watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:33 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11042 Lượt

đầu thì đằng sau Minh Nhật, một giọng nói lạnh lùng vang lên, Minh Nhật hơi nhíu mày, Leo đang ở phía sau cậu, một tay đút túi quần, một tay khoác ba lô nhìn cậu cảnh cáo.

-Leo ! Sa Lệ mừng rỡ chạy tới ôm chặt cánh tay Leo. Không ngờ cậu xuất hiện đúng lúc thế này.

-Chúng ta về thôi ! Leo mỉm cười với cô bạn rồi quay đi.

-Leo ! Minh Nhật vội gọi giật lại.-Cậu định rút tên ra khỏi đội thật sao ?

-Đúng ! Leo nhìn cậu lạnh lùng.

-Cậu thật là một kẻ vô trách nhiệm. Leo ! Nếu không có cậu, đội Karate sẽ bị giải tán. Chúng ta đã vất vả luyện tập rất lâu rồi, cậu nỡ để hi vọng của lớp trưởng và sự cố gắng của các thành viên trong đội Karate trở thành vô ích như vậy sao ? Cậu còn coi bọn tôi là đồng đội nữa hay không? Cậu nỡ đối xử với bạn bè như vậy hay sao?

-Hừ ! Bạn bè ư ? Đồng đội ư ? Xin lỗi. Tôi không muốn làm bạn với các người. Leo quay sang cười chua chát.-Cậu và Anh Vũ nói rằng coi tôi là bạn, vậy mà hai người có thể dễ dàng xuống tay đánh Sa Lệ như vậy sao? Bạn ư ? Nực cười ! Nếu không vì chức vô địch hội thể thao thì các người có cần đến tôi không ? Leo cười nhạt, ánh mắt sắc lẻm của cậu lạnh như băng.

-Cậu nói gì vậy Leo ? Cả tớ và mọi người trong đội đều xem cậu là bạn…

-Đủ rồi ! Sao không nói thẳng là các người đang lợi dụng tôi

đi. Trước đây Anh Vũ và bạn cô ta đã từng đánh lén tôi, bây giờ cô ta muốn làm bạn với tôi chỉ vì muốn tôi giúp cô ta đưa đội Karate giành chức vô địch hội thể thao mà thôi. Còn cậu thì sao ? Mục đích của cậu tiếp cận tôi là gì ? Chắc cũng không có gì tốt đẹp đâu nhỉ? Các người đều giống nhau mà. Đều thực dụng, tàn nhẫn và giả tạo như nhau thôi. Tôi không muốn nhìn thấy các người nữa. Đồ dối trá !

Leo hét lên. Chưa bao giờ cậu thấy thất vọng như vậy. Cậu nghĩ rằng mọi người xem cậu là bạn, nhưng thực ra tất cả chỉ đang lừa cậu. Sau khi chứng kiến cảnh Anh Vũ và thằng nhóc kia ôm hôn nhau, cậu thấy mình giống hệt chú bé ngây thơ bị người ta lừa đẹp. Cát Cát lừa cậu. Khôi Vỹ lừa cậu. Anh Vũ không hề có chút quan tâm gì đến cậu cả. Ngay cả Minh Nhật cũng vì lợi ích của đội Karate mà muốn ra tay đánh Sa Lệ, tất cả những kẻ mà cậu xem là bạn bây giờ trở nên thật xấu xa trong mắt cậu.

-Leo ! Không phải như vậy…

Minh Nhật nhìn cậu lúng túng. Cậu chỉ định đi tới hù con nhỏ kia để bắt nó giải thích hiểu lầm cho Leo, nhưng có vẻ như cậu lại làm cho Leo hiểu lầm thêm nữa rồi.

-Đủ rồi, Minh Nhật. Một giọng nói giận dữ vang lên phía sau. Cát Cát và Anh Vũ đang đứng nhìn hai người đầy thất vọng.-Đủ rồi Minh Nhật. Leo đã muốn ra khỏi đội, đó là quyền của cậu ấy. Chúng ta không ép cậu ấy nữa.

Đôi mắt đen thẳm của Anh Vũ nhìn Leo thoáng buồn, không ngờ Leo ghét cô đến mức này, Leo thì có vẻ hơi bối rối, trái tim cậu loạn nhịp và đau nhói khi đôi mắt đen thẳm kia lướt qua mình.

-Nhưng mà, nếu không có cậu ta….Minh Nhật nhìn Cát Cát rồi lại quay sang Leo có vẻ ngập ngừng.

-Tớ đã nói là đủ rồi. Đội Karate của chúng ta không cần một kẻ ích kỉ, ngu ngốc như vậy. Nó đã muốn đi, cứ để nó cút đi. Đi thôi. Cát Cát lạnh lùng ra lệnh.

Không ngờ Leo có thể nói về họ là những con người xấu xa, giả tạo như vậy. Cát Cát đã lừa dối cậu điều gì chứ ? Uổng công cô coi nó là bạn, thật thất vọng quá. Minh Nhật lúng túng nhìn Leo trong vài giây rồi cũng quay đi. Cả bốn đứa đều im lặng với bao nhiêu câu hỏi giằng xé trong lòng. Chỉ một người là mỉm cười hài lòng.
Chương 19

Ads Hai ngày trước hội thi thể thao.

Đội Karate vẫn lao vào luyện tập không ngơi nghỉ. Mặc dù không có Leo đội Karate chắc chắn sẽ giải tán vì không giành được chức vô địch, nhưng người lãnh đạo quá nhiệt huyết nên không có thành viên nào muốn bỏ cuộc giữa chừng nữa. Anh Vũ thì vẫn trút những thất vọng lên mấy cú đấm trời giáng vào chồng gạch trước mặt. Minh Nhật và Cát Cát vẫn tập đấu với nhau, và cậu rất có triển vọng trở thành bao cát cho cô bé tập luyện.

-Cát Cát ! Lúc trưa thầy hiệu trưởng nhắc cậu nộp danh sách các thành viên thi đấu lên cho thầy ấy đó. Cậu đã nộp chưa ? Anh Vũ ngừng tập quay sang khi Cát Cát vừa cho Minh Nhật đo đất.

-Tớ lập danh sách rồi…

Cát Cát ngừng lại đưa tay vuốt mồ hôi thở dài, ánh mắt của cô ánh lên sự thất vọng. Cát Cát chưa muốn đưa danh sách lên vì cô còn hi vọng một điều gì đó. Có lẽ là hi vọng Leo sẽ đổi ý quay về với đội. Mọi người có vẻ đều hiểu được suy nghĩ của cô bé. Nhưng Leo đã quyết định như vậy rồi. Thuyết phục cậu quay lại là điều vô ích. Anh Vũ nhìn vẻ mặt thất vọng của hai đứa bạn thì cảm thấy cắn rứt. Tât cả là tại cô. Nếu cô không đánh Sa Lệ thì Leo đã không nổi giận bỏ đi. Chỉ tại cô mà cơ hội giành ngôi vị vô địch của mọi người vụt mất,và đội Karate sắp phải giải tán, đều là tại cô.

-Xin lỗi các cậu. Chỉ tại tớ mà đội chúng ta ra nông nổi này…Anh Vũ cúi mặt trước hai đứa bạn. Từ hôm qua đến giờ không biết nó đã xin lỗi hai người bao nhiêu lần rồi.

-Cậu nói gì vậy Anh Vũ ? Cát Cát mỉm cười phát lên vai nó một cái thật đau.-Cậu có lỗi gì mà phải xin chứ. À mà…Nhỏ đưa tay lên cằm có vẻ hơi nghĩ ngợi.-Nếu lúc trước cậu chịu nghe lời tớ mà dùng mĩ nhân kế để tuyển thêm thành viên thì đỡ rồi…

-Tớ không phải xin lỗi vì điều đó…Anh Vũ đỏ mặt đấm bụp vào mặt Cát Cát, nhưng đã có sự đề phòng nên cô nhóc đã nhanh nhẹn tránh được.

-Bây giờ có đổ lỗi cho ai cũng là vô ích mà thôi. Cậu cũng không có lỗi gì trong chuyện Leo bỏ đi, Anh Vũ, bọn tớ đều hiểu là cậu không cố ý mà. Nên đừng tự trách mình nữa. Minh Nhật đi lại đặt tay lên vai cô bé an ủi.

-Đúng vậy ! Chúng ta đã cố gắng hết mình rồi. Cho dù sau hội thể thao có phải giải tán đội thì chúng ta cũng không có gì phải tiếc nuối nữa. Chỉ cần khi nào tuyển đủ thành viên để lập nên một đội, chúng ta có thể tiếp tục khôi phục lại đội hình như ngày nào. Quay lại các thành viên khác, Cát Cát mỉm cười đưa bàn tay lên cao nắm chặt.-Các cậu cũng đừng vội tuyệt vọng. Trận đấu cũng chưa bắt đầu cơ mà. Chỉ cần cố gắng, chúng ta nhất định sẽ có cơ hội giành thêm một vé vào chung kết. Đây là lúc các cậu chứng tỏ khả năng của mình, các cậu đã sẵn sàng chưa ?

-Quyết tâm !!!! Tất cả thành viên đều giơ cao nắm đấm lên đầu thể hiện khí thế đang dâng trào.

-Khá lắm các chàng trai ! Cát Cát mỉm cười hài lòng.-Hãy vì trận đấu cuối cùng của chúng ta mà thể hiện hết mình nhé ! Chúng ta phải cho các trường đối thủ một phen kinh ngạc. Phải để họ khắc sâu hình ảnh của chúng ta vào tâm trí họ. Phải khiến họ mỗi khi đấu một trận nào cũng đều nhớ lại trận đấu với chúng ta. Phải cho họ biết quyết tâm của chúng ta lớn đến mức nào. Đồng ý không?

-Quyết tâm !!!! Phòng tập lại rộn lên bởi khẩu khí của các thành viên ít ỏi. Cát Cát quay sang đưa cho Anh Vũ tờ giấy ghi danh sách các thành viên ra lệnh.

-Anh Vũ, hãy nộp danh sách lên cho ông thầy hói đầu đi. Nói với thầy ấy, chúng ta nhất định sẽ cho thầy ấy thấy đội Karate quyết tâm như thế nào !!!

-Được ! Anh Vũ mỉm cười đưa tay lên trán như quân nhân chấp hành mệnh lệnh.-Lớp trưởng cứ giao cho tớ ! Cầm tờ giấy, cô chạy thẳng ra khỏi phòng tập…

Nửa tiếng sau….

-Chết tiệt !

Cô bé vẫn ngồi ở ghế đá trên sân trường. Tờ danh sách vẫn nằm im trong tay, Anh Vũ vẫn chưa có can đảm đưa nó cho ông thầy hói đầu. Bởi cô biết, một khi tờ giấy được đưa lên, đội Karate sẽ bị giải tán ngay sau hội thi. Anh Vũ không muốn đội bị giải tán như vậy.

Cô bé nhìn tờ giấy thở dài. Đội đối với mọi người quan trọng như thế nào cô biết rất rõ. Chỉ tại cô mà đội bị giải tán, vậy mà mọi người không ai trách cô lấy một tiếng, họ thật quá rộng lượng. Anh Vũ cũng đã nhiều lần đi tìm Leo để thuyết phục cậu trở lại. Nhưng Leo luôn tìm cách tránh mặt cô. Cậu không để cho Anh Vũ có cơ hội nói chuyện với cậu một lần nào cả. Cô bé ngước nhìn trời thở dài. Nếu biết trước sự việc trở nên như vậy thì hôm đó Anh Vũ đã không đụng đến Sa Lệ rồi, nhưng bây giờ thì quá trễ rồi, quá trễ để cứu vãn tình hình rồi…

Ở bên chiếc ghế đá gần đó, Leo đã nhìn thấy Anh Vũ, cô bé cứ nắm chặt tờ giấy trên tay, đôi mắt đen nhìn xa xăm buồn thẳm. Anh Vũ không nhìn thấy cậu, nãy giờ cô bé cứ nhìn chăm chăm vào tờ giấy mà thôi….

Leo đưa tay lên vuốt ngược mái tóc đỏ ra sau. Mọi chuyện không còn liên quan đế

đến cậu nữa, nhưng sao ánh mắt cậu cứ vài giây lại lướt qua nhìn Anh Vũ, cô bé cứ ngồi im nhìn tờ giấy đó, danh sách các thành viên sao? dường như chỉ có đội Karate là chưa nộp danh sách lên cho thầy hiệu trưởng, có lẽ Anh Vũ đang định đem đi nộp. Leo thở dài và mở ba lô lấy một cuốn sách ra đọc, cậu không muốn quan tâm đến con bé đó nữa…

Mười phút sau…

Leo không hiểu cuốn sách viết gì cả. Cậu thở dài ngước lên. Anh Vũ vẫn ngồi đó, ánh mắt trong veo buồn hiu nhìn chăm chăm vào tờ giấy. Leo nhíu mày. Cậu không muốn nhìn thấy hình ảnh này, đôi mắt đen thẳm kia sao cứ làm cho trái tim cậu đau nhói. Sao cậu cứ muốn đi đến chọc cho cô bé cười, sao cậu cứ căm ghét cái vẻ mặt buồn hiu kia trước mặt mình. Cậu cúi xuống cười nhạt. Cô ấy buồn hay vui thì liên quan gì đến cậu chứ…

Sau vài giây, cậu đứng dậy định bỏ đi, nhưng một tiếng động khiến

Trang: [<] 1, 25, 26, [27] ,28,29 ,60 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT