|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
là một ông chồng khờ!
Rồi anh lại tự hỏi mình, rằng anh có thật lòng muốn ly dị với Quế Lâm
hay không? Chắc chắn là không rồi, bởi cô ấy là một cô gái rất tốt,
không có điểm nào đáng chê trách từ tính tình đến ngoại hình. Vậy còn
Bách Điệp, mình phải tính sao đây?
Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng Hoài Bảo quyết định là sẽ đưa cho Bách Điệp một số tiền khá lớn để cô ấy có thể chữa lành đôi chân và đủ sống trong khoảng thời gian chừng hai, ba năm, xem như là sự đền bù cho cô ấy vậy.
Và từ bây giờ, anh phải nghĩ cách chiếm lại tình cảm của Quế Lâm thôi.
Anh muốn giữa anh và cô là một tình yêu thật sự chứ không phải là tình
anh em như từ trước đến giờ nữa.
Quyết định vậy rồi anh đứng lên, lòng tràn trề bao nhiêu hy vọng bước về phòng của riêng mình. Anh hy vọng tình trạng hiện giờ giữa anh và Quế
Lâm sẽ chấm dứt vào một ngày không xa.
Với ánh trăng sáng lung linh rọi xuống từ bầu trời, mặt biển trông lấp
lánh thật đẹp. Đứng bên cạnh Hoài Bảo trên ngọn tháp hải đăng, Quế Lâm
quan sát chung quanh với vẻ mặt đầy thích thú. Hoài Bảo đưa tay chỉ thật xa, anh nói:
− Đó là toàn cảnh thành phố dầu khí Vũng Tàu.
Quế Lâm nhìn theo, hớn hở nói:
− Đẹp quá! Nhưng nếu mình lên đây những đêm không trăng chắc là không đẹp bằng đâu, phải không anh Bảo?
Hoài Bảo gật đầu:
− Nếu lên tháp hải đăng này vào những đêm không trăng thì chỉ thấy toàn
một màu đen thôi. Xa xa mới có những ngọn đèn leo lét của những người đi soi cá ban đêm. Ngoài ra thì chỉ có thể thưởng thức ngọn gió biển mát
mẻ mà thôi.
Quế Lâm ngạc nhiên trước sự nhạy bén trong kinh doanh của Hoài Bảo, cô hỏi:
− Sao anh Bảo biết nơi đây thu hút khách mà dám đầu tư xây dựng khu nhà nghỉ và nhà hàng ở đây vậy?
Hoài Bảo chậm rãi nói:
− Lúc đầu anh cũng lên đây với tư cách là một khách tham quan. Thấy du
khách lên rồi về ngay trong ngày vừa mệt vừa không thú vị nên anh nghĩ
ngay đến chuyện đầu tư vào đây.
Quế Lâm thắc mắc hỏi thêm:
− Em không hiểu khách đi du lịch Vũng Tàu rõ ràng là đi du lịch biển, mà sao lại thích lên núi chơi nhỉ.
Hoài Bảo giải thích:
− Có lẽ là do môi trường ô nhiễm, khách du lịch lại muốn tận hưởng không khí trong lành của biển, nên họ muốn lên núi. Cũng như ở trung tâm
thành phố bây giờ, nhiều hàng quán cà phê cũng cơi lên thành nhiều tầng, trang trí đặc sắc để thu hút khách hàng vậy. Khách đến Vũng Tàu bây giờ thường thích leo núi, vừa có thể ngắm toàn cảnh thành phố, vừa hít thở
không khí trong lành.
Hoài Bảo nhìn Quế Lâm thân mật nói:
− Em mới lên đây lần đầu à?
Quế Lâm cười bẽn lẽn:
− Vâng. Đây là lần đầu tiên em đến nên thấy thích thú lắm.
Hoài Bảo vô tình nói:
− Vậy thì mỗi tháng anh sẽ đưa em ra đây, vừa có thể thư giãn, vừa có thể theo dõi tình hình kinh doanh của nhà hàng luôn.
Quế Lâm cũng vô tư như anh:
− Em chỉ sợ anh không rảnh thôi.
Hoài Bảo trầm ngâm:
− Một tháng dành cho em có hai ngày thì có nhiều nhặn gì đâu hở Quế Lâm?
Quế Lâm hơi ngạc nhiên trước sự trầm tư của anh. Nhưng càng gần anh, cô
càng thấy khâm phục trước sự giỏi giang và nhạy bén trong kinh doanh của anh. Về phương diện kinh doanh, anh đúng là một người cótài.
Bà Khoa từ trong nhà hàng đi ra, ngồi xuống bên cạnh Quế Lâm nơi ghế đá. Vì ghế hơi hẹp nên Quế Lâm đành phải ngồi sát vào Hoài Bảo để nhường
chỗ cho bà. Vừa ngồi xuống bà đã phấn khởi nói:
− Thật là mát mẻ và dễ chịu làm sao ấy.
Hoài Bảo hỏi bà:
− Nãy giờ mẹ ở trong nhà hàng à?
Giọng bà phấn khởi:
− Từ chiều đến giờ mẹ quan sát tình hình bán buôn trong nhà hàng của mình ra sao. Thì ra cũng đắt khách lắm.
Rồi bà đề nghị thêm:
− Mẹ nghĩ chúng ta nên đầu tư xây thêm phòng ngủ để có chỗ cho du khách ở lại qua đêm, con thấy thế có được không?
Hoài Bảo gật đầu:
− Dạ, con cũng có ý định như vậy. Trong tuần tới, con sẽ xúc tiến việc ký hợp đồng xây dựng cho hết khu vực này đó mẹ.
Bà Khoa đồng ý ngay:
− Con cứ tiến hành mọi chuyện càng sớm càng tốt đi. Thời buổi cạnh tranh này, nói là phải làm liền thì mới mong thành công con ạ.
Hoài Bảo tỏ vẻ hiểu biết:
− Dạ, con hiểu rồi, mẹ cứ an tâm! Lần sau, mẹ ra đây đảm bảo mẹ sẽ vừa ý ngay.
Ngồi nói chuyện với con một chút rồi vì muốn đi nghỉ sớm nên bà nói:
− Mẹ vào nghỉ trước! Hai đứa ở lại rồi vào ngủ sau nhé.
Quế Lâm lễ phép đáp lời:
− Vâng.
Bà Khoa đi rồi, Hoài Bảo nhẹ nhàng nắm tay Quế Lâm, anh ân cần hỏi:
− Em có lạnh lắm không?
Quế Lâm lắc đầu, tay cô vẫn để hờ trong tay anh:
− Không! Em rất thích những cơn gió trong lành ở đây, dễ chịu lắm anh ạ.
Hai người ngồi cạnh nhau thật lâu. Cho đến lúc những người khách ngồi
gần đã ra về gần hết, Hoài Bảo nhìn Quế Lâm với ánh mắt khác lạ. Anh hỏi nhỏ:
− Mình vào nghỉ chứ em?
Quế Lâm nhẹ nhàng:
− Em muốn ngồi đây thêm một chút nữa.
Chợt có tiếng chân người đi đến, Hoài Bảo nhìn lên thì nghe giọng nói của một nhân viên phục vụ:
− Thưa, ông bà chủ có cần uống chút rượu không ạ.
Hoài Bảo gật đầu ngay:
− Cho tôi một chai Sâm-banh.
Anh nhân viên gật đầu quay vào rồi quay ra với chiếc khay có để chai rượu và hai cái cốc rồi anh lễ phép nói:
− Mời ông chủ!
Hoài Bảo đón lấy chiếc khay. Khi anh nhân viên đã đi vào, anh quay sang Quế Lâm với ly rượu trên tay:
− Mời em!
Quế Lâm lắc đầu:
− Em không biết uống.
Hoài Bảo thuyết phục:
− Uống một chút vào rồi em sẽ thấy dễ chịu hơn với những cơn gió lạnh thế này.
Thấy sự nhiệt tình của Hoài Bảo, Quế Lâm đành nâng ly rượu uống cạn.
Uống xong, cô nghe hơi ấm lan tỏa trong cơ thể, cảm giác thật là thích thú.
Hoài Bảo cũng uống cạn ly rượu của mình. Anh lại rót thêm cho Quế Lâm một ly nữa:
− Em có thể uống thêm chứ?
Quế Lâm cảm thấy cô đơn, dù Hoài Bảo đang ở bên cạnh săn sóc cho cô.
Nhưng cô biết trong tim anh hình bóng Bách Điệp vẫn còn đó và anh vẫn
không phải hoàn toàn là của cô như mọi người vẫn nghĩ.
Giá như đêm nay anh và cô thật sự là một cặp vợ chồng thì cô chắc sẽ
hạnh phúc biết bao nhiêu khi được ngồi ngắm trăng bên anh như thế này.
Càng nghĩ, nỗi buồn càng trĩu nặng trng lòng. Một cách vô thức, Quế Lâm
uống cạn ly rượu của mình và cô giành lấy chai rượu từ tay Hoài Bảo. Rót đầy ly của anh và cô rồi, Quế Lâm mỉm cười nói với anh:
− Đêm nay anh và em sẽ uống hết chai rượu này, có như vậy mới mong xua đi nỗi buồn, phải không anh?
Nãy giờ Hoài Bảo tự rót uống đã nhiều, giờ nghe Quế Lâm tâm sự như vậy, anh càng thấm thía:
− Ừ, em cứ rót ra đi. Nếu uống hết chai này mà vẫn còn buồn thì anh em mình sẽ tìm một chai khác uống tiếp.
Nghe qua, Quế Lâm thích thú cười nhưng đôi mắt đã muốn khép lại vì hơi rượu:
− Anh nói thật là chí lý!
Vừa nói Quế Lâm vừa rót rượu vào đầy hai ly. Hai người cứ thế uống hết
ly
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




