|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
y hệt, đúng là sinh đôi mà.
-Tớ tới tìm em gái. Cậu vẫn khỏe chứ Cát Cát, trông cậu vẫn xinh xắn như trước đây nhỉ ? Anh Khôi nhìn cô bé mỉm cười. Cát Cát hơi đỏ mặt, cô lúng túng mân mê lọn tóc dài:
-Thật sao ?
Anh Vũ và Minh Nhật nhìn nhau cười tinh quái, cái con nhỏ ngang tàn này, mọi khi đâu có hiền thục nữ tính như thế này đâu. Nó luôn coi con trai như rơm rác cơ mà, lí do gì mà nó lại đỏ mặt khi Anh Khôi nói chuyện với nó chứ ? Thấy thái độ này của nhỏ bạn thân, Anh Vũ và Minh Nhật không ai bảo ai mà hợp đồng tác chiến. Minh Nhật đưa tay lên vuốt cằm trêu chọc:
-“Cậu vẫn xinh như trước đây ?” Cậu nhóc nháy mắt nhìn nhỏ bạn đang đỏ mặt.-Tức là nhan sắc không khá lên được tí nào cả ?
-Cát Cát thân yêu! cậu đã tìm được tri kỉ rồi, anh trai tớ mới gia nhập thế giới thứ 3. Với vai trò là người đi trước hy vọng cậu sẽ chiếu cố đến anh ấy. Mà hai người có định sang Thái Lan làm phẫu thuật chuyển đổi giới tính không…
Khuôn mặt của Cát Cát bỏ bừng lên, nhưng thật lạ là cô nhóc không lao vào xử đẹp hai đứa như mọi ngày. Hai đứa nhóc thấy thế càng vững dạ trêu chọc hơn. Anh Khôi lấy tay siết chặt cổ em gái mình nhìn nó thắc mắc:
-Anh gia nhập thế giới thứ 3 khi nào ? Anh là con trai. Anh không thích con trai, em đừng có bịa chuyện ! quay sang Cát Cát, cậu bé mỉm cười-Cát Cát ! Sao cậu không đá cho hai đứa này mấy cái. Trước đây cậu hung dữ lắm mà ?
-Hơ…tớ…Cát Cát nhìn cậu lúng túng…
-Anh không thích con trai hả ? Vậy anh thấy Cát Cát thế nào ? Cưới cô ấy thì sao ?
Anh Vũ quay sang anh trai mình dò xét. Cát Cát đã nóng máu lắm rồi, cô muốn đập con nhỏ đó lắm rồi. Anh Khôi đưa tay lên cằm suy nghĩ, vài giây sau anh nhìn cô bé trước mặt mình, không hiểu lí do gì mà Cát Cát cứ đứng chôn chân ở đó nãy giờ.
-Không được đâu! Không phải Cát Cát ở thế giới thứ 3 sao? Kết hôn với cô ấy rồi ai sẽ là chồng, ai là vợ?…
“Thế giới thứ 3? Anh Khôi hiểu lầm mình ở thế giới thứ 3? sao có thể?” Cát Cát nhìn cậu khóc không ra nước mắt. Cô nhóc đâu thuộc thế giới thứ 3, chẳng qua từ trước đến giờ cô ghét bọn con trai đeo bám, thích mấy trò đấm đá, và có hứng thú với mấy cô gái xinh đẹp mà thôi, nhưng căn bản thì cô không ở thế giới thứ 3…
Ring…ring….ring….
Nói chưa xong câu thì chiếc điện thoại trong túi cậu rung lên, Anh Khôi lấy ra bấm nút tắt rồi quay sang cô em gái mỉm cười.
-Thôi, anh phải về rồi. Hẹn gặp lại em sau nhé ! Quay lại nhìn cô bé đang đỏ mặt nhìn mình, Anh Khôi mỉm cười đưa tay vẫy vẫy.-Tạm biệt các cậu nhé !
Lãm và Anh Khôi bước lên xe, hình như Lãm muốn sau khi tốt nghiệp sẽ tới công ty của Anh Khôi làm việc. Anh Vũ nhìn theo có vẻ hơi luyến tiếc. Minh Nhật ngây thơ thì vẫn chưa hiểu chuyện, cậu vô tư đi lại gần Cát Cát trêu chọc:
-Cát Cát ở thế giới thứ 3…
Ăc…ặc…
Và cậu bị con hổ siết cổ gần chết. Nó đã trở về bản chất thường ngày của nó rồi. Anh Vũ nhìn thằng bạn hơi tái mặt, nhưng không có ý định dại dột tới can thiệp, chỉ thấy thằng nhóc này khờ quá…
-Anh Vũ !!! Cát Cát ngước lên nhìn cô.-Nghe nói Leo định rút tên ra khỏi đội Karate, chuyện này có thật không?
Anh Vũ không giỡn nữa, cô bé nhìn lên gật gật đầu thở dài.
-Chết tiệt ! Thằng ngốc đó nghĩ gì thế không biết. Đến giờ này rồi mà còn…
Anh Vũ cúi mặt không nói gì, tất cả là tại cô, có lẽ vì Leo giận cô đến mức không còn muốn nhìn mặt cô nữa nên cậu mới bỏ đi như vậy. Vì cô đã đánh Sa Lệ sao ? Anh Vũ đâu có cố ý chứ…Minh Nhật nhìn cô bé hơi nhíu mày, trong đầu cậu có một hình ảnh khiến cậu thấy hơi khó chịu…
-Anh Vũ ! Cát Cát nhìn cô bé có vẻ nghiêm trọng.-Tớ vừa nhận được thông báo của thầy hiệu trưởng, thầy ấy yêu cầu chúng ta phải giải tán đội Karate …
-Giải tán đội Karate ? Anh Vũ giật mình quay sang.-Cậu nói gì vậy Cát Cát ? tại sao thầy hiệu trưởng lại bắt chúng ta giải tán đội Karate chứ? thầy ấy đang nghĩ gì vậy? Chúng ta đã làm gì sai chứ ?
-Thầy ấy nói đội chúng ta quá ít người. Cả đội mà chỉ có 12 thành viên, mà lại toàn là những người mới gia nhập, trong khi đó các đội khác quá đông thành viên không có nơi tập luyện, thầy ấy muốn chúng ta giải tán đội và nhường phòng tập lại cho các đội khác sử dụng. Cát Cát nhíu mày, đôi mắt thoáng buồn.
-Không thể nào !!! Tớ không thể chấp nhận chuyện này được. Mặc dù ít thành viên, nhưng đội Karate của chúng ta liên tục giành được ngôi vị vô địch trong các hội thi thể thao mà, thấy ấy không thể đối xử với chúng ta như thế được, chúng ta đã mất bao nhiêu công sức để tập luyện rồi, thầy ấy muốn chúng ta phải bỏ dở giữa chừng như thế này sao…Anh Vũ nhìn cô bạn bức xúc, thái độ này của cô bé cũng bình thường thôi, khi mới nghe quyết định của thầy hiệu trưởng thì tất cả thành viên trong đội cũng tỏ ra bức xúc như vậy mà.
-Tớ đã kiến nghị việc này với thầy hiệu trưởng rồi, mặc dù các đội khác cố tình tạo sức ép để chúng ta phải giải tán đội, nhưng thầy ấy vẫn cho chúng ta một cơ hội cuối cùng, nếu chúng ta có thể giành được ngôi vị vô địch trong hội thể thao lần này thì thầy ấy sẽ cho phép chúng ta giữ lại đội và sử dụng phòng tập.
-Giành được chức vô địch sao ?
Anh Vũ nhíu mày nghĩ ngợi. Muốn giành được chức vô địch thì phải có ít nhất bốn vé vào được chung kết và giành chiến thắng. Cát Cát và cô đã chuẩn bị và tìm được đủ người rồi, lẽ ra đội Karate đã chắc chắn giành được chiến thắng rồi, nhưng Leo lại mới quyết định gạch tên khỏi đội. Vậy là thiếu mất một người…
-Nếu Leo không chịu đi thi đấu với đội, chúng ta sẽ không còn cơ hội chiến thắng đâu, Anh Vũ !
Cát Cát nhìn cô bé với vẻ ngần ngại, cô muốn Anh Vũ đi thuyết phục Leo trở về đội, nhưng Leo đang rất giận cô, làm sao thuyết phục được cậu ấy chứ ?
Chương 18
Ads Ngày hôm sau…
-Chào tiểu thư ! Đang đợi ai thế ?
Sa Lệ quay lại. Minh Nhật đang đi đến mỉm cười. Con bé xấu xa này, lần này thì cậu tóm được nó rồi. Sa Lệ đang đứng trước cổng trường chờ người mang xe tới đón, sau vụ bị Anh Vũ đánh, cô và Leo lại trở nên thân thiết như trước đây, chắc chắn vụ Leo và Anh Vũ cãi nhau là do con nhỏ này bày trò. Nó muốn hai người đó giận nhau thì Minh Nhật không quan tâm, nhưng tại nó mà đội Karate gặp khó khăn thì đúng là không thể tha thứ được. Đầu dây mối nhợ đều tại con nhỏ này, Phải giải quyết nó thì mới làm cho Leo trở lại đội mới được. Nhìn thấy nụ cười nguy hiểm của Minh Nhật, Sa Lệ có cảm giác không an toàn, cô quay đi cười nhạt không trả lời.
-Chờ đã ! Tôi có vài chuyện cần hỏi cô. Nói chuyện với tôi một lát đi, tiểu thư. Minh Nhật đưa tay ra chặn Sa Lệ lại khi cô có ý định bỏ đi, không quay sang nhìn cậu, cô nói với giọng mỉa mai.
-Tôi và cậu thì có gì để nói ?
-Chậc ! Chắc chắn không phải tôi tới để tỏ tình với cô rồi. Tôi không muốn tiếp xúc với một kẻ quỷ quyệt như cô đâu. Nhưng tôi có vài vấn đề cần phải làm rõ với cô. Trước khi trả lời tôi, cô đừng bỏ đi, tôi không muốn dùng bạo lực với con gái. Minh Nhật nhìn cô cười nhạt.
-Cậu muốn nói gì?
-Hôm trước cô đã làm gì Anh Vũ ? Sao cô ấy lại đánh cô ?
-Đây không phải chuyện của cậu.
Sa Lệ đưa tay gạt vạt tóc dài ra phía sau, ngước khuôn mặt gợi cảm lên nhìn cậu, hành động này của cô có thể bóp nát bao nhiêu trái tim non nớt của các chàng trai đó, nhưng làm dáng trước mặt Minh Nhật là vô ích. Sa Lệ chưa đủ trình độ quyến rũ cậu đâu. Nở một nụ cười nửa miệng chết người, Minh Nhật đi tới trước mặt cô.
-Anh Vũ đánh cô không phải việc của tôi. Nhưng rắc rối cô gây ra khiến Leo căm ghét Anh Vũ đến mức gạch tên khỏi đội Karate thì liên quan đến tôi rất nhiều đó. Đội của chúng tôi có nguy cơ bị giải tán vì sự ra đi của Leo, mà chúng tôi thì đã cố gắng rất nhiều để đợi đến ngày này, tôi không thể để đội của mình bị giải tán được. Cô hiểu chứ ?
Nhìn khuôn mặt giận dữ của Minh Nhật, Sa Lệ nghiêng đầu bình thản.
-Chuyện này thì liên quan gì đến tôi ? Cậu nói với tôi làm gì ? Leo gia nhập hay bỏ đội Karate là quyền của cậu ấy. Nếu có vấn đề gì thì cậu nên đi nói với cậu ấy, tìm tôi làm gì ?
-Hừ ! Minh Nhật cười nhạt-Tôi tới gặp cô vì cô là “đầu dây mối nhợ” của tất cả những rắc rối này. Tôi không cần biết cô đã làm gì khiến Leo tỏ ra căm ghét Anh Vũ, nhưng bây giờ hãy đi và giải thích rõ ràng với cậu ấy đi. Nếu không….
-Nếu không thì sao ?
Sa Lệ nhìn cậu với vẻ thách thức. Đây là thành quả khó khăn lắm cô mới làm được, đi giải thích với Leo để giải tỏa hiểu lầm giữa cậu và Anh Vũ thì có khác gì hai tay dâng Leo cho Anh Vũ đâu chứ. Nếu phải làm vậy. Cô thà chết còn hơn.
-Nếu không. Tôi sẽ cho cô một trận ! Minh Nhật cười nhạt đi lại gần Sa Lệ hơn, hai bàn tay cậu bẻ rắc rắc. Cô gái kia thì tái mặt, lùi dần ra sau.
-Cậu định đánh tôi sao ? Cậu dám đánh tôi sao ?
-Nếu cô vẫn cứ cứng đầu như vậy thì tôi sẽ giúp làm cho khuôn mặt xinh đẹp của cô mềm ra một chút. Tôi không phải là anh hùng quân tử gì cả, cô dám làm Anh Vũ tổn thương, khiến cho đội Karate bị giải tán, tôi không ngần ngại cho cô một bài học đâu.
-Nếu cậu dám đụng vào một cộng tóc của Sa Lệ thì tôi sẽ không để cậu sống đâu. Minh Nhật….
Còn tưởng đã hù dọa được con nhỏ cứng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




