|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
những cô gái tỏ tình với mình, tôi có thể chắc chắn nếu có ai đó đi thử lòng can đảm sẽ nhận được chung một câu trả lời là “tôi từ chối”. Tôi không biết nguyên nhân là gì? Lẽ nào cậu ấy đã có một ai đó trong lòng rồi? đó có phải chính là lí do cậu ấy luôn tỏ ra thờ ơ với sự quan tâm của các bạn nữ trong lớp?
Tôi nắm chặt tấm thiệp khiến nó trở nên nhăn nhúm, tôi không biết bây giờ mình phải làm gì nữa, tôi muốn nói cho Thiên Phong biết tình cảm của tôi, nhưng tôi không biết sau khi cậu ấy từ chối tôi rồi chúng tôi còn có thể giống như trước hay không? Tôi còn có thể hàng ngày chăm chú quan sát cậu ấy từ xa không? mổi khi tới lớp nói với cậu ấy lời chào buổi sáng để được nhận lại một nụ cười ấm áp xa vời không? Tôi lo sợ một khi mình bị từ chối rồi thì những thứ hạnh phúc nhỏ nhoi cậu ấy đem lại cho tôi cũng biến mất.
Tôi ngồi gục xuống, lặng lẽ nhìn những cánh hoa tím rơi rụng trên mặt đất. bức thư nhăn nhúm vẫn nằm im trong tay tôi. Tôi biết mình không muốn nghe lời từ chối của Thiên Phong, nhưng điều làm tôi sợ hãi hơn hết là sẽ mất đi mối quan hệ đang hiện hữu của chúng tôi. Có lẽ tôi không còn cách nào khác là giấu kín đi những tình cảm non nớt trong lòng, để nó mãi là một điều bí mật.
Nhưng như vậy có ổn hay không? Cứ giấu mãi tình cảm của mình trong lòng như thế này liệu có ổn không? Tôi không muốn thế, nhưng tôi cũng không có can đảm để đón nhận những gì sau đó.
-Nhật Hạ!!! Nhật Hạ!!! Cậu làm gì ở đây vậy? Thiên Lam ở đâu chạy lại chổ tôi ngồi.
Tôi thấy vài giọt mồ hôi lấm tấm trên trán cậu ấy, Thiên Lam dựa tay vào gốc cây hoa tím thở dốc rồi thẩy chiếc bành hamboger vào lòng cho tôi, dường như cậu ấy đã chạy đi tìm tôi khắp nơi. Bình thường hôm nào tôi cũng ngồi trong lớp ăn sáng với cậu ấy và Thục Anh, hôm nay tôi lại bỏ họ lại chạy ra đây, có lẽ Thiên Lam lo lắng tôi có chuyện gì. Tôi đưa tay cầm chiếc hamboger lên, nhưng sao chẳng có tâm trạng nào bóc ra ăn nữa. Tim tôi bây giờ nặng trĩu.
-Cậu sao vậy, Nhật Hạ?
Thiên Lam cúi sát xuống mặt tôi tò mò, rồi cậu ấy thấy bức thư trong tay tôi, khóe môi cậu ấy khẽ nhếch lên thành nụ cười nghịch ngợm, không để tôi kịp phản ứng cậu ấy đưa tay giật luôn bức thư trong tay tôi cười toe toét.
-Thiên Lam!!!! Cậu làm gì vậy? Tôi giật mình bật dậy giành lại bức thư trên tay cậu ấy, nhưng không được.
-Hể? mới thay đổi phong cách có một ngày đã nhận được thư tình rồi sao? Thằng bại não nào lại đi gửi thư tình cho cậu vậy?
Thiên Lam vừa nói vừa mở ra đọc mặc kệ cho tôi ra sức giành giật lại, nhưng vì cậu ấy cao hơn tôi cả một cái đầu nên rốt cuộc tôi đành bất lực. Nhưng chỉ vài giây sau đó Thiên Lam sững sờ. cậu ấy quay lại nhìn tôi với vẻ khó tin được, tôi cũng không còn muốn giành lại bức thư nữa, ngồi phịch xuống ghế giận dỗi.
-Nhật Hạ…Thiên Lam trả lại tôi bức thư lúng túng hỏi.-Cậu thích Thiên Phong à?
Tôi im lặng, cậu ấy hiểu điều đó đồng nghĩa với câu trả lời là đúng. Mà qua nội dung bức thư thì Thiên Lam cũng không cần xác định lại nữa. Tôi im lặng ngồi đó, Thiên Lam cũng không lên tiếng, chỉ lặng lẽ ngồi bên tôi với biểu cảm phải nói là cực kì khó hiểu.
Hai tiết cuối cùng của ngày hôm đó chúng tôi bùng học ngồi ở vườn hoa tự kỉ. Kim đồng hồ lùa nhau đưa thời gian đi qua vội vã, tôi và Thiên Lam vẫn không mở miệng nói với nhau một lời nào. Mà thái độ của Thiên Lam cũng làm tôi khó hiểu, tôi thì có lí do để buồn, còn cậu ấy duyên cớ gì mà lại ngồi đây với tôi? Tôi cũng chẳng muốn thắc mắc nữa, để mặc kệ cho cậu ấy ngồi với tôi như một chú gấu bông ngoan ngoãn. Mãi lúc sau đó Thiên Lam mới lên tiếng hỏi tôi.
-Cậu thay đổi đến mức này là để chuẩn bị tỏ tình với Thiên Phong sao? Vậy sao cậu không đưa bức thư này cho cậu ta đi?
-Tớ sợ bị từ chối.
Tôi buồn bã trả lời, điều mà tôi lo lắng hơn nữa chính là tôi sợ sẽ đánh mất tình bạn với Thiên Phong sau khi tôi thất bại. Thiên Phong giống như một thế giới bí ẩn mà tôi không thể nào chạm vào được. Tôi không muốn liều lĩnh.
-Thiên Lam…Cậu…đừng nói chuyện này cho ai biết nhé, tớ không muốn Thiên Phong xa lánh tớ. Tôi nhìn Thiên Lam khẩn thiết.
Cậu ấy không hiểu tình hình lắm, nhưng rồi cũng không muốn khiến tôi khó xử nên chỉ im lặng gật đầu. Tôi thấy vậy mới yên tâm ngồi dựa ra sau ghế đá ngước nhìn bầu trời xanh thẳm. Thiên Lam cũng thở dài rồi làm hành động giống tôi. Tôi nhìn cậu ấy, thấy đôi mắt đen thẳm của cậu ấy thoáng buồn, khóe miệng đáng ghét kia cũng không còn nhếch cười trêu chọc tôi như mọi hôm nữa. Cậu ấy đang buồn vì tình cảm của tôi không thuận lợi sao? Tôi cảm động nhìn cậu mỉm cười. Thiên Lam! Cậu đúng là một người bạn tốt.
Chương 6: Cơn mưa đầu hạ
Sau đó một thời gian tôi được biết có rất nhiều cô gái trong lớp đua nhau tỏ tình với Thiên Phong, và đúng như những gì mà tôi đoán được, tất cả bọn họ đều thất bại và sau đó bị Thiên Phong né tránh, dần dần việc tỏ tình với Thiên Phong được đám con gái coi là điều cấm kị.
Những chuyện này càng khiến cho quyết định giữ bí mật tình cảm của tôi trở nên chắc chắn hơn, bởi hơn ai hết tôi không muốn trở thành kẻ xa lạ với Thiên Phong, ít ra thì tôi muốn được làm một người bạn thân bên cạnh cậu ấy. Và dần dần thì Thiên Phong không còn thân với một cô bạn gái nào trong lớp nữa, cậu ấy vẫn lịch sự mỉm cười, vẫn trả lời những câu hỏi xã giao, nhưng không còn để cho một cô bạn gái nào lại gần mình. Ngoại trừ tôi. Người chưa từng tỏ tình với cậu ấy.
Trước đây tôi từng đọc một câu chuyện kể về chiếc hộp Pandora. Theo truyền thuyết, đó là một chiếc hộp mà các vị thần trên đỉnh núiOlympusđã tặng cho nàng Pandora – người phụ nữ đầu tiên đến thế giới loài người. Nàng Pandora đã được các vị thần dặn kĩ rằng không được mở chiếc hộp đó ra. Nhưng với sự tò mò của mình, Pandora đã mở chiếc hộp và tất cả tai họa bị giải phóng: thiên tai, bệnh tật, chiến tranh… bất hạnh tràn ngập khắp thế gian. Tình yêu của tôi đối với Thiên Phong có lẽ giống như những điều bí mật cất giấu trong chiếc hộp cấm kia, nếu tôi cố chấp nói cho Thiên Phong biết cũng giống việc chiếc hộp tai họa bị mở ra, lúc ấy đau đớn tuyệt vọng chỉ mình tôi gánh lấy, chính vì điều này nên tôi buộc phải giấu kín.
Bí mật…
Điều bí mật của tôi có lẽ sẽ mãi bị giấu kín trong tim.
Càng quan sát Thiên Phong lâu tôi càng nhận thấy tính cách của cậu ấy đặc biệt, cậu ấy rất ít nói, thích yên tĩnh và hay ngắm bầu trời qua khung cửa sổ. Thực ra Thiên Phong không phải quá lạnh lùng, khi một ai đó gặp khó khăn cần cậu ấy giúp đỡ, Thiên Phong giúp họ rất nhiệt tình, nhưng cậu ấy không bao giờ tỏ ra quá thân thiết với ai, đôi mắt đen thẳm tuyệt đẹp của cậu ấy lúc nào cũng có vẻ lạnh lùng và hay nhìn về một thế giới xa xôi nào đó. Dần dần bạn bè trong lớp tôi đã đồng ý với quan điểm: Thiên Phong là một chàng hoàng tử chỉ có thể chiêm ngưỡng từ xa xa, không ai có thể chạm vào trái tim của cậu ấy hay bước vào thế giới nội tâm của cậu ấy được.
Chuyện tỏ tình cũng đã qua một thời gian, bây giờ tôi không còn trăn trở việc phải làm sao để bày tỏ tình cảm với Thiên Phong nữa. Tôi cứ thế ở bên cạnh và vui vẻ quan sát cậu ấy. Nhưng nhiều khi không làm chủ được cảm xúc tôi vẫn hay làm ra những hành động hết sức ngớ ngẩn. Chẳng hạn như buổi chiều hôm nay…
Mùa hè sắp đến, trong những tán cây xanh rậm rạp đã xuất hiện những tiếng ve râm ran đêm ngày không ngơi nghỉ, mấy cây phượng ở trong sân trường cũng bắt đầu nở vài chùm hoa đỏ rực. Trong những ngày này trời hay đổ mưa bất chợt. Đúng vào lúc chúng tôi tan trường thì một cơn mưa dông ập đến. Đã có sự chuẩn bị sẵn từ trước nên chúng tôi ai cũng thủ sẵn cho mình một chiếc dù trong cặp rồi.
Tôi rất thích mưa, những cơn mưa mát lạnh rửa trôi đi cái nóng oi ả thường ngày khiến không khí
trở nên vô cùng dễ chịu, đi dưới mưa tôi còn có thể nhìn thấy bọt bong bóng vỡ tan và ngắm nhìn thế giới xung quanh đang chìm sâu vào yên tĩnh, nói tóm lại là tôi rất thích mưa. Và mưa cũng đem lại cho tôi một cơ hội hiếm có, tôi có thể đi về cùng Thiên Phong, nhưng với điều kiện là cậu ấy quên mang theo dù, mà nếu như cậu ấy nhớ mang theo thì tôi sẽ giả vờ là để quên sau đó xin đi nhờ với cậu ấy.
Thật may mắn là hôm nay tôi được phân công ở lại trực lớp cùng Thiên Phong, mấy đứa trong tổ tôi không hiểu lí do gì mà hôm nay đều xin về sớm có việc, thành ra bây giờ trong lớp chỉ còn lại tôi và cậu ấy. Thế này chẳng phải là thiên thời, địa lợi nhân hòa hay sao? Tôi gục đầu xuống bàn cười mơ màng. Đây là một cơ hội hiếm có để tôi được ở riêng với Thiên Phong.
Tôi lấy cây dù màu đỏ rực mà anh trai yêu quý đã nhét vào cặp cho tôi khi sáng phấn khởi. Hai người cùng đi dưới mưa, cùng che chung một cây dù. Hoàn cảnh lãng mạng này chắc chắn sẽ giúp cậu ấy nảy sinh tình cảm với tôi. Cứ vậy mà tiến lên đi, Nhật Hạ!!!!! Tôi không thể ngăn mình đừng kích động nên cầm cây dù đập liên hồi vào không khí, miệng cười toe toét, nhìn bộ dạng của tôi lúc này chắc chắn không ai nghĩ là tôi bình thường đâu. Nhưng tôi mặc kệ, trong đầu tôi lúc này chỉ còn hình ảnh lãng mạn của Thiên Phong và tôi cùng che chung dù đi dạo dưới mưa mà thôi.
Thiên Phong…
Thiên
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




