|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
ra, cô vội trả lời:
− À! Anh hỏi vậy là vì thấy em thay đồ xong và ngồi trên xe lăn phải không?
Hoài Bảo gật đầu. Anh bày hai tô phở ra mâm rất gọn gàng và ngon mắt. Bách Điệp giải thích:
− Bộ đồ này là do Hồng Loan sợ hôm nay anh không đến nên đã chuẩn bị sẵn cho em.
Bách Điệp nói xong, Hoài Bảo chợt nhớ ra lúc nãy ngồi trên giường, anh
nào có thấy bộ đồ nào đâu. Sợ là mình nhớ không chính xác, anh cố lục
lại trí nhớ một lần nữa. Rõ ràng lúc đó trên giường nào có bộ quần áo
nào đâu, chỉ có một cái chăn đắp ngang trên bụng Bách Điệp mà thôi. Vậy
là bộ đồ cô đang mặc ở đâu mà có? Nếu ở trong tủ quần áo thì làm sao cô
có thể tự mình lấy thay được chứ. Chẳng lẽ Bách Điệp đang có điều gì
giấu giếm anh?
Một dấu hỏi đặt ra trong đầu nhưng Hoài Bảo vẫn tỏ vẻ thản nhiên, anh hỏi tiếp:
− Sao em có thể tự qua xe lăn ngồi được vậy?
Bách Điệp trả lời có vẻ khó chịu:
− Lúc nãy xe lăn để dưới chân giường, em kéo nó lại sát bên rồi em cố gắng leo qua thôi.
Câu trả lời này cũng có lý, Hoài Bảo dẹp nỗi nghi ngờ khi nãy lại. Anh thân mật đẩy cô lại bàn cùng ăn phở với mình.
Bách Điệp dường như cũng nhận ra sự nghi ngờ của Hoài Bảo về chuyện bộ quần áo lúc nãy nên cô cười nói:
− Lúc nãy anh không biết đâu, em thay đồ khó khăn lắm, nhức buốt cả đôi chân ấy chứ.
Hoài Bảo tuy không tin lắm nhưng anh nói cho qua chuyện:
− Sao không đợi anh về phụ cho?
Bách Điệp nguýt anh:
− Ai mà dám chớ! Anh cứ đùa mãi – Rồi như chợt nhớ ra, cô hỏi – Anh à!
Nếu lỡ như Quế Lâm có con với anh thì làm sao anh có thể ly dị với cô ấy được.
Hoài Bảo cố tình thử lòng Bách Điệp, anh hỏi:
− Nếu lỡ như vậy thì em nghĩ mình tính sao đây?
Bách Điệp chua ngoa:
− Anh không được để chuyện đó xảy ra đâu. Nếu lỡ xảy ra như vậy rồi thì anh phải bảo cô ấy phá bỏ ngay.
Hoài Bảo hỏi tiếp:
− Nếu Quế Lâm không đồng ý bỏ đứa con thì sao?
Bách Điệp xẵng giọng:
− Thì anh phải tìm mọi cách để cô ấy nghe lời anh chứ.
Nghe qua những lời này của Bách Điệp, Hoài Bảo nghe lòng bất mãn vô
cùng. Một người phụ nữ mà không có tình thiêng liêng mẫu tử, chỉ vì
quyền lợi của riêng mình như thế thật là đáng sợ. Dù vậy anh vẫn giữ kín nỗi bất mãn vào lòng, chỉ lặng thinh không nói gì.
Bách Điệp lại nhìn anh ngọt ngào:
− Anh Bảo à! Em muốn có con với anh lắm.
Đã nghe nhưng Hoài Bảo hơi thắc mắc. Tại sao Bách Điệp không đi lại được lúc này mà lại muốn có con với anh. Nghĩ thế, anh hỏi ngay:
− Chân em bị thế này, em không điều trị thì khi có con, em làm sao chăm sóc con cho tốt được.
Bách Điệp tỏ vẻ suy nghĩ rồi cô nói:
− Nếu em chịu điều trị cho khỏi hẳn đôi chân thì anh có bằng lòng có con với em không?
Hoài Bảo nói một cách thẳng thắn:
− Giờ đây, điều trước tiên là anh muốn cho em đi trị lành đôi chân như
ngày xưa. Còn về chuyện có con hay không, anh thật sự không muốn làm cho em khổ thêm nữa. Anh chỉ muốn bao giờ chúng ta chính thức là vợ chồng,
thì hãy tính đến chuyện đó.
Nghe qua, Bách Điệp cười nhạt:
− Em biết là anh sẽ từ chối em mà. Em chỉ hỏi thử lòng anh vậy thôi. Em
biết anh là người sống rất có nguyên tắc mà. Anh đâu có thích những mối
quan hệ lăng nhăng như vậy.
Nói xong, Bách Điệp buông đũa khi tô phở vẫn còn hơn một nửa, rồi cô tự đẩy xe ra phòng khách.
Hoài Bảo lặng thinh nhìn theo những cử chỉ của cô. Anh không thể chiều
cô mãi được nữa, dù biết rằng do lỗi của anh mà cô bị tổn thương như
vậy. Nhưng tại sao cô lại không chịu đi điều trị cho lòng anh được nhẹ
nhõm hơn chứ? Cô lúc nào cũng đòi anh phải ly dị với Quế Lâm, chuyện này làm cho anh bất mãn vô cùng. Nhưng anh cũng không biết nên cư xử như
thế nào khi mọi chuyện đã đến nước này rồi.
Không quan tâm đến Bách Điệp nữa, Hoài Bảo ngồi ăn tô phở của mình một
cách ngon lành, mặc cho cô muốn làm gì thì làm. Ăn xong, anh bước ra
phòng khách, ngồi đốt cho mình một điếu thuốc.
Bách Điệp bỏ ra ngoài là muốn anh phải đến năn nỉ cô, nhưng vì Hoài Bảo
cảm thấy đó không phải là lỗi của mình nên anh vẫn ngồi yên với điếu
thuốc trên môi. Gương mặt lộ vẻ quyết tâm, anh đề nghị:
− Bách Điệp! Nếu em ngại không muốn đến bệnh viện chữa bệnh thì anh sẽ
mời bác sĩ đến đây để khám và điều trị đôi chân cho em, em thấy thếnào?
Bách Điệp gắt gỏng:
− Tôi đã nói với anh nhiều lần rồi, anh còn hỏi gì nữa!
Không còn kiên nhẫn nữa, Hoài Bảo cao giọng:
− Tại sao em cứ muốn làm khó cho anh vậy chứ? Em cứ đòi hỏi mọi thứ nơi
anh, mà lại không muốn làm theo ý anh dù là một chuyện nhỏ.
Bách Điệp lại cười gằn:
− Vậy thì anh cứ bỏ mặc tôi đi, tôi không nghe lời anh đó. Ai bảo lương
tâm anh cắn rứt làm gì, tôi đâu có cần sự thương hại của anh. Tôi chỉ
cần tình yêu thật sự của anh mà thôi. Anh hiểu chứ?
Khi nói câu này, Bách Điệp đã đặt cược một ván cuối cùng. Hoặc là anh sẽ ngoan ngoãn nghe lời cô, còn nếu không thì anh sẽ bỏ rơi cô. Nhưng như
thế cũng không sao, cô cũng không mất mát gì, không cần phải đóng kịch
thêm cho khổ thân.
Lời của Bách Điệp nói ra đánh đúng điểm yếu của Hoài Bảo là tính trách
nhiệm nơi anh. Vì vậy, dù giận nhưng anh cũng không thể bỏ mặc cô được.
Anh dịu giọng:
− Em có nghe lời anh thì mới tốt cho em. Em phải hiểu cho anh chứ. Nhưng nếu em không muốn thì anh cũng không ép em nữa. Em cứ làm theo ý muốn
của mình – Rồi nhỏ giọng hơn, anh trầm ngâm – Nhưng anh chỉ sợ mai mốt
nếu anh phải đi công tác xa một hai ngày hoặc cả tuần thì ai sẽ chăm sóc cho em đây khi Hồng Loan bận việc.
Biết chắc Hoài Bảo không thể bỏ mặc mình, Bách Điệp trở lại vẻ ngọt ngào:
− Bao giờ anh có đi công tác thì anh phải nói cho em biết trước để em dặn Hồng Loan chứ.
Nhớ đến lời của mẹ hôm qua, Hoài Bảo nói luôn:
− Tuần sau gia đình anh sẽ đi Vũng Tàu, chắc là ba bốn ngày mới về.
Với ánh mắt giận dữ, Bách Điệp hỏi ngay:
− Luôn cả Quế Lâm à?
Hoài Bảo gật đầu:
− Ừ, mẹ anh muốn như thế mà.
Bách Điệp mỉa mai:
− Chứ không phải bản thân anh cũng muốn như thế sao? Anh quả thật là một người con hiếu thảo.
Hoài Bảo không kềm được cơn bực bội, anh hỏi:
− Em nói như vậy mà nghe được hay sao chứ?
Bách Điệp cao giọng:
− Đúng, em ghen đó, anh làm gì em nào? Lúc nào anh cũng có con nhỏ đó ở
cạnh bên, làm sao anh ly dị nó cho được chứ. Anh chỉ muốn lừa gạt tình
cảm của em thôi.
Hoài Bảo cũng lớn tiếng:
− Những suy nghĩ của em thật là nông cạn. Em nghĩ lại đi, Quế Lâm có tội tình gì đâu, mọi chuyện cũng chỉ là do mẹ anh quyết định mà thôi. Cô ấy hoàn toàn vô tội mà.
Bách Điệp cao giọng:
− Anh lại còn dám bênh vực nó ư? Vậy là anh đã yêu nó rồi. Anh đừng gạt tôi nữa!
Lời của Bách Điệp nói, Hoài Bảo cũng không thèm đính chính làm gì. Anh
cố kiềm chế cơn giận đang bùng nổ trong
lòng. Hoài Bảo nghĩ Bách Điệp
thay đổi như thế này có thể là do tổn thương nên anh không nói
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




