|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
Thầy không để ý đâu.
Chí Văn lại hỏi tiếp:
− Anh ấy đã lập gia đình chưa?
Quế Lâm đành phải lắc đầu, nói cho qua chuyện:
− Anh Bảo vẫn chưa có vợ. Nhưng hình như ảnh đã có người yêu.
Chí Văn nhìn Quế Lâm một cách trìu mến, hỏi tiếp:
− Còn Quế Lâm thì sao, đã có người yêu chưa?
Quế Lâm chỉ mỉm cười không trả lời câu hỏi của Chí Văn. Cô cố tình né
tránh, bởi nói thật thì cô chưa thể nói được. Còn nói dối anh thì cô lại không thích. Vì vậy cô đành phải lặng thinh. Với nét mặt đượm buồn, cô
chuyển sang chuyện khác:
− Nhà thầy có gần đây không hở thầy?
Vừa suy nghĩ, Chí Văn vừa nói:
− Cách đây khoảng ba cây số. Thế cũng không xa lắm, phải không Quế Lâm?
Nghe câu hỏi có nhiều ẩn ý của Chí Văn, Quế Lâm không biết phải trả lời thế nào, cô tư lự:
− Em chưa biết nhà thầy nên xa hay gần em đâu có xác định được.
Được dịp, Chí Văn nói luôn:
− Hôm nào có dịp, mời em đến nhà thầy chơi.
Quế Lâm lấp lửng:
− Dạ, chuyện đó để lúc nào rảnh hẵng tính.
Chí Văn thật lòng:
− Thầy mời em thật lòng mà.
Quế Lâm đành miễn cưỡng gật đầu:
− Vậy hôm nào em sẽ đến.
Biết Quế Lâm chưa ăn sáng, Chí Văn cũng nghe bụng đói, cộng thêm ý muốn mua bún bó Huế về cho mẹ nên Chí Văn mời:
− Quế Lâm chắc chưa ăn điểm tâm đâu nhỉ?
Quế Lâm thật tình trả lời:
− Dạ.
− Vậy thầy mời em đi ăn bún bò Huế với thầy được không? Thầy biết chỗ này nấu rất ngon. Đi với thầy nhé Quế Lâm.
Quế Lâm vội từ chối:
− Dạ, em cám ơn thầy. Nhưng em đã có mấy cái hột gà để dành sẵn trong tủ lạnh rồi.
Thật là không thể lay chuyển được Quế Lâm. Đúng như lời đồn trong
lớp:”Quế Lâm là một cô gái đẹp nhưng rất lạnh lùng, hình như cô chỉ có
toàn là bạn gái”. Chí Văn biết là thế nhưng anh không hiểu tại sao Quế
Lâm lại như thế. Nên hôm nay, khi thấy Quế Lâm, anh không ngại ngùng gì
khi ghé nhà mời cô ăn sáng. Dù bị từ chối nhưng anh nhủ thầm sẽ ghé lại
thường xuyên hơn với nhiều lý do mà chỉ một mình anh biết.
Thời gian không còn sớm, để dịp khác vậy. Nghĩ thế nên Chí Văn đứng lên:
− Thôi, thầy mời mãi mà Quế Lâm không chịu đi cùng, đành phải đi một mình vậy. Buồn thật!
Quế Lâm cũng đứng lên tiễn Chí Văn ra cổng. Khi trở vào, lòng cô ngổn
ngang bao nhiêu suy nghĩ. Những lời nói đầy ẩn ý của Chí Văn khiến cô
hơi ngại. Nếu thầy ghé đây thường xuyên hơn thì cô không biết phải cư xử thế nào? Ai sẽ hiểu cho cô đây. Nhất là Hoài Bảo, anh sẽ nghĩ về cô thế nào?
Rồi Quế Lâm lại nhớ đến gương mặt khó đăm đăm của Hoài Bảo sáng nay, cô
nhủ thầm: “Không lẽ anh lại nhỏ mọn đến thế sao. Anh có quá nhiều tự do. Còn cô thì sao…”
Nghe tiếng chân Hoài Bảo đi vào, Bách Điệp vẫn nằm dài trên giường với nét mặt ủ dột.
Hoài Bảo đẩy nhẹ cửa đi vào. Anh ngồi xuống kế bên cô, hỏi giọng ân cần:
− Em ăn sáng chưa?
Với vẻ giận hờn, Bách Điệp quay mặt vào trong:
− Có ai mua cho đâu mà ăn.
Nghe Bách Điệp than thở như vậy, Hoài Bảo nhìn quanh quất. Không thấy Hồng Loan đâu, anh hỏi:
− Chứ Hồng Loan đâu mà em không nhờ cô ấy mua giùm?
Vẫn quay mặt vào tường, Bách Điệp nói trỏng:
− Hồng Loan đã về nhà nó hồi chiều hôm qua rồi, vì ba cô ấy bị bệnh.
Hoài Bảo buông tiếng thở ra với nét mặt hơi bất mãn.
Nghe tiếng thở dài của anh, Bách Điệp cảm thấy khó chịu. Cô nhìn anh, nặng nhẹ:
− Tôi đâu có buộc anh phải đến đây với tôi đâu mà anh ngồi thở dài thở
ngắn. Tôi đâu có cần anh lo cho tôi. Anh cứ bỏ mặc tôi đi. Ai bảo anh
thương hại tôi chứ?
Nói xong, Bách Điệp cố tình để cho hai dòng nước mắt tuôn rơi, có như thế cô mới mong điều khiển được anh theo ý muốn của mình.
Thấy những giọt nước mắt của Bách Điệp, giọng Hoài Bảo dịu lại:
− Anh đâu có biết là Hồng Loan bỏ em lại một mình như thế này. Giờ em muốn ăn gì, để anh đi mua.
Bách Điệp vẫn lặng thinh với những giọt nước mắt ngắn dài. Hoài Bảo nắm nhẹ tay cô:
− Thôi, nín đi! Hôm nay anh sẽ ở đây với em cả ngày, được không? Anh sẽ nấu cơm cho em ăn nhé. Nào, cười đi nào!
Bách Điệp nhăn nhó:
− Buồn muốn chết mà anh bảo người ta cười, ai mà cười cho được.
Thấy Bách Điệp đã chịu nói chuyện, Hoài Bảo tỉ tê:
− Anh đi mua phở, hai chúng ta cùng ăn nhé.
Bách Điệp nói với vẻ ước ao:
− Em chỉ thích anh chở em đi ăn thôi, mà làm sao được chứ. Mua về đây thì lại không được ngon mấy.
Hoài Bảo cảm thông với cô, anh phân bày:
− Tại em không chịu chữa trị để đi tới đi lui cho thuận tiện, chứ anh đâu có muốn em suốt ngày ngồi trên xe lăn thế này đâu.
Bách Điệp đổ lỗi:
− Tại anh chứ đâu phải tại em! Tại anh không chịu dứt khoát sớm với Quế Lâm. Anh muốn thấy em đau khổ thế này mãi, đúng không?
Hoài Bảo tỏ vẻ đau khổ:
− Em cũng phải hiểu mà thông cảm cho anh chứ. Đám cưới chưa được một
tháng mà em bảo anh phải dứt khoát thì dứt khoát thế nào đây. Em phải
cho anh chút thời gian mới được chứ!
Bách Điệp tỏ vẻ khó chịu:
− Em bị tàn phếthế này cũng chỉ là vì anh thôi. Nếu anh có yêu em thật lòng thì anh hãy chứng minh cho em thấy đi.
Hoài Bảo gật đầu:
− Được! Chờ một thời gian nữa, rồi anh sẽ chứng minh cho em thấy, anh sẽ mang đến hạnh phúc cho em. Hãy ráng đợi anh nhé, Bách Điệp!
Bách Điệp với nét mặt đầy vẻ quan tâm, cô hỏi anh:
− Anh bảo em chờ anh một thời gian, mà là bao lâu chứ? Một năm, hai năm hay em phải chờ suốt cả cuộc đời em.
Hoài Bảo hứa hẹn với Bách Điệp:
− Em hãy chờ anh, nhiều nhất là hai năm nữa thôi. Giờ em ở nhà, anh đi mua phở nghen!
Bách Điệp tỏ vẻ chán đời:
− Em không muốn ăn nữa.
Hoài Bảo nói với nỗi xót xa:
− Coi em kìa! Đã xanh xao thế kia mà lại không chịu ăn thì làm sao có
sức khỏe mà chờ đợi anh chứ. Nếu em yêu anh thì em phải cố gắng ăn uống
thật nhiều vào, cho đẹp ra mà xứng với anh chứ.
Bách Điệp lo sợ hỏi:
− Chẳng lẽ bây giờ em xấu xí lắm hay sao?
Hoài Bảo dọa cô:
− Bây giờ thì chưa đâu! Nhưng nếu em cứ nhịn ăn mãi thì có ngày trở nên xấu xí cho coi.
Bách Điệp tỏ ra ngây thơ:
− Vậy thì anh đi mua ngay đi. Em sẽ nghe lời anh.
Hoài Bảo cảm thấy rất vui khi Bách Điệp nghe lời anh, nhưng trongniềm
vui đó là một điều gì đấy bất an. Như không muốn suy nghĩ thêm, anh nói:
− Em nằm nghỉ đi! Anh đi mua rồi sẽ về ngay thôi.
Hoài Bảo đi rồi, Bách Điệp nhảy vội xuống giường đến ngắm mình trong gương, ngắm thật kỹ rồi cô nói một mình:
− Mình thấy mình có vẻ mập ra thêm nữa là khác. Sao ảnh lại bảo là mình ốm đi. Chắc là ảnh chỉ lo cho mình vậy thôi.
Nói xong, cô tự cười với vẻ thích thú.
Bách Điệp vươn vai cho thư thả rồi cô thay vội bộ đồ bằng phi bóng thơm
tho, chải lại mái tóc cho suôn rồi bước lên xe lăn ngồi chờ Hoài Bảo.
Khi Hoài Bảo về, anh ngạc nhiên nhìn cô hỏi:
− Bộ Hồng Loan vừa đến hả em?
Bách Điệp ngơ ngác:
− Hồng Loan đâu có đến. Mà sao anh lại hỏi em như vậy?
Hoài Bảo mỉm cười giải thích:
− Tại anh thấy em tươm tất quá, như có ai đến chăm sóc cho em vậy.
Bách Điệp làm như vừa hiểu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




