watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6006 Lượt

gì thêm,
chỉ cố dằn cơn giận xuống mà thôi.
Thấy Hoài Bảo im lặng, Bách Điệp lại càng lấn lướt hơn:
− Anh đã chấp nhận là anh yêu nó rồi phải không? Vậy thì anh bỏ mặc tôi đi, anh đừng đến đây nữa làm gì.
Hoài Bảo nhìn Bách Điệp bằng ánh mắt lạnh lùng:
− Em thật là quá đáng lắm, anh cố nhịn em bởi vì anh nghĩ em đang bị
thương, có thể có sự ức chế nào đó. Nhưng em không chịu hiểu điều đó. Em càng lúc càng làm anh thấy bất mãn.
Bách Điệp không thèm nghe anh nói, cô át giọng anh:
− Nếu anh đã cảm thấy bất mãn với em thôi thì anh cứ đi đi, bỏ mặc tôi.
Hoài Bảo quơ vội chiếc áo khoác, anh đứng lên với nét mặt bừng giận:
− Đây không phải là lần đầu tiên em xua đuổi anh. Câu nói này em đã nói
nhiều lần lắm rồi nhưng anh cố nhịn. Bây giờ anh không muốn nghe thêm
một lần nào nữa cả. Anh về đây! Nếu khi nào em thấy mình đã sai thì em
gọi điện thoại cho anh.
Hoài Bảo đã đi lâu rồi mà Bách Điệp vẫn còn ngồi chết trân trên xe, ánh mắt nhìn vô định, miệng thì lẩm bẩm:
− Quế Lâm! Tất cả là lỗi của cô. Rồi đây cô sẽ phải trả giá, cái giá từ những đau khổ do bị bỏ rơi mà cô đã mang đến cho tôi.
Đôi mắt Bách Điệp chợt sáng lên khi cô nhớ ra là Hồng Loan và Quế Lâm
cùng học chung một trường. Chắc hẳn nhờ vào điều này mà cô cùng Hồng
Loan có thể nghĩ ra những kế hoạch khác có lợi cho cô hơn. Chắc chắn
thế!
Chợt nhớ ra, Bách Điệp tự cười một mình, lẩm bẩm:
− Hắn đã đi rồi, sao mình còn ngồi đây tự đày đọa bản thân mà không xuống bay nhảy thỏa thích.
Nghĩ thế, miệng huýt sáo một bản nhạc vui nhộn, yêu đời, Bách Điệp đến
bên điện thoại bấm số máy của Hồng Loan. Một ý nghĩ đã hình thành trong
đầu cô.    
Chương 8
Đang nằm xem chương trình ca nhạc trên ti vi ở phòng khách, Quế Lâm giật mình khi nghe tiếng còi xe inh ỏi ngoài cổng. Cô giật mình, thầm nghĩ
bây giờ đã hơn mười giờ đêm rồi, không biết là ai mà lại gọi cửa muộn
như thế này. Chắc chắn không phải là Hoài Bảo rồi, cô nghĩ chắc đêm nay
anh ở trong bệnh viện với Bách Điệp luôn vì chân chị ấy vẫn chưa bình
phục hẳn.
Ngồi dậy cầm chiếc chìa khóa trên tay đi ra cổng, Quế Lâm thấy Hoài Bảo đang đứng đó thì ngạc nhiên hỏi:
− Em cứ nghĩ là anh sẽ ở lại bệnh viện với chị Bách Điệp đêm nay chứ.
Hoài Bảo vừa đẩy xe vào, vừa nói giọng lè nhè:
− Ở trong đó làm cái gì?
Rồi anh quắc mắt:
− Hay là em không muốn tôi về đây? Em muốn được tự do để tiếp ông thầy giáo của em.
Biết Hoài Bảo đã say, Quế Lâm không trả lời. Cô chỉ lẳng lặng khóa cổng lại rồi đi vào nhà như chẳng hề nghe anh nói gì.
Hoài Bảo đã ngồi vào ghế salon, thấy Quế Lâm đi vào, anh đổi giọng ngọt ngào nhờ cô:
− Cho anh xin ly nước mát đi Quế Lâm!
Quế Lâm đến bên tủ lạnh, rót cho anh một ly nước đầy rồi nói bằng giọng nhẹ nhàng:
− Anh uống đi!
Hoài Bảo nhìn Quế Lâm bằng ánh mắt có pha chút khác lạ rồi anh mỉm cười pha chút buồn phiền:
− Cám ơn em.
Quế Lâm lại hỏi anh:
− Anh ăn cơm chưa?
Hoài Bảo nhìn cô bằng ánh mắt biết ơn:
− Anh no rồi, cám ơn em đã quan tâm.
Như tỉnh lại đôi phần nhờ ly nước mát kia, hình ảnh ông thầy lúc sáng hiện về làm Hoài Bảo thắc mắc, anh hỏi:
− Hồi sáng người đó là thầy giáo của em đó à?
Quế Lâm gật đầu:
− Vâng.
Hoài Bảo suy nghĩ rồi nói:
− Sao trông có vẻ thân mật với em thế?
Quế Lâm không muốn có thêm chuyện, cô chỉ đáp:
− Em không để ý lắm.
Hoài Bảo động viên:
− Em cứ nói thật đi! Anh đâu có quyền gì la rầy hay cấm cản em, tại anh là người có lỗi trước mà.
Nhìn ánh mắt rất thật lòng của Hoài Bảo, Quế Lâm mạnh dạn hỏi anh:
− Sao cử chỉ lúc sáng của anh lại kỳ lạ vậy? Em không thể hiểu được.
Nhớ lại cử chỉ của mình lúcsáng, quả thật là có phần mất lịch sự, Hoài Bảo đành đáp chống chế:
− Tại lúc sáng anh vừa ngủ thức dậy, cảm thấy khó chịu trong người nên không muốn nói chuyện với ai thôi mà.
Quế Lâm cười, cô tin ngay:
− Bởi vậy anh mới cau có phải không?
Hoài Bảo cũng cười. Anh lại hỏi thăm:
− Hôm nay em không có đi đâu chơi à?
Quế Lâm lắc đầu:
− Em ở nhà xem tivi và học bài thôi.
Hoài Bảo lại khen:
− Em ngoan quá Quế Lâm à – Rồi chép miệng vẻ như tiếc rẻ, anh nói tiếp – Mẹ chọn em cho anh quả thật là chẳng sai lầm tí nào. Nhưng anh có lỗi
với em nhiều lắm. Nếu có chuyện gì không tốt của anh làm em buồn, anh
chỉ mong em hiểu và tha lỗi cho anh.
Quế Lâm từ tốn:
− Được sống như vậy là em yên phận rồi. Bởi vì mẹ anh rất vui, còn em
cũng có thể yên tâm học hành. Thật em không đòi hỏi gì hơn.
Hoài Bảo đặt câu hỏi:
− Chẳng lẽ em muốn chúng ta cứ mãi sống giả tạo như thế này sao?
Quế Lâm nói thật lòng:
− Em cũng không muốn nghĩ đến chuyện đó. Anh có muốn ly dị thì xin hãy đợi đến lúc em tốt nghiệp nhé, có được không anh Bảo?
Hoài Bảo hỏi, hơi có vẻ hờn trách:
− Tại sao em lại nghĩ là anh muốn ly dị với em chứ?
Quế Lâm thản nhiên:
− Em biết là anh vẫn còn yêu chị Bách Điệp, anh chỉ xem em như một người em gái mà thôi.
Lòng Hoài Bảo hơi dịu lại khi nghe lời phân trần của Quế Lâm. Nhưng anh
nhủ thầm: “Em nghĩ sai rồi Quế Lâm ạ. Khi ở gần bên em, anh cảm thấy rất nhẹ nhàng và thoải mái. Em như một phép màu khiến anh thư giãn mỗi khi
mệt nhọc. Còn mỗi khi ở bên Bách Điệp, anh chỉ cảm thấy những nỗi phiền
muộn, bực dọc vây quanh. Anh đang muốn trốn chạy khỏi sự kềm hãm của cô
ấy đây. Nhưng chỉ vì anh mà cô ấy ra nông nỗi đó, nên bây giờ anh không
thể không chịu một phần trách nhiệm được”.
Với ánh mắt buồn buồn, Hoài Bảo hỏi:
− Nếu anh không muốn ly dị với em thì em nghĩ sao?
Quế Lâm vô tư:
− Thì mình cứ sống như thế này thêm một thời gian nữa chứ có sao đâu.
Ánh mắt Hoài Bảo hơi nghịch:
− Đến già luôn thì em có phiền không?
Quế Lâm thấy mình sa vào bẫy của anh nên đáp chống chế:
− Em nghĩ rằng anh sẽ không đành lòng để em sống như vậy đâu, anh vốn là người sống có tình có nghĩa mà.
Quế Lâm nói đúng. Cô ấy rất hiểu anh, anh cảm thấy rất dễ chịu khi nói
chuyện với cô. Càng gần cô, cô càng làm cho anh thấy thích cô hơn. Dường như từ phía cô có một cái gì đó giống như nam châm thu hút lấy anh.
Chẳng hạn như bây giờ đây, anh chỉ muốn ôm cô vào lòng, đặt lên đôi môi
kia một nụ hôn ngọt ngào bởi vẻ thơ ngây của nó.
Thấy ánh mắt là lạ của Hoài Bảo đang nhìn mình, Quế Lâm cảm thấy ngột
ngạt làm sao. Cô có cảm giác như anh đang cố kiềm chế một điều gì đó
vậy. Không dám ở lại lâu, Quế Lâm bối rối nói:
− Em đi ngủ trước đây! Chừng nào buồn ngủ thì anh Bảo nhớ tắt hết đèn nhé.
Hoài Bảo trấn tĩnh lại:
− Ừ, em đi ngủ trước đi.
Hoài Bảo vừa nói xong thì Quế Lâm đã đi nhanh vào phòng đóng kín cửa
lại. Còn lại một mình, anh suy ngẫm về bản thân rồi tự cười một mình:
− Có vợ đẹp, ngoan hiền thế kia mà lại phải ngủ riêng, Bảo ơi, mày thật

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT