watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6009 Lượt

này đến ly khác, cho đến khi Quế Lâm không còn tỉnh táo nữa, cô phải
ngả đầu vào thành ghế mới giữ được thăng bằng.
Còn Hoài Bảo thì cũng đã thấm rượu nhưng anh vẫn còn đi đứng được. Anh lay lay Quế Lâm, nói:
− Em đã say rồi đó. Anh đưa em về phòng nghỉ nhé Quế Lâm.
Quế Lâm ậm ừ:
− Sao anh dám nói là tôi say chứ… Anh cứ rót tiếp đi, tôi còn uống được mà…
Hoài Bảo phì cười:
− Em không uống được nữa đâu. Nào, đứng lên để anh đưa em về phòng! – Vừa nói Hoài Bảo vừa dìu Quế Lâm đứng lên.
Quế Lâm bước những bước không tự chủ theo Hoài Bảo nhưng miệng vẫn lảm nhảm:
− Em có thể tự đi được mà… Anh buông em ra đi!
Hoài Bảo ngọt ngào:
− Ừ, em đi được nhưng anh vẫn muốn được giúp đỡ em, vậy được chưa. Em hiểu không Lâm?
Vừa nói xong thì anh cũng vừa mở xong cánh cửa phòng. Dìu Quế Lâm đến
chiếc giường cuối phòng, anh dịu dàng đỡ cô nằm xuống giường rồi ân cần
nói:
− Em ngủ đi!
Quế Lâm với đôi mắt vẫn khép hờ, cô nói nhỏ:
− Anh Bảo! Đừng bỏ em một mình, em sợ lắm – Vừa nói cô vừa nắm tay Hoài Bảo kéo mạnh xuống.
Mất thăng bằng, Hoài Bảo ngã luôn xuống giường nằm đối mặt với Quế Lâm.
Gương mặt cô, đôi môi cô đang rất gần anh. Hoài Bảo nhìn cô thật lâu.
Trong khi Quế Lâm vẫn tiếp tục lảm nhảm:
− Anh Bảo! Đừng bỏ em nghe…
Dù biết những câu nói này chỉ là những câu nói trong cơn say nhưng Hoài
Bảo vẫn bị thu hút. Anh vòng tay qua, ôm cô vào lòng, ngọt ngào nói:
− Anh đây, anh đây! Mãi mãi anh sẽ không rời bỏ em đâu. Tin anh đi!
Quế Lâm lại tiếp tục nói mà mắt vẫn nhắm:
− Anh nói thật không? Anh đừng bỏ em đi nghen. Em cô đơn lắm, giờ em chỉ còn có mình anh mà thôi.
Nghe xong câu này thì Hoài Bảo không còn kiềm chế được nữa, vòng tay anh siết mạnh cô vào lòng như muốn che chở cho cô. Không nói gì thêm, anh
nhẹ nhàng đặt lên môi cô một nụ hôn.
Rồi những nụ hôn lại tiếp nối những nụ hôn. Giờ đây Hoài Bảo không còn suy nghĩ gì thêm nữa, anh thầm thì:
− Quế Lâm! Anh yêu em lắm.
Quế Lâm không phản đối, cô đón nhận tất cả sự âu yếm từ anh, không biết là do men rượu hay thật lòng cô cũng muốn như vậy.
− Em cũng yêu anh lắm… Và em cũng đau khổ nhiều lắm.
Hoài Bảo dịu dàng đáp:
− Anh sẽ không để cho em phải khổ nữa đâu, em yêu ạ.
Và vòng tay anh siết trọn thân thể mảnh dẻ của cô với một cảm giác tuyệt vời.
Ngoài kia gió vẫn thổi ào ạt từng cơn trong đêm thanh vắng như tiếng nhạc du dương đưa hai người hoà thành một.    
Chương 9
Nhìn chăm chăm vào túi tiền để trên bàn, đôi mắt Bách Điệp nheo lại đầy
vẻ căm phẫn. Cô nói với Hồng Loan, giọng còn đầy vẻ bực tức:
− Hắn vừa mới ra về.
Thấy vẻ mặt Bách Điệp, Hồng Loan quan tâm hỏi:
−Có chuyện gì à?
Đưa tay chỉ túi tiền trên bàn, Bách Điệp rít qua kẽ răng:
− Hắn ta nói với số tiền này, hắn mong mình sẽ chữa trị hết cho đôi
chân, và đừng làm phiền đến hắn nữa, bởi vì mình và hắn không thể sống
chung với nhau được.
Nhìn cọc tiền, Hồng Loan đoán:
− Anh Bảo đưa cho mày năm mươi triệu à?
Bách Điệp tỏ ra chẳng hề quan tâm:
− Mình cũng không để ý xem là bao nhiêu nữa. Mình cảm thấy buồn chán lắm, Hồng Loan ạ. Bạn hãy nghĩ cách giúp mình đi.
Hồng Loan nhận xét:
− Ảnh cư xử với Bách Điệp như vậy cũng trọn tình trọn nghĩa lắm rồi, bởi vì ảnh chưa hề lợi dụng bạn mà. Chuyện tình cảm thời buổi bây giờ, quen nhau yêu nhau rồi chia tay là chuyện bình thường thôi mà. Vả lại, bạn
cũng đâu có mất mát gì đâu.
Bách Điệp nhăn nhó:
− Nhưng mà mình không chịu nổi cảm giác khó chịu khi thấy Quế Lâm sánh
bước bên anh Bảo. Đã từ lâu mình quen thấy anh Bảo là của mình rồi, kể
từ khi còn học chung bên Úc lận.
Nhớ lại những ngày học chung, Bách Điệp kể tiếp:
− Trong lớp có không biết bao nhiêu người để ý đến mình nhưng mình không thích ai hết, mình chỉ thích anh Bảo mà thôi bởi tính hiền lành, chăm
chỉ và nghiêm túc của anh ấy. Hồi đó… là do mình chủ động đến làm quen
với ảnh.
Hồng Loan như chia xẻ những cảm nghĩ của bạn, cô hỏi:
− Vậy là từ khi ở bên Úc, anh Bảo chỉ quen với một mình bạn thôi à?
Bách Điệp gật đầu:
− Anh Bảo rất đứng đắn, nghiêm túc trong chuyện tình yêu, bởi vậy mình
rất tin tưởng ảnh. Chẳng ngờ bây giờ chuyện của mình lại ra nông nỗi
này.
Nhớ đến chuyện Hồng Loan đang học chung trường với Quế Lâm, mắt Bách Điệp ánh lên niềm hy vọng, cô nói:
− Hôm đó mình gọi điện thoại cho bạn nhưng bạn không có ở nhà.
Hồng Loan suy nghĩ hỏi:
− Có chuyện gì quan trọng không?
Bách Điệp vào thẳng vấn đề:
− Hình như bạn đang học chung trường với Quế Lâm, phải không?
Hồng Loan gật đầu:
− Quế Lâm là một sinh viên ngoan hiền, các thầy cô đều quý – Sực nhớ,
Hồng Loan thích thú nói tiếp – Hình như thầy Chí Văn, một ông thầy của
mình rất thích Quế Lâm.
Bách Điệp nôn nóng hơn:
− Bạn thấy Quế Lâm thế nào?
Suy nghĩ một chút, Hồng Loan đáp:
− Bạn ấy không tỏ vẻ gì quan tâm, vẫn chăm chỉ học thôi.
Bách Điệp hỏi thêm:
− Bạn có quen với Quế Lâm không?
− Mình cũng có nói chuyện với Quế Lâm một hai lần gì đó. Cô ấy rất hiền.
Nghe Hồng Loan khen như vậy, Bách Điệp càng nóng mũi hơn:
− Hình như bạn cũng thích cô ấy lắm phải không? Thật uổng công mình cứ nghĩ bạn là người bạn tốt và hiểu mình nhất.
Hồng Loan tỏ vẻ hối hận trước lời trách móc của Bách Điệp. Cô nói:
− Chớ bạn muốn mình phải làm sao đây. Mình chỉ có một người bạn thân là bạn thôi mà Bách Điệp.
Bách Điệp như hài lòng khi thấy vẻ hối hận của Hồng Loan. Cô bày vẽ:
− Mình muốn tạo ra một sự hiểu lầm nào đó giữa Hoài Bảo và Quế Lâm để Hoài Bảo bất mãn với cô ấy.
Thoáng suy tính rồi Hồng Loan ngần ngừ nói:
− Mình sẽ giúp bạn. Đang có một dịp tốt sắp đến đấy, không biết bạn có muốn không.
Bách Điệp nôn nao:
− Bạn nói ra nghe thử xem. Nếu không được thì thôi, có gì mà bạn phải ngại.
Nghe bạn thúc giục, Hồng Loan nói luôn:
− Sắp đến ngày hai mươi tháng mười một, nhà trường có tổ chức cho các
sinh viên đi Vũng Tàu chơi, vừa để kỷ niệm ngày nhà giáo vừa tổ chức cho sinh viên giải trí. Mình chắc là hôm đó sẽ có thầy Chí Văn và Quế Lâm.
Với nét mặt lo lắng, Bách Điệp phân vân hỏi:
− Mình sợ anh Bảo sẽ không cho Quế Lâm đi đâu.
Hồng Loan nói chắc nịch:
− Mình chắc chắn là Quế Lâm sẽ đi chuyến này, bởi vì Quế Lâm không thể vắng mặt trong những dịp sinh hoạt tập thể được.
Bách Điệp hỏi tới:
− Còn thầy Chí Văn?
Hồng Loan thông thạo:
− Thầy Văn lại càng không thể vắng mặt.
Nghe qua, gương mặt Bách Điệp đầy vẻ hân hoan:
− Còn bạn, bạn có đi được không?
Hồng Loan hơi sượng nhưng rồi cũng nói

thật:
− Chắc mình phải năn nỉ lớp trưởng giảm cho khoản tiền đóng thì mới được đi.
Bách Điệp ra vẻ:
− Vậy bạn còn ngại ngùng gì nữa! Cần bao nhiêu tiền bạn cứ nói, mình
đóng cho. Miễn sao ra ngoài đó

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT