watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:21 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6873 Lượt

A và học giỏi toán hơn tôi. Tôi không tin mình khốn đốn vì văn mà nó dễ thở với môn toán.

-Tôi cũng giống cậu thôi. Ban đầu hơi khó đỡ, nhưng giờ thì ổn rồi.

Hải Đăng vừa nói hết câu thì ông chủ quán đem ra bàn chúng tôi một dĩa đầy ắp cánh gà và chân gà nướng ngon tuyệt. Hai đôi mắt của tôi và Thiên Lam sáng rực lên.

-Hôm nay tôi mời…các cậu cứ ăn tự nhiên đi…

Hải Đăng chưa nói hết câu tôi và Thiên Lam đã nhào vào nhiệt tình xử lí, còn cậu ta thở dài vì biết điều mình nói hơi dư thừa. Không ngờ mới có một năm không gặp mà tên bạn thân của tôi thay đổi nhiều như vậy, còn rộng rãi mời chúng tôi ăn nữa chứ. Nhìn hai đứa háu ăn trước mặt, cậu ta cũng vui vẻ cầm một chiếc cánh gà đưa lên miệng, nhưng còn chưa kịp ăn thì nhận ra ở trước mặt mình, Thục Anh ngồi im nhìn chúng tôi lắc đầu.

-Bạn học của Nhật Hạ…Hải Đăng nhìn Thục Anh lên tiếng.

-Tên tôi là Thục Anh. Thục Anh mỉm cười giới thiệu.-Còn tên con trai đang ăn như sắp chết đói kia là Thiên Lam.

-Crhào…Thiên Lam nhai nhồm nhoàm quay sang chào lấy lệ.

-Ờ…Hải Đăng mỉm cười rồi lại hướng về Thục Anh, tôi liếc qua thấy mặt nó hình như hơi đỏ đỏ, cái bệnh sợ con gái của nó ngày nào vẫn chưa hết.-Sao bạn không ăn? Bạn không thích món này sao?

-Không phải. Thục Anh lắc đầu.-Khi nãy tôi ăn đủ rồi, bạn đừng để ý.

Hải Đăng gật gật đầu, có lẽ nó biết bọn con gái thường ăn kiêng nên không thắc mắc nữa. Sau khi ngấu nghiến hết dĩa thức ăn thì chúng tôi ngồi tán gẫu.

-Hải Đăng! Cậu là bạn học cũ của Nhật Hạ chắc là sẽ biết rõ về cậu ấy lắm. Thục Anh mỉn cười đưa tay chống cằm.-Hồi trước học cấp hai cậu ấy có từng nhận được thư tình của ai chưa?

-Hở?

Muốn điều tra quá khứ của tôi sao? Tôi giật mình quay sang Hải Đăng, còn chưa kịp lên tiếng cảnh cáo thì thằng nhóc lanh chanh đã mau mồm mau miệng khai báo.

-Làm gì có ai đâu. Ngay từ khi quen nó trong trường mẫu giáo tôi đã thấy nó nhìn y như một con mèo hoa, bộ dạng thì biến thái, tính tình thì thô bạo khiến cho không có đứa con trai nào dám lại gần, lớn lên cũng không có gì thay đổi nên tôi nghĩ chắc nó đã hết thuốc chữa, nhưng gần đây không biết có phải nó bị sét đánh trúng nên thần kinh đã trở lại bình thường hay không mà nó đã có chút thay đổi theo hướng tích cực.

-Ồ…Thục Anh nhìn tôi xuýt xoa như vừa mới khám phá ra điều gì thú vị lắm. Thiên Lam cũng ngửa cổ lên cười như một kẻ thần kinh.

-Tớ thấy Nhật Hạ cũng chưa hoàn toàn bình thường đâu, nếu ở gần cậu ta đôi lúc sẽ được chứng kiến cảnh cậu ta phát bệnh cũ.

Tôi nhìn hai đứa bạn thân, sau đó liếc Hải Đăng trừng trừng, tên nhóc đó đưa tay nâng kính là ra vẻ vô tội kiểu: Họ muốn nghe sự thật nên tôi chỉ biết phải nói. Tôi cười nhạt, muốn gây chuyện với tôi, tôi cũng đâu có ngán nó.

-Hải Đăng…tự nhìn lại bản thân mình đi xem có hơn gì người ta không rồi hãy lên tiếng đánh giá. Đứa nào hồi nhỏ chuyên thò lò mũi xanh, đến lớp thường xuyên bị cô giáo phạt vì tè ra quần. Lúc nào cũng xán lại gần mấy đứa con gái đòi chơi chung, đến lúc bị tụi nó đánh thì lại chạy lại khóc với tớ? Tớ còn không thể quên nổi sở thích đặc biệt của cậu ngày xưa là chuyên gia ngoáy cứt mũi rồi dán lên tường để tập đếm số nữa đó.

Không khí có chút lạnh lẽo, hai người kia vô thức nhìn Hải Đăng rồi không ai bảo ai dịch ghế ngồi ra xa như sợ cậu ta là ổ lây bệnh dịch hạch và truyền nhiễm. Hải Đăng mặt đỏ bừng bừng liêc tôi tức tối.

-Cậu im đi.

-Nếu khi nãy cậu chịu ngậm miệng thì bây giờ tôi đâu có nói ra những điều đó.

Tôi và Hải Đăng là thế. Nếu gặp nhau mà không cãi nhau trên ba câu thì ngày hôm đó chúng tôi ăn không ngon. Gầm gừ nhau một lúc thì Thục Anh cũng can thiệp buộc chúng tôi giải hòa. Hải Đăng kể cho tôi nghe rất nhiều về ngôi trường mới của cậu ấy, tôi cũng nói cho cậu nghe về cuộc sống mới của tôi sau khi vào cấp 3, đương nhiên là giấu nhẹm lí do tôi thay đổi và những tình cảm bí mật giành cho Thiên Phong.

-Đầu tháng sau có buổi họp lớp. Cậu có chết cũng phải lết xác tới đó! Hải Đăng nhìn tôi thông báo.

Tôi vui vẻ gật đầu, không thấy ngạc nhiên lắm, thông tin này tôi cũng vừa nhận được từ một đứa bạn tối qua rồi. Đang nói chuyện vui vẻ thì sau lưng tôi vang lên tiếng ồn ào. Chúng tôi hiếu kì quay sang, và hình ảnh đập vào mắt tôi là một gã thanh niên đang giẫm chân lên một chú mèo con trắng muốt giận dữ.

-Mẹ nó, con mèo khốn kiếp này ở đâu ra mà dám cào xước cả chân ông thế này.

Con mèo gào lên đau đớn vì bị bàn chân thô bạo dẫm lên. Cả bốn đứa tôi giật mình bật dậy. Gã con trai kia vẫn chưa hả giận. Mấy người bạn của nó ngồi gần đó cũng mở miệng chửi thề.

-Mẹ xxxxx….Con miu này còn bé quá, lớn tí nữa là cho vào nồi nhậu được rồi.

-Mà giống mèo sống dai thật đó, tao đạp mạnh vậy mà không chết.

-Người ta nói mèo có chín cái mạng mà…

-Tụi mày nói nếu tao dẫm thêm cái nữa thì nó có chết không?

Tên lưu manh kia cười lớn. Tôi nhíu mày tức giận. Sao đám người đó có thể lấy sinh mạng của con mèo nhỏ ra để đùa giỡn như vậy? đúng là những kẻ không có nhân tính. Tôi nhìn con mèo nhỏ đang run rẩy kêu gào dưới chân gã kia không thể cầm lòng được nữa, bất chấp rắc rối quyết định can thiệp.

-Này bạn kia! Tôi bước lại cất tiếng.-Thả con mèo nhỏ đó ra đi, bạn không thấy làm vậy tàn nhẫn lắm sao? Dù sao nó cũng là một sinh mạng kia mà.

Đám người kia ngước lên nhìn tôi ngạc nhiên, rồi cả đám cười ha hả.

-Woao!!!! Cô bé dễ thương này nhân hậu quá, biết lo cho con mèo nữa…

-Con mèo này dám cào xước chân anh, em muốn anh tha cho nó thì lại đây uống rượu với tụi anh đi.

-Kêu cả cô bạn dễ thương kia của em lại đây luôn nhé! Một tên liếc mắt nhìn Thục Anh cợt nhã.

Lúc này tôi cảm thấy bực mình lắm rồi, không lẽ bây giờ tôi chạy lại bạt tai cho mấy tên này một trận. Thục Anh nghe bọn kia nói thế cũng tức giận đứng dậy.

-Các người đừng quá đáng, coi chừng tôi báo cảnh sát đó.

-Ối trời ơi…sợ quá, sợ quá!!!!! Mấy gã du côn ôm bụng cười nghiêng ngã.-Em định báo cảnh sát bắt tụi anh vì tôi danh gì?

-Vì lỡ chân đạp chết một con mèo…Hahaha…tội này chưa bị bắt được đâu em yêu…

-Chờ lúc nào tụi anh kéo em lên giường thì mới lập tội danh được.

-Mấy người…

Thục Anh tức sôi máu. Nhưng nhỏ không quen nói chuyện với hạng người lưu manh nên không biết đối đáp thế nào. Dù sao thì Thục Anh cũng là một vị tiểu thư đài các mà, việc nó chịu đi cùng tôi và Thiên Lam vào một quán cóc ven đường thế này đã đặc biệt lắm rồi.

-Cảnh sát không bắt được bọn nó. Hải Đăng lên tiếng, đưa tay đẩy gọng kính trên mặt ra vẻ uyên bác.-Đưa đống rác này vào trại giam người ta sợ sẽ làm bẩn khu giam giữ.

-Vậy để tớ gọi cho xe bắt chó tới hốt tụi này đi cho sạch sẽ. Thiên Lam hào hứng móc điện thoại ra. Hải Đăng gật đầu.

-Có cần tớ cho cậu số điện thoại không?

Rầm!!!!

Chiếc bàn trước mặt mấy tên lưu mạnh bị đạp tung, một tên với tay cầm chai bia đập mạnh vào tường tạo thành một tiếng động inh tai nhức óc. Mấy đứa này bị Thiên Lam và Hải Đăng chọc cho nổi điên lên rồi.

-Con mẹ tụi mày, tụi mày vừa nói gì đó?

Tên cầm vỏ chai bia vỡ chỉa vào mặt Thiên Lam hù dọa. Khách khứa gần đó hoảng sợ vội đứng dậy chạy toán loạn, hiển nhiên không ai muốn bị vạ lây nữa. Thục Anh cũng giật mình vội lùi lại nép sau lưng Hải Đăng, tôi vẫn không rời mắt khỏi con mèo nhỏ đang bị bàn chân thô bạo của gã lưu manh dẫm lên. Thấy nó định đứng dậy, tôi không nghĩ ngợi gì nữa, lập tức lao vào tung một cước thẳng vào bộ hạ của gã, con mèo được giải thoát nhưng vẫn nằm im run rẩy, tôi vội cúi xuống bế nó lên, áp vào lòng mình. Con mèo vẫn run lên bần bật chưa hoàn hồn. Đám lưu manh khá bất ngờ, chúng không nghĩ một đứa con gái như tôi lại dám làm hành động này. Tôi nhìn bọn nó khinh thường. Tưởng tôi sợ bọn nó chắc, xin lỗi nhé, hồi còn học cấp hai tôi nổi tiếng là lưu manh chuyên gia đi đánh nhau đó, đai đen karate tôi lấy được năm 9 tuổi đó.

-Nhật Hạ!!!! Coi chừng!!!!

Thục Anh nhìn đám người trước mặt đang vây lấy tôi sợ hãi. Mấy tên lưu manh cảm thấy bị sĩ nhục bắt đầu nổi điên lên lao vào tôi, tôi dám cá tụi nó mà tóm được tôi sẽ xử lí tôi không khác gì con mèo nhỏ này.

-Con ranh liều mạng này…

-Hôm nay mày tới số rồi con ạ…

Tên dính đòn của tôi vẫn còn cuộn tròn người dưới đất thổn thức, hai tên đồng bọn thì lao vào định đánh tôi giúp bằng hữu rửa hận. Nhưng…

Bốp!!!!

Bốp!!!!!

Hai cú đá móc cực đẹp giáng thẳng vào mặt hai tên này. Thiên Lam và Hải Đăng đứng trước mặt tôi thủ thế. Tôi quên nói rằng Hải Đăng lấy đai đen karate cùng thời gian với tôi, hồi cấp hai không có trận đánh nhau nào của tôi là thiếu mặt cậu ta. Còn Thiên Lam. Mấy vụ đấm đá này đối với cậu ta diễn ra như cơm bữa. Mấy tên này hôm nay bị sao quả tạ chiếu trúng rồi nên mới tìm chúng tôi gây sự.

-Tụi mày…tụi mày…chờ đấy….

Hai tên lóp ngóp bò dậy, rồi không hẹn mà cùng bỏ mặc lại bạn tốt đang nằm bất tỉnh dưới đất bỏ chạy mất hút. Ba đứa tôi trố mắt nhìn chúng thán phục, hai đứa này là vận động viên marathon sao? Chạy nhanh dễ sợ! Thiên Lam liếc tên đang nằm dưới đất rồi nhìn hai cái bóng đã

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT