watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6012 Lượt

bạn chụp cho mình mấy tấm hình có thầy
Văn và Quế Lâm trong đó là được rồi.
Hồng Loan búng tay thật kêu:
− Chuyện đó thì có khó khăn gì đâu. Mình chỉ cần ngồi ở một nơi kín đáo rồi theo dõi hai người đó là chụp thoải mái thôi.
Như sợ không chắc ăn lắm, Bách Điệp đề nghị:
− Hay là ra ngoài đó, bạn cứ tìm đại một ông thợ chụp hình nào đó nhờ ông chụp cho chắc ăn.
Có vẻ suy nghĩ hồi lâu rồi Hồng Loan lắc đầu:
− Mình thấy như vậy không tiện lắm đâu, đổ bể ra thì tiêu luôn. Cứ để
mình chụp là được rồi. – Rồi như tự khen mình, Hồng Loan nói – Bạn đừng
quên mình cũng là một tay chụp ảnh có hạng chứ không phải vừa đâu.
Thấy cũng vững tin, Bách Điệp dặn dò thêm:
− Bạn phải giấu kín chuyện này không được để cho ai biết nhé!
Ra vẻ sành đời, Hồng Loan đáp nhanh:
− Mình biết mà.
Giờ thì Bách Điệp đã hoàn toàn hài lòng với kế hoạch vừa sắp đặt. Chợt nhớ ra, cô hỏi tiếp:
− Chụp xong bạn giữ máy cẩn thận nhé, để về đây bạn và mình cùng đi rửa ảnh.
Hồng Loan gật đầu:
− Dĩ nhiên là để về đây rửa rồi. Mình chỉ nghĩ một điều là phải chụp càng nhiều càng tốt thôi.
Thắc mắc không biết Bách Điệp làm gì với những tấm ảnh đó, Hồng Loan hỏi thêm:
− Rồi bạn sẽ làm gì với những tấm ảnh đó?
Bách Điệp không giấu được nụ cười đắc ý:
− Mình sẽ gởi chúng cho Hoài Bảo theo địa chỉ công ty anh ta. Nếu thấy
thích, mình sẽ cho đăng báo luôn. Mình muốn coi gương mặt của mẹ Hoài
Bảo lúc đó khi thấy hình con dâu mình và người đàn ông khác.
Như cảm thấy quá đáng, Hồng Loan khuyên:
− Mình nghĩ chỉ cần gởi cho Hoài Bảo là đủ rồi. Nếu mình đăng lên báo
thì có phần hơi quá đáng. Và mình cũng chẳng an tâm mấy, vì Hoài Bảo sẽ
không khó khăn gì tìm ra người đăng tin, như thế mọi chuyện sẽ đổ bể
ngay Bách Điệp ạ.
Bách Điệp gật gù:
− Ừ, bạn nói cũng có lý. Bạn cố gắng thành công đi, khi có hình rồi thì hẵng tính.
Với gương mặt đầy vẻ thỏa mãn, Bách Điệp bước lại cầm cọc tiền trên tay, cô rút ra một xấp đưa cho Hồng Loan:
− Bạn cầm đỡ năm triệu mà dùng. Bao giờ thiếu, mình sẽ đưa thêm.
Hồng Loan cầm lấy rất tự nhiên, kèm theocâu nói:
− Bạn cứ yên tâm đi, mình sẽ cố gắng hết sức! Mọi chuyện rồi sẽ như bạn muốn thôi.
Nhìn chiếc xe lăn nằm ở góc phòng, Hồng Loan gợi ý:
− Hôm nay bạn cho dọn chiếc xe này là vừa rồi, đỡ phải nhìn thấy nó lại càng thêm chướng mắt.
Gương mặt Bách Điệp hằn lên vẻ căm hận:
− Chút nữa mình sẽ dọn tất.
Nhưng rồi Bách Điệp hỏi Hồng Loan bằng một giọng lo lắng:
− Nếu lỡ anh Bảo có đến đột xuất thì mình biết tính sao đây hở Loan?
Hồng Loan chỉ bảo:
− Thì bạn cứ nói là bạn đang điều trị và đã bắt đầu có tiến triển tốt.
Bách Điệp vỗ đầu mình rồi tự trách:
− Chuyện đơn giản như vậy mà mình cũng không nghĩ ra, thật là tệ!
Chợt nhớ ra cả hai chưa ăn gì, Bách Điệp rủ rê:
− Đi kiếm chút gì ăn cho bao tử nó làm việc chứ Hồng Loan. Đã hơn một giờ trưa rồi.
Hồng Loan cũng nghe bụng đói cồn cào, cô đáp:
− Ừ thì đi! Mình cũng thấy đói lắm rồi.
Quế Lâm đang sắp xếp cho quần áo và đồ dùng cá nhân vào túi du lịch thì
thấy Hoài Bảo đi vào. Anh tự nhiên ngồi xuống giường của Quế Lâm, miệng
hỏi:
− Em định đi đâu vậy?
Từ đêm ngoài Vũng Tàu về cho đến nay, Quế Lâm thường tìm cách tránh mặt
Hoài Bảo, bởi những chuyện đã xảy ra khiến cô cảm thấy thật ngại ngùng
và khó xử khi gặp anh. Riêng Hoài Bảo, anh cư xử như một người chồng mẫu mực, mỗi chiều tan sở đều về nhà ăn cơm cùng cô, lo lắng, chăm sóc cô,
mua những món quà tặng cô. Dường như anh muốn cho cô thấy sự quan tâm
của anh dành cho cô, cứ như là không có chuyện gì xảy ra vậy.
Để trả lời anh, Quế Lâm mỉm cười:
− Em định sắp xếp đồ đạc xong mới xuống nói với anh. Em định ngày mai đi Vũng Tàu, nhân dịp “Ngày nhà giáo” ấy mà.
Hoài Bảo có vẻ suy nghĩ, rồi anh thận trọng hỏi thêm:
− Đi về trong ngày hả Quế Lâm?
Quế Lâm ngẩng đầu lên nói:
− Dạ không! Phải ở lại ngủ qua đêm chứ.
Hoài Bảo có vẻ lo lắng, anh hỏi vội:
− Em thấy thế có tiện hay không? Hay là để ngày mai anh đi cùng với em.
Quế Lâm khẽ cười:
− Em lớn rồi mà. Vả lại, ở xa nhà chỉ một đêm thôi, chắc cũng không có
chuyện gì đâu. Chuyến đi này là do nhà trường tổ chức mà, em nghĩ chắc
là an toàn lắm.
Hoài Bảo gật đầu:
− Nếu được như vậy thì anh mới thấy yên tâm.
Rồi anh nhắc nhở:
− Em nhớ đem theo thuốc cảm và chai dầu nhé, lỡ có bệnh thì có mà dùng ngay!
Quế Lâm mỉm cười vẻ biết lỗi:
− Anh nhắc em mới nhớ, nếu không chắc là em đã quên mất.
Như một người chồng thật sự lo cho vợ, Hoài Bảo nhắc thêm:
− Em nhớ mang theo áo tắm nữa nhé!
− Dạ, có chứ. Em mang theo cái áo tắm mà anh đã mua cho em hôm nọ.
Hoài Bảo gật gù đồng ý:
− Ừ, chiếc áo đó em mặc trông đẹp lắm.
Rồi anh nói thêm:
− Em nhớ đừng tắm buổi trưa nắng nhé, nắng sẽ làm em bị lột da đó.
Quế Lâm ngoan ngoãn đáp:
− Vâng, em biết rồi.
Hoài Bảo hỏi thêm, vẻ ân cần:
− Chuyến đi này chắc là chia tay nhau ra trường luôn phải không Quế Lâm?
Quế Lâm gật đầu:
− Dạ, em đoán là thế.
Biết ngày mai cô đi, tự dưng Hoài Bảo cảm thấy buồn buồn. Anh muốn ở lại nói chuyện thêm một chút với cô nên hỏi tiếp về những dự định trong
tương lai:
− Ra trường rồi, em sẽ về công ty làm việc chung với anh chứ?
Quế Lâm hỏi như dọ ý:
− Thế anh có muốn nhận em vào không?
Hoài Bảo cười cười đáp:
− Anh không nhận em thì biết nhận ai bây giờ. Nếu không nhận em sẽ là một sai lầm lớn của anh.
Quế Lâm cảm thấy cởi mở hơn, cô đùa:
− Anh làm như em là một người tài giỏi lắm vậy.
Hoài Bảo nhấn giọng:
− Em thì không tài giỏi gì lắm, nhưng anh tin là em sẽ là người rất được việc.
Nói dứt câu, bỗng anh bỏ đi ra ngoài rồi trở lại rất nhanh với một gói nhỏ trên tay. Hoài Bảo trao gói nhỏ ấy cho Quế Lâm, nói:
− Em đem theo để chi tiêu.
Biết là Hoài Bảo đưa tiền cho mình, Quế Lâm vội từ chối:
− Em vẫn còn tiền đây, anh cất đi.
Vừa nói, cô vừa đẩy gói giấy lại vào tay Hoài Bảo. Thấy vậy, anh tỏ vẻ khó chịu:
− Nghe lời anh, mang tiền theo đi, rồi nhớ mua quà về cho anh!
Rồi không đợi cô từ chối, anh bỏ luôn gói tiền vào túi du lịch của Quế Lâm, miệng dặn dò thêm:
− Tối, em đừng đi dạo dọc theo bãi biển nhé, đi một mình nhiều khi nguy hiểm lắm đấy.
Những lúc như thế này, Quế Lâm mới cảm thấy được sự quan tâm, lo lắng
của anh dành cho cô, điều này làm cô thấy rất ấm áp, bao nhiêu đau khổ
ngày xưa dường như đã không còn nữa. Cô cảm thấy mình rất hạnh phúc và
tự hứa sẽ cố hết sức để giữ nó bền lâu mãi.
Chợt nhớ mình đã làm sẵn một số thức ăn để dành cho anh, cô căn dặn:
− Em đã kho cho anh một nồi thịt kho nước dừa, có đủ ăn trong hai ngày
và mấy trái khổ qua em đã hầm sẵn. Khi ăn anh chỉ cần bật bếp hâm lại
cho nóng là được rồi. Còn rau cải, dưa leo, em đã rửa sạch, để ở ngăn
dưới cùng trong

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT