watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:21 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6860 Lượt

người sẽ xuống căntin ăn sáng, Thiên Phong cũng theo thói quen sẽ mua cho mình một chiếc hămboger rồi ra vườn hoa phía sau trường ngồi ăn. Đây chính là cơ hội của tôi. Mọi người nhanh chóng xếp sách vở rồi đứng dậy đi ra ngoài, Thiên Phong cũng đã bắt đầu di chuyển. Tôi lập tức như lò xo bật dậy định đuổi theo cậu ấy, nhưng còn chưa kịp bước ra khỏi ghế đã có một anh chàng đứng chắn trước mặt nhìn tôi mỉm cười.

-Nhật Hạ!!! Xuống căntin ăn sáng với tớ nhé, sáng nay căntin làm món bành mì Thổ nhĩ kì ngon lắm đó.

Tôi ngước lên, muốn nhanh chóng chạy theo Thiên Phong, nhưng còn chưa kịp từ chối thì lại có vài tên khác sáp đến.

-Nhật Hạ! Chiều nay tan học đi uống cà phê với tớ nhé, tớ biết có một quán cà phê gần trường rất ngon.

Tôi nhìn sang người vừa nói, là Minh-lớp phó kĩ luật, bình thường hễ thấy mặt tôi là cậu ta mắng xối xả vì tuần nào tôi cũng bị ghi tên vào sổ đầu bài khiến lớp bị ảnh hưởng. Dường như đã thành thói quen nên sau đó dù tôi có vi phạm hay không cậu ta cũng nhìn tôi bằng đôi mắt thiếu thiện cảm, sao hôm nay cậu ta dịu dàng thế? Sao lại tỏ ra thân thiện như thế? Còn đang thắc mắc thì tên nhóc nổi tiếng háu sắc nhất lớp tôi đưa tay lên vuốt tóc tôi cợt nhã:

-Thấy cậu thay đổi như thế này bọn tớ bất ngờ lắm, hồi trước nhìn bộ dạng y như con trai của cậu chúng tôi còn tưởng giới tính của cậu có vấn đề chứ, không ngờ cậu dễ thương quá.

-Cậu cứ như thế này đi, đảm bảo học kì này sẽ được bầu làm hot girl của trường đó, tớ sẽ vận động mọi người bỏ phiếu bầu cho cậu. Minh nhìn tôi tán hươu tán vượn.

“Bé cưng, em chưa nghe câu này sao: con trai yêu bằng mắt, con gái yêu bằng tai” câu nói của anh trai tôi hôm qua văng vẳng bên tai tôi. Tôi nhìn ba thằng nhóc trước mặt ghét bỏ, con trai đúng là chúa háu sắc. Chẳng cần nói nhiều với tụi nó làm gì, tôi tiện tay hất văng tụi nó ra rồi chạy theo Thiên Phong, nếu có thời gian đảm bảo hôm nay ba đứa nó ốm đòn với tôi vì tội cà chớn rồi, nhưng hên cho tụi nó, hôm nay tôi bận.

-Nhật Hạ! Tớ mua hamboger cho cậu rồi nè! Thiên Lam từ căntin trở về đưa cho tôi chiếc bánh.

Tôi chạy vụt qua cậu ta gấp đến nỗi chưa kịp đưa tay nhận, nhưng không sao, lát nữa về ăn sau cũng được, bây giờ tôi cần đi tìm Thiên Phong đã…

Thiên Phong…

Tớ đến đây…

Chạy hết đoạn hành lang đông kín người, tôi rẽ ngang qua vườn hoa sau trường. Địa điểm này thường khá vắng vẻ, đám học sinh thường thích ngồi ở căn tin vừa ăn vừa tán gẫu hơn là chạy ra đây ngồi ngắm cảnh, chỉ riêng Thiên Phong của tôi là một ngoại lệ. Tôi mỉm cười, hoàng tử của tôi đương nhiên có sở thích đặc biệt rồi.

Ra đến vườn hoa, tôi đảo mắt xung quanh và không khó để nhận ra Thiên Phong đang ngồi bên chiếc ghế đá dưới gốc cây nở đầy hoa tím. Tôi dừng lại, tự dưng thấy tim mình nhảy lên loạn nhịp. Những ngọn gió mang theo hương thơm hoa hồng ùa qua đùa nghịch mái tóc đen mượt hơi dài của cậu ấy khiến tôi thấy xao xuyến trong lòng.

Tôi chầm chậm bước đến, đang định lên tiếng gọi thì giật mình khi nhìn thấy một đám ba bốn đứa con gái đang đứng gần đó. Tôi nhăn mặt chán nản. Mấy đứa này đều là bạn học trong lớp tôi, bình thường ngày nào tụi nó cũng túm tụm ở căn tin, không hiểu sao hôm nay lại ra đây, có tụi nó ở đây làm sao tôi dám đi đến tỏ tình với Thiên Phong được? Còn đang vò đầu vò tóc nghĩ cách đuổi tụi nó đi thì tôi nghe được vài lời thoại thế này:

-Cố lên Minh Khuê! Lấy hết can đảm thổ lộ với cậu ấy đi, bọn tớ tin là cậu sẽ thành công mà!

Thổ lộ??????

Tôi bàng hoàng nhìn lên đám con gái trước mặt. Cô bạn Minh Khuê có vẻ lúng túng đang chăm chú nhìn về phía Thiên Phong, trên tay cô ấy là một hộp quà nhỏ màu hồng rất xinh xắn. Tôi vội vã nấp vào một bụi hoa cúc gần đó theo dõi.

-Can đảm lên Minh Khuê! Cậu chắc chắn làm được mà.

Mấy cô bạn kia đẩy vai Minh Khuê đi ra khích lệ. Tôi trợn mắt, há hốc miệng vì bất ngờ. Đám người này…muốn nẫng tay trên hoàng tử trong mơ của tôi sao? Là tôi có tình cảm với Thiên Phong trước mà, chính tôi là người đã giữ cậu ấy lại đây mà, nhưng không lẽ bây giờ tôi nhào ra nói với mấy đứa kia như vậy. Ý nghĩ vừa trỗi lên liền bị tôi bóp nát. Thiên Phong vốn là thần tượng trong lớp tôi, nếu tôi dám có ý nghĩ độc chiếm chỉ vì tôi yêu cậu ấy trước đảm bảo sẽ bị hơn một nửa đám con gái trong lớp đánh hội đồng, nửa còn lại sẽ đứng nhìn cổ vũ. Nhưng bây giờ làm sao? Tôi không thể đi đến tỏ tình với Thiên Phong trong hoàn cảnh này được, mà nếu không nhanh thì hoàng tử của tôi có nguy cơ bị cướp mất.

-Cậu đã chuẩn bị công phu như vậy còn lo lắng gì nữa? Tiến lên đi, tặng quà cho cậu ấy rồi nhẹ nhàng nói: “Tớ yêu cậu” là được. Mấy cô bạn kia vẫn khích lệ đứa bạn thân nhút nhát.

Tôi nhìn lên Minh Khuê, đó là cô bạn gái xinh đẹp nhất lớp tôi, không những nhan sắc nổi bật hơn người mà cô ấy còn hát rất hay, cuộc thi văn nghệ toàn trường vừa rồi cô ấy đạt giải nhất, trong lớp cô ấy cũng là người ái mộ Thiên Phong nhất.

Minh Khuê nhìn về phía Thiên Phong rồi quay lại mấy đứa bạn khẽ gật đầu, hai tay cầm chắc hộp quà từ từ tiến lại. Tôi nhìn hộp quà bé xinh trên tay cô ấy rồi nhìn lại tấm thiệp nhỏ trong tay mình, cảm thấy sự chuẩn bị của mình còn thua kém cô bạn đó rất nhiều. Bỗng nhiên sự tự tin của tôi bay biến đi đâu hết.

Tôi buồn bã ngồi lặng im trong bụi hoa cúc hướng đôi mắt về Thiên Phong, Minh Khuê đã đi đến trước mặt cậu ấy, khoảng cách của tôi và hai người họ không xa lắm nên tôi có thể nghe rất rõ họ nói những gì. Minh Khuê e ngại đứng trước mặt Thiên Phong, hai cánh tay trắng nhỏ chìa ra hộp quà màu hồng.

-Thiên Phong, tớ rất yêu cậu, hãy làm bạn trai của tớ nhé!

Giọng nói ngọt ngào cộng với khuôn mặt khả ái diễm lệ của Minh Khuê thật khiến cho người ta động lòng, tôi nắm chặt bức thư của mình trong tay, lặng lẽ quan sát hai người. Không biết Thiên Phong sẽ phản ứng thế nào? Cậu ấy sẽ nhận lời chứ? Trong hoàn cảnh này tôi biết bất cứ đứa con trai nào cũng không thể không động lòng, nhưng sao tôi vẫn mong chờ một tia hi vọng nhỏ nhoi nào đó. Trái tim tôi đập ngày càng hỗn loạn, tôi cũng không để ý là tôi chưa hề chớp mắt một cái nào từ khi nãy đến giờ. Có lẽ tôi đã không còn cơ hội nữa rồi, tôi cúi đầu xuống thất vọng.

Thiên Phong đưa đôi mắt đen thẳm tuyệt đẹp nhìn Minh Khuê, nhìn hộp quà nhỏ trên tay cô ấy rồi bình thản đứng dậy. Minh Khuê vẫn hồi hộp chờ đợi phản ứng của cậu, tôi thấy ánh mắt cô ấy lóe lên niềm hạnh phúc. Sau vài giây, Thiên Phong nhìn thẳng vào cô ấy và trả lời cho sự mong chờ của cô ấy bằng một câu rất ngắn gọn.

-Tôi từ chối.

Tôi từ chối…

Tôi ngước lên nhìn hai người họ, Thiên Phong đã từ chối Minh Khuê, đây là sự thật sao? Trả lời xong thì Thiên Phong quay bước đi, Minh Khuê thả rời hai cánh tay mình xuống, hộp quà lăn dưới đất, rồi nước mắt cô ấy từ khóe nhòe ra càng nhiều, cuối cùng thành những giọt thi nhau rơi xuống khuôn mặt kiều diễm. Mấy cô bạn của cô ấy lúc này cũng xuất hiện, một người chạy lại đỡ Minh Khuê để cô ấy không ngã gục xuống đất, những tiếng khóc nức nở nổi lên.

-Khoan đi đã, Thiên Phong! Một cô bạn có dáng người hơi đẫy đà phẫn nộ chặn Thiên Phong lại chất vấn.-Minh Khuê có gì không xứng với cậu, tại sao cậu lại từ chối tình cảm của bạn ấy?

Thiên Phong hơi nhíu mày rồi bình thản trả lời.

-Các bạn đừng như vậy nữa! Tôi không thích những cô gái tỏ tình với mình.

Mấy cô bạn đó có vẻ bất ngờ trước câu trả lời của Thiên Phong, nhưng không để ai kịp hỏi gì thêm, Thiên Phong đã bỏ đi về lớp. Mấy cô bạn kia đành quay sang an ủi cô bạn thân của mình .

Chương 5: Chiếc hộp pandora là thứ không thể mở

-Không ngờ Thiên Phong lại từ chối cậu. Linh Nga nhìn Minh Khuê an ủi.-Thôi đừng buồn nữa Minh Khuê, chỉ cần không muốn bỏ cuộc thì cậu vẫn còn cơ hội mà.

-Mà tớ cũng thấy kì lạ…Tớ biết trong lớp mình cũng có vài đứa đã từng tỏ tình với Thiên Phong và bị cậu ấy từ chối, lúc đầu tớ nghĩ tiêu chuẩn của cậu ấy hơi cao, nhưng bây giờ ngay cả một cô gái hoàn hảo như Minh Khuê cậu ấy cũng từ chối thì hơi lạ, không lẽ Thiên Phong đã có ai đó rồi sao?

-Không thể nào! Tớ đã điều tra cậu ấy rất kĩ, Thiên Phong chưa có bạn gái mà.

-Vậy sao chưa có một ai tỏ tình với Thiên Phong mà thành công cả. Thậm chí mấy đứa trong lớp sau khi tỏ tình với Thiên Phong thất bại dường như không thể quay lại mối quan hệ bạn bè với cậu ấy như trước nữa, chính xác thì tụi nó bị lơ luôn.

-Híc…có khi nào Thiên Phong cũng sẽ né tránh tớ như mấy đứa kia không, tớ không muốn như thế đâu…Minh Khuê đưa hai tay che mặt bắt đầu khóc thút thít.

-Cậu đừng khóc, có lẽ một thời gian sau cậu ấy cũng sẽ quên đi chuyện này thôi mà.

Chỉ vài phút sau thì vườn hoa cũng trở nên tĩnh lặng, cô bạn Minh Khuê đó sau khi đã khóc chán thì cũng theo mấy người bạn đi vào lớp, chỉ còn một minh tôi, tôi đứng dậy rời khỏi bụi hoa cúc đi đến bên chiếc ghế đá ngồi phịch xuống. Bức thư vẫn nằm im trong tay tôi, tôi không còn muốn đưa nó cho Thiên Phong nữa, tôi sợ sẽ phải nhận lại một câu nói vô tình như khi nãy cậu ấy đã nói với Minh Khuê.

Tự dưng tôi thấy tim mình trở nên nặng trĩu. Thiên Phong khi nãy đã nói cậu ấy không thích

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT