watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:21 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6870 Lượt

mất dạng thở dài:

-Bỏ bạn bè lúc hoạn nạn, đúng là không có tình bằng hữu.

Bốp!!!!

Mới nói hết câu, một cái chảo to tướng đập vào gáy cậu ta, Thiên Lam giật mình lấy tay xoa xoa đầu, còn tưởng kẻ thù tập kích từ phía sau, đang định quay lại phản đòn thì cậu ta lại bị cái chảo đập cho tới tấp.

-Thằng ôn con, đồ phá hoại, tụi mày định phá quán của ông đó hả? Đây là lần thứ bao nhiêu mày đánh nhau trong quán của ông rồi? mày muốn cắt đường sinh nhai của ông mày sao?

Người đang nói chính là chú chủ tiệm đáng kính, mặt ông đỏ bừng vì tức giận, vừa mắng ông vừa cầm cái chảo đánh tới tấp vào người Thiên Lam.

-Chú bình tĩnh, từ từ rồi nói chuyện, lỗi không phải tại cháu, chú biết mà…Thiên Lam vừa phân bua vừa tránh đòn loạn xạ, ông chủ vẫn chưa hết giận cầm chảo phang tới tấp vào cậu.

-Biết thằng cha mày, lần nào đánh nhau ở quán của ông mà không có mặt mày, hôm nay tao bị điên nên mới để cho thằng sao chổi mày vào quán tao ăn đó…

Ba chúng tôi chỉ biết đứng im một chổ nhìn cậu ta gặp họa, đâu có ai dại dột muốn nhảy ra chịu ăn chảo chung với cậu ta. Đánh Thiên Lam một hồi chú chủ quán

cũng nguôi nguôi giận liếc về ba đứa đồng phạm tụi tôi quát.

-Còn chúng mày nữa, ăn xong không có việc gì làm hay sao mà chạy theo cái thằng điên này phá làng phá xóm thế hả? Chúng tôi lắc đầu kịch liệt ra vẻ không liên quan, chú chủ quán liếc tên đang nằm bẹp dưới đất rồi quay sang chúng tôi ra lệnh.-Tất cả lũ chúng mày, lập tức xéo khỏi quán của ông, từ lần sau trở đi cấm tụi bây mò đến đây nữa!

Thế là cả đám bị ông chủ quán ném hết ra đường. đúng lúc này. ở đầu con hẻm nhỏ, một đám thanh niên vẻ mặt hung hăng tiến lại chổ chúng tôi.

-Đứa nào dám đánh bạn tao?

Một gã dị hợm dẫn đầu lên tiếng quát, chúng tôi nhận ra hai tên đi sau nó là hai cái thằng mới bị Thiên Lam và Hải Đăng đá khi nãy. Ra là về nhà kêu đồng bọn, Thục Anh mặt tái mét, vội níu lấy tay Hải Đăng run bần bật, tội nghiệp, chưa bao giờ nhỏ gặp phải tình huống như thế này.

-Tại sao lại là mày???? Tên dẫn đầu đám lưu manh thấy Thiên lam liền nổi giận.

Chúng tôi nhìn nó khó hiểu, sao bộ dạng tên này kì quái thế? Mặt nó bôi một lớp phấn trang điểm dày cộm, môi tô son. Hai mắt nó tím bầm sưng húp lên, khóe môi cũng có một vệt bầm tím mà lớp phấn không che đi được. Tôi hiểu côn đồ thời nay thường hay tạo cho mình bộ dạng không giống ai, nhưng make up kiểu đó lần đầu tiên tôi được chứng kiến. Thiên Lam nhìn tụi nó, nghiêng đầu như cố nhớ lại xem mình đã gặp tên này ở đâu chưa rồi lên tiếng.

-Gấu mèo! Chúng ta đã từng gặp nhau trong sở thú à?

-Khốn! Mày đừng có nói là quên tao rồi. Hôm qua trong quán cà phê, chính mày đã biến tao thành cái bộ dạng xấu xí thế này mà.

-Hớ!!! Thì ra mày là cái thằng biến thái hôm qua, sao hôm nay make up lạ thế?

-Thằng khốn! Tao bị mày đánh đến mặt biến dạng như thế đó chứ. Mày đúng là đồ nhẫn tâm, hôm qua tao một mình bước vào quán cà phê, đúng lúc đang cô đơn thì nhìn thấy mày bước vào, tao thấy mày cũng đẹp trai nên mới lại định bắt chuyện một chút, thế mà vừa mới vuốt má mày một cái đã bị đánh cho tối tăm mặt mũi rồi. Trời xui đất khiến thế nào mà hôm nay lại cho tao gặp lại mày, hôm nay tao nhất định sẽ đòi lại cả vốn lẫn lãi. Mày còn muốn sống thì mau xin lỗi tao đi.

-Ờ…xin lỗi, lẽ ra hôm qua tao nên tiễn mày vào bệnh viện chỉnh hình luôn. Thiên Lam gãi gãi đầu ra vẻ

vẻ có lỗi.

-Ngưỡng mộ cậu quá! Không ngờ đến dạng biến thái này mà cũng để ý đến cậu, cậu đúng là có sức hút hơn người đó nha, Thiên Lam.

Tôi liếc Thiên Lam cười đểu, thì ra hôm qua cậu ta đánh nhau với đám người này,

-Cậu im đi. Thiên Lam liếc tôi nói cộc lốc.

Mà tình hình này tôi không thể đứng đây ca ngợi cậu ta được, nếu không nhanh tìm cách chuồn thì cả Thục Anh cũng bị vướng vào ẩu đả mất. Hai đứa kia có chết tôi cũng kệ, nhưng bạn tốt Thục Anh của tôi thì tôi không thể không bảo vệ được. Hải Đăng trước mặt tôi đưa tay ra phía sau kín đáo ra hiệu, tôi hiểu những gì cậu ta muốn nói.

-Tụi mày đợi gì nữa, băm chả mấy đứa nó đi!!! Con gấu trúc biến thái ra lệnh, lập tức đám đàn em của nó nhào vào chúng tôi.

-Á!!!!!!!! Có con heo đang bay trên trời kìa!!!!! Tự dưng Thiên Lam hét toáng lên.

Mấy tên du côn lập tức ngước lên trời theo hướng cậu ta chỉ, nhưng chỉ thấy 1 con quạ đen bay ngang kêu: “quạ…quạ…”thôi.

-Heo biết bay đâu?

Tên biến thái cầm đầu ngây thơ hỏi lại, ngay lúc đó Hải Đăng đã nhanh nhẹn đạp văng chiếc thùng rác to đùng bên vệ đường vào bọn chúng, tôi thì nắm tay Thục Anh chạy ra khỏi đó. Thiên Lam và Hải Đăng trước khi chạy theo chúng tôi còn quay lại giải thích:

-Không có heo biết bay…

-Chỉ có mấy con heo bại não!

Đám lưu manh nổi điên lên, sau khi gạt được đống rác hôi rình trên người xuống thì cũng bắt đầu hò nhau đuổi theo. Hải Đăng hơi nhíu mày rồi quay sang chúng tôi.

-Thiên Lam, Nhật Hạ! hai cậu chịu khó làm mồi nhử đám người đó nhé, tôi sẽ đưa Thục Anh chạy theo con đường khác, cô ấy là con gái, không thể theo kịp chúng ta đâu.

Thiên lam gật đầu ra hiệu cho tôi chạy vào một ngã rẽ, tôi nghe vậy quay sang bức xúc.

-Sao lại bắt tôi làm mồi nhử, tôi cũng là con gái mà.

Không ngờ cả Thiên Lam và Hải Đăng đều nói với tôi thế này.

-Với con nhỏ trâu vật như cậu thì tụi tôi không lo.

Tôi tức sặc máu, nhưng cũng không còn cách nào khác, sau khi chạy vào con hẻm nhỏ. Hải Đăng kéo tay Thục Anh núp vào một bức tường gần đó, tôi và Thiên Lam thì tiếp tục chạy, đương nhiên bọn du côn theo phía sau chỉ thấy hai chúng tôi nên cứ tiếp tục đuổi theo. Nhưng đám ngốc này hơi bị ngây thơ, tụi nó không biết ngoài giỏi đánh nhau chúng tôi còn là vô địch chạy nhanh, nên chưa đầy năm phút sau khi tách nhóm với hai đứa kia chúng tôi đã cho lũ du côn hít bụi. Đến một công viên gần đó, cảm thấy không còn ai đuổi theo nữa tôi và Thiên Lam mới từ từ dừng lại ngồi phịch xuống một chiếc ghế đá gần đó.

-Hôm nay đúng là xui xẻo. Không biết hai người kia thế nào rồi. Tôi nhìn Thiên Lam đang nhắn tin bằng điện thoại.

-Không sao rồi, Thục Anh mới nhắn tin cho tớ, Hải Đăng đang đưa cô ấy về nhà, ổn rồi.

Thiên Lam nói xong thì hai tay bịt miệng liên tục hắt hơi. Tưởng cậu ấy bị cảm. Tôi hơi xích lại gần cậu ấy lên tiếng hỏi thăm.

-Cậu có sao không?

Thiên Lam xua xua tay đẩy tôi ra xa rồi lại liên tục hắt hơi. Lúc này tôi mới nhớ đến con mèo đang nằm run rẩy trong lòng mình. Không lẽ…

-Cậu bị dị ứng lông mèo hả?

Thiên Lam khổ sở gật đầu. Con mèo nhỏ đến lúc này vẫn chưa hết sợ hãi nép chặt vào lòng tôi. Tôi không biết nên làm gì với nó bây giờ. Ở nhà tôi anh trai tôi cũng bị bệnh dị ứng lông mèo nên không thể mang nó về được. Nhưng nếu bây giờ để nó ở đây chắc nó sẽ chết đói mất, nó vẫn còn rất nhỏ mà, không thể nào tự đi tìm thức ăn được, nói không chừng tôi vừa thả nó ra nó lại bị một tên khốn nào đó giống gã du côn khi nãy dẫm chết mất. Tôi liếc qua Thiên Lam, cậu ta nhìn tôi nhăn mặt.

-Tuyệt đối không được. Nhà tớ không nuôi mèo được, cả nhà tớ đều bị dị ứng với lông mèo, cậu đã cứu nó thì tự chịu trách nhiệm với nó đi.

-Cậu đúng là máu lạnh. Tôi lườn cậu ta rồi cúi xuống vuốt ve con mèo nhỏ.

Thôi tạm thời cứ mang nó về nhà trước đã, ngày mai đến lớp tôi sẽ hỏi Thục Anh xem nó có thể nuôi mèo không? Ngồi ở công viên khoảng nửa tiếng thì tôi và Thiên Lam ai về nhà nấy. Ngày chủ nhật vui vẻ đầy sóng gió của chúng tôi coi như kết thúc.

Chiều…

Tôi bế con mèo nhỏ bước đi trên con phố quen thuộc về nhà. Bầu trời lúc này bổng dưng trở nên u ám, ánh mặt trời ấm áp đã bị mây đen che khuất, gió lạnh ùa qua báo hiệu một cơn dông đang ập tới. Tôi nhìn lên trời thở dài. Đầu mùa hè nên thời tiết lúc nào cũng mưa nắng thất thường nhứ thế, rõ ràng mới sáng sớm nay trời còn đẹp lắm mà.

Trên bầu trời u ám, những cánh chim lạc đàn đang chao đảo tìm nơi hạ cánh, gió ùa qua rặng cây hai bên đường, luồn vào từng tàn lá xanh mướt khiến chúng kêu răng rắc tựa hồ như sắp bị vặn gãy. Những người đi đường đang hối hả đi cho nhanh đến nơi mình cần tới trước khi cơn mưa chiều đổ xuống, con mèo nhỏ trong lòng tôi đã hết đau cũng bắt đầu ngọ nguậy kêu meo meo. Tôi mỉm cười đưa tay vuốt ve nó. Con mèo rất ngoan, dường như nó đã quen với hơi ấm của người nên nằm im trong vòng tay tôi. Tôi cũng vội chạy thật nhanh bên dòng người đang hối hả, trời bắt đầu đổ mưa. Những giọt nước từ trên cao lao xuống như những viên đá nhọn khiến vai tôi rát buốt, chẳng mấy chốc mà mưa đã nặng hạt, gió cũng ùa qua mạnh hơn. Tôi vội vàng chạy đến trạm xe buýt gần đó nhất trú mưa, nhưng không ngờ ở đây tôi lại gặp cậu ấy.

Thiên Phong…

Tôi sững lại, nhìn cậu tròn mắt. Trên trạm chờ vắng tanh, một mình Thiên Phong đang ngồi đó, lặng im nhìn những hạt mưa đang rơi đều trên con đường mờ sương cát. Tôi hơi ngẩn người ra vài giây, vẫn dáng vẻ cô đơn một mình ấy. Vẫn ánh mắt đen thẳm xa xôi ấy. Đúng là Thiên Phong rồi. Tôi khẽ chớp mắt để xác định lại một lần nữa mới biết là mình không nhìn nhầm.

-Chào cậu…Thiên Phong. Thiên Phong nghe tiếng tôi quay lại, lúc này mới nhận ra tôi.-Cậu cũng vào đây trú mưa à?

-Ờ! Thiên

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT