồi?
Hoài Bảo không trả lời, chỉ khẽ quay lại nhìn cô, môi nở nụ cười khó hiểu.
Quế Lâm chợt nhận ra là mình đang quá gần gũi với anh, không có khoảng
cách giữa hai người. Nhanh như chớp, cô rút đôi tay về và thầm trách
mình hời hợt, vịn vào người ta nãy giờ mà cũng không nhận ra.
Thấy cử chỉ khác lạ của Quế Lâm, Hoài Bảo hỏi:
− Em làm gì vậy?
Quế Lâm ngu ngơ:
− Em có làm gì đâu?
Hoài Bảo lại hỏi, giọng hơi buồn:
− Em sợ anh lắm à?
Quế Lâm tư lự:
− Em không có.
Hoài Bảo buộc tội:
− Nếu không phải vì sợ anh sao em lại có cử chỉ kỳ lạ như vậy? – Rồi anh nói thêm – Em có nghĩ là cử chỉ khi nãy của em có thể làm anh bị tổn
thương không? Anh nói thật, anh muốn gì mà chẳng được vì trên danh
nghĩa, anh là chồng của em mà.
Rồi như chưa hết ấm ức, anh nói tiếp:
− Nếu bạn anh mà nhìn thấy anh chở em xa lạ như vậy, không biết họ sẽ
nghĩ gì về chúng ta đây. Em có hiểu ý anh không vậy Quế Lâm?
Những lời anh nói cũng đúng chứ chẳng sai, nhưng cô cảm thấy buồn bã
trong lòng. Vì thật ra cô cũng khó xử lắm. E dè với anh thì sợ người
khác nhìn thấy rồi bàn tán. Còn thân mật với anh thì cô lại chẳng quen.
Giờ cô cũng không biết phải cư xử thế nào để anh vừa lòng nữa.
Chỉ có vậy mà mắt cô đã ươn ướt. Thấy cô lặng thinh hoài không nói năng
gì, khi ngừng xe ghé vào sạp trái cây Hoài Bảo mới nhìn thấy đôi mắt đỏ
hoe của Quế Lâm. Trả tiền xong, để hai trái sầu riêng ở phía trước, anh
cho xe chạy chậm lại và hỏi cô:
− Em khóc hả Quế Lâm?
Quế Lâm chối phăng:
− Đâu có, em đâu có khóc! Tại có con gì vừa bay vào mắt em thôi.
Hoài Bảo khẳng định:
− Anh không tin đâu, em đừng có gạt anh – Rồi anh nhẹ giọng – Anh nói như vậy có gì đâu mà em phải khóc chứ.
Giọng Quế Lâm buồn tênh:
− Em không biết mình phải làm sao để anh vừa lòng nữa.
Câu nói của cô vừa nhẹ nhàng vừa có gì đó như hờn trách khiến Hoài Bảo
cũng phải suy nghĩ lại những câu nói khi nãy của anh. Thực tế, anh chưa
một lần nắm tay cô thì làm sao bảo cô thân mật với anh trước mặt người
khác được chứ. Nghĩ ra mình cũng hơi quá đáng nên Hoài Bảo định tìm dịp
nào đó xin lỗi cô.
Tuy không muốn nhưng Quế Lâm cũng cố gắng ngồi gần anh hơn một chút, vì cô sợ người ngoài nhìn vào sẽ làm cho anh khó xử.
Đến con đường quẹo vào nhà, Hoài Bảo nhắc:
− Em đừng khóc nữa, kẻo mẹ lại hỏi đấy. Mẹ tinh ý lắm.
− Em biết rồi. Em đâu có khóc nữa.
Nghe câu nói dễ thương của cô, tự dưng Hoài Bảo muốn nắm chặt lấy bàn
tay cô để xin lỗi về những nỗi buồn vừa nãy anh gây ra cho cô nhưng lại
ngượng nên không dám. Anh chỉ quay lại nhìn gương mặt đã hơi tươi lại
một chút nhưng đôi mắt vẫn còn đượm một nỗi buồn.
Xe đã ngừng lại trước nhà. Quế Lâm bước vội xuống. Cô cảm thấy nhẹ nhõm
hơn khi không còn ngồi chung xe với anh. Cô đi vào nhà thật nhanh.
Hoài Bảo tay xách hai trái sầu riêng đi vào, anh gọi cô thân mật:
− Em cầm vào cho mẹ, anh ra ngoài một chút!
Quế Lâm cũng ngọt ngào trả lời anh:
− Đưa đây em!
Bà Khoa ngồi trong phòng khách nghe con trai và con dâu nói chuyện ngọt ngào như vậy, lòng cũng mừng thầm.
Quế Lâm vào đến phòng khách, để hai trái sầu riêng lên bàn rồi cô khoanh tay lễ phép chào mẹ chồng:
− Thưa mẹ, con mới qua.
Nhìn con dâu, bà Khoa quan tâm hỏi:
− Hổm rày có gì buồn không con? Còn chuyện học hành thế nào?
Quế Lâm đáp trong khi vẫn còn đứng đó:
− Dạ thưa mẹ, con vẫn khỏe và việc học thì vẫn bình thường.
− Coi con kìa! Ở chung một nhà rồi, con đừng giữ kẽ quá như vậy. Ngồi xuống đi con!
Quế Lâm ngồi xuống cạnh bà Khoa. Mãi vẫn chưa thấy Hoài Bảo vào, bà Khoa hỏi nhỏ Quế Lâm:
− Từ hôm đám cưới đến nay, thằng Bảo nó có bỏ đi chơi đêm không con?
Quế Lâm giấu kín mọi chuyện:
− Dạ không đâu mẹ ạ. Ngoài đi làm ở công ty ra, anh Bảo chẳng đi đâu cả. Nếu có thì ảnh cũng rủ con đi cùng.
Thấy con dâu có vẻ thật thà, bà Khoa chỉ bảo thêm:
− Con nhớ phải để mắt đến chồng con đó. Nó đẹp trai lại có chức có quyền, thiếu gì phụ nữ muốn đeo theo nó đó.
Quế Lâm gật đầu cho mẹ chồng an tâm:
− Dạ, con biết rồi mẹ ạ.
Rồi Quế Lâm chuyển sang đề tài khác, cô không muốn mình phải nói dối bà thêm nữa. Cô hỏi:
− Mấy hôm nay mẹ có khỏe không ạ?
Bà Khoa cười, ánh mắt ngời vẻ hạnh phúc:
− Nhờ đi bộ vào mỗi sáng sớm mà mẹ ăn cảm thấy ngon miệng lắm, ngủ cũng được nữa.
Quế Lâm càng quan tâm hơn:
− Mẹ thức dậy lúc mấy giờ?
− Bốn giờ là mẹ đã dậy rồi. Bốn giờ rưỡi mẹ bắt đầu ra khỏi nhà đi bộ
đến khoảng gần sáu giờ thì về nhà – Và bà nói thêm với vẻ tin tưởng –
Bác sĩ dặn mẹ là nếu mỗi ngày mẹ đi bộ được khoảng bốn năm cây số thì
không cần thuốc thang gì cả. Vì vậy, mẹ mới cố gắng đấy. Nhưng kết quả
đúng là khả quan lắm con ạ.
Bà Khoa vừa nói xong câu thì Hoài Bảo từ ngoài vào đến. Anh ngồi cạnh bên bà Khoa, nói giọng vui vẻ:
− Mẹ và vợ con nói chuyện gì mà vui quá vậy? Cho con tham gia với được không?
Bà Khoa vừa cười vừa ghẹo con:
− Mẹ hỏi Quế Lâm coi bao giờ thì nó cho mẹ đứa cháu để mẹ ẵm bồng đây.
Nghe bà Khoa nói như vậy, Quế Lâm ửng hồng đôi má. Cô không dám nhìn Hoài Bảo vì cô biết rằng anh đang đăm đắm nhìn cô.
Đỡ lời cho Quế Lâm, Hoài Bảo nói với mẹ:
− Việc đó để từ từ đi mẹ! Quế Lâm còn phải đi học nữa mà. Tụi con chưa tính đến đâu.
Bà Khoa nhìn con trai, dịu dàng nói:
− Mẹ biết chứ! Mẹ chỉ ghẹo con thôi, chứ Quế Lâm còn trẻ thế này và đang đi học nữa thì vội vã gì – Rồi bà nhìn sang Quế Lâm, hỏi cô – Bao giờ
thì con tốt nghiệp hả QuếLâm?
Quế Lâm nhẹ nhàng đáp:
− Dạ, còn gần một năm nữa mẹ ạ.
Nghe qua, bà Khoa dặn dò thêm:
− Đến khi ra trường thì con hãy vào công ty phụ giúp cho Hoài Bảo luôn.
“Đồng vợ đồng chồng, tát biển Đông cũng cạn” mà, con thấy đúng không?
Quế Lâm khẽ đáp:
− Dạ.
Chợt nhớ đến buổi cơm chiều, bà Khoa gọi chị giúp việc:
− Tư à! Tư!
Chị Tư là một phụ nữ tuổi chừng ba mươi mấy, trông rất gọn gàng từ nhà bếp chạy lên khi nghe bà chủ gọi:
− Dạ, bà gọi con?
Thấy chị Tư lên tới, bà Khoa liền hỏi:
− Cơm nước xong cả chưa Tư?
Chị Tư gật đầu:
− Dạ, xong cả rồi bà chủ.
− Vậy thì dọn ra luôn đi nhé.
Chị Tư vừa lui ra vừa đáp:
− Dạ.
Thấy chị Tư vào nhà bếp rồi, Quế Lâm xin phép bà Khoa:
− Mẹ cho con ra sau phụ chị Tư với nhé mẹ.
Bà Khoa không đồng

ý:
− Chỉ có mỗi chuyện dọn cơm ra thôi chứ có

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT