|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
Quán trà hôm nay khá vắng khách, dường như ngày lễ nên mọi người đã đi chơi hết rồi, trong quán chỉ có mấy đứa Cát Cát, Minh Nhật đang chọc phá nhau, Lãm vẫn ngồi yên nhìn ly nước đã tan đá trên bàn, cậu đã ngồi được một tiếng rồi nhưng không đụng đến đồ ăn, đôi mắt dán chặt vào chiếc bánh nghĩ ngợi. Anh Vũ định đi lại hỏi chuyện cậu ta một lát nhưng đã bị Leo và hai đứa bạn quấn lấy, hôm nay là ngày nghĩ lễ nên nhỏ lớp trưởng kéo cả bọn đến đây quậy phá, tội nghiệp cho ba đứa bạn bị đem ra làm trò chơi giải khuây cho con bé đanh đá đó…
-Cậu không sao chứ? cảm thấy không khỏe sao ?
Leo đặt một cốc nước lọc trước mặt Lãm, cậu vẫn nhìn chằm chằm vào chiếc bánh trên bàn không trả lời. Leo hơi nhíu mày, cậu cảm thấy tên này hôm nay có gì đó rất lạ, nó không tỏ ra quậy phá, nghịch ngợm đùa giỡn như những lần trước nữa, cậu nhớ trước đây cứ nhìn thấy Anh Vũ là nó lại xáp tới gần, vậy mà hôm nay nó ngoan ngoãn ngồi yên. Khôi Vỹ ngồi ở quầy tính tiền vẫn theo dõi nhất cử nhất động của cậu bé, khuôn mặt anh đôi lúc hơi cau có…
-Lãm ! Hôm nay cậu lạ quá, đã xảy ra chuyện gì sao ?
Anh Vũ đi đến trước mặt nó lo lắng, khổ lắm mới thoát được hai đứa bạn quậy phá đằng kia. Lãm ngước nhìn cô bé cười buồn bã, rồi cậu đứng dậy đi ra.
-Tạm biệt, Anh Vũ !
-Lãm !!!!!
Anh Vũ vẫn nhìn theo cậu bé thắc mắc, rốt cuộc là có chuyện gì chứ ? Leo nhìn xuống phần bánh trên bàn cậu gọi khi nãy, ly nước còn nguyên, một chiếc bánh được bóc giấy ra nhưng cậu không đụng đến, và nhìn kĩ thì trên tờ giấy bọc, Lãm đã viết gì lên đó, Leo cầm tờ giấy lên xem, đó là dòng chữ được hằn mạnh:
“DOA. NHÀ KHO SỐ BA…6H30….”
Một địa chỉ hơi lạ mà Lãm cố tình để lại cho cậu biết, Leo hơi nhíu mày, dường như cậu biết địa chỉ nơi này, đó là….
Xế chiều…
-Tạm biệt Anh Vũ !!!! Minh Nhật đưa tay vẫy vẫy rồi quay chiếc mô tô đi tới nơi Cát Cát đang chờ.
Anh Vũ cũng mỉm cười vẫy tay với tụi nó. Hai đứa nhóc quậy phá cuối cùng cũng chịu rời khỏi quán đi về nhà, sau khi Minh Nhật đã vét sạch ví tiền trả từ đầu cho đến cuối menu những món mà Cát Cát gọi. Anh Vũ thở phào nhẹ nhỏm. Vậy là có thể nghĩ ngơi được rồi, đang định đi vào quán thì có một thằng nhóc hớt hãi chạy lại gọi tên cô bé:
-Anh Vũ !!!! Anh Vũ !!!!!
-Mãi ! Có chuyện gì thế. Cô bé quay sang mỉm cười, thằng nhóc Mãi mặt mũi bê bết mồ hôi nhìn cô qua nhịp thở gấp…
-Anh Vũ !!!!Cậu hãy đi cản Anh Khôi và thằng Lãm lại đi, tụi nó…
-Sao ?
….
Đôi mắt trong veo của Anh Vũ mở to hoang mang, cả người cô hơi run rẫy, vậy là khi nãy Lãm tới đây là muốn nói với cô chuyện này sao, và Khôi Vỹ đã cố tình không cho cô biết. Tại sao chứ ? Cô bé nghiến răng, quay vội vào trong quán tìm anh mình…
-Anh Vỹ ! Có phải Anh Khôi và thằng tóc vàng đó tối nay sẽ đi tới nhà kho DOA đánh nhau với ai đó không?
Mới đi đến phòng khách, Anh Vũ đã nghe tiếng Leo đang nói chuyện với Khôi Vỹ. Cô bé hơi dừng lại đứng bên ngoài, cô muốn nghe Khôi Vỹ sẽ nói gì.
-Cậu nghe đâu ra thông tin đó ? thằng nhóc Lãm khi nãy nói với cậu sao ? Khôi Vỹ nhíu mày nhìn cậu.
-Không ! Là tự em đoán ra . Hôm qua Anh Vũ bị một bọn mafia tấn công, rõ ràng là cô ấy đã bị nhầm với một kẻ nào đó có khuôn mặt y chang mình, và người đó chỉ có thể là Anh Khôi mà thôi. Điều này rất hợp lí vì cậu ấy mới được thừa nhận là kẻ thừa kế chính thức của Hoàng Long, vậy người mà bọn sát thủ nhắm vào là Anh Khôi chứ không phải Anh Vũ, nhưng vì họ sinh đôi nên bọn kia đã nhẫm lẫn hai người đó. Hôm nay thằng tóc vàng có thái độ rất lạ, nó lại là thuộc hạ của Anh Khôi nên em đoán là hai đứa nó sắp đi làm công việc đầu tiên….và rất nguy hiểm…
-Thế thì sao ? Khôi Vỹ nhìn cậu với vẻ không hài lòng.
-Anh biết…Vậy là Anh Khôi đang gặp nguy hiểm thật sao? Lãm đã để lại cho em một dòng địa chỉ, có phải tụi nó sắp đánh nhau tranh giành địa bàn với một tên trùm nào đó của thế giới ngầm không ? Leo nhìn anh hơi lo lắng, khuôn mặt cậu thoáng nét đăm chiêu…
-Đúng vậy, tụi nó sắp đi đánh nhau để tranh giành một kho hàng với bọn Trường Dương…và có lẽ tụi nó sẽ thua…
RẦM !!!!!!!!!!!
-ANH HAI !!!!
Anh Vũ giận dữ đá mạnh cánh cửa bước vào, Leo và Khôi Vỹ quay lại giật mình vì sự xuất hiện của cô bé.
-Anh hai !!!! Anh biết Anh Khôi đang gặp nguy hiểm sao ? tại sao anh không cho em biết ?Anh Vũ nhìn anh trai mình giận dữ. Nhưng đáp lại ánh mắt đen long lanh đó, Khôi Vỹ cau mày nhìn cô.
-Anh Vũ! em nghe cho rõ đây, em và anh đã rời khỏi nhà họ Hà rồi, những chuyện xảy ra trong dòng họ đó không còn liên quan gì đến chúng ta nữa, em không được phép can dự vào công việc của họ.
-Nhưng Anh Khôi là anh ruột của em, anh ấy cũng là em trai của anh, sao anh thấy anh ấy gặp nguy hiểm mà không có chút mảy may lo lắng như thế, anh thật là kẻ máu lạnh….Anh Vũ nhìn Khôi Vỹ giận dữ, cả người cô run run, cô chưa bao giờ thấy thất vọng về anh trai mình như bây giờ. Nhưng Khôi Vỹ cũng tỏ ra giận dữ không kém:
-Lo thì sao ? Chúng ta có thể làm được gì cho nó? Em đừng quên chính nó chọn ở lại nhà họ Hà, chúng ta không có quyền can thiệp vào cuộc sống của nó. Chúng ta đã từ bỏ dòng họ rồi, đối với Anh Khôi bây giờ chúng ta chỉ là những kẻ xa lạ mà thôi, chúng ta không có lí do gì can thiệp vào cuộc sống của nó cả.
-Không đúng ! Chúng ta đã ra khỏi nhà đó, nhưng chúng ta vẫn là anh em, anh đừng quên chúng ta đang chảy chung một dòng máu. Anh có thể trơ mắt nhìn anh ấy gặp nguy hiểm nhưng em thì không làm như vậy được.
Nói rồi cô bé vội quay đi, nhưng trước khi bước ra được đến cửa, Khôi Vỹ đã hét lớn:
-Anh Vũ ! Đứng lại ngay cho anh !!!!! Nhìn cô với ánh mắt sắc lẻm, Khôi Vỹ gằn giọng.-Anh Vũ !!! Không được đi, nếu em can thiệp vào công việc của lão già, ông ta sẽ không tha cho chúng ta đâu….
….
-Nếu em nhúng tay vào việc này, em sẽ không còn đường lui nữa . Em nghĩ tại sao ông ta lại dễ dàng bỏ qua cho chúng ta trong hai năm nay? Đó là vì ông ta không cần đến chúng ta nữa, đó là vì chúng ta không còn quan trọng nữa. Nhưng nếu bây giờ em làm gì cản trở ông ta, ông ta sẽ không tha cho em đâu.
-Em không quan tâm ! Cô bé nhìn anh với vẻ bất cần.
-Anh Vũ ! Nếu em dám bỏ đi tới đó….thì đừng bao giờ trở về gặp anh nữa.
Khôi Vỹ nhìn cô giận dữ, Anh Vũ khựng lại, cô thấy hơi nhói trong lòng, anh trai cô chưa bao giờ tỏ ra đáng sợ đối với cô như vậy, anh ấy đang rất giận, và lúc giận thì anh ấy không bao giờ nói đùa, nếu không nghe lời anh thì cô có thể không bao giờ được nhìn mặt anh nữa. Nhưng bây giờ cô không quan tâm, Anh Khôi đang gặp nguy hiểm, nếu không mau tới đó, cô sẽ phải ân hận cả đời, cô không muốn anh ấy chết, dù cho có phải trả một cái giá đắt thế nào đi nữa…
-Em xin lỗi, anh hai !!!! Cô bé quay đi sau cái nhìn đau đớn nhưng đầy dứt khoát.
-Anh Vũ !!!!
Khôi Vỹ nhìn theo cô bé thất vọng, cuối cùng thì anh cũng không thể cản được con bé. Anh dựa lưng vào tường như người mất hồn. Hành động này của Anh Vũ chắc chắn sẽ gây ra một trận sóng gió sau này…
-Em sẽ bảo vệ cô ấy….
Leo cũng lao nhanh ra ngoài theo Anh Vũ.
Chương 34
Ads Trên một con đường vắng, chiếc xe hơi của Leo phóng đi với vận tốc khá nhanh…
-Anh biết địa chỉ Anh Khôi và Lãm tới tối nay sao, Leo ? Anh Vũ quay sang cậu lo lắng.
-Anh biết, anh đã từng tới đó nhiều lần rồi, nó là một nhà kho bỏ hoang, bọn mafia thường vận chuyển hàng lậu và thanh toán nhau ở đó, vì nó cách xa thành phố và khá vắng vẻ nên được chọn làm võ đài của những kẻ trong thế giới ngầm….
Anh Vũ nhíu mày, đôi tay hơi run nắm chặt lấy mảnh váy đồng phục trên đùi, không biết bây giờ anh trai cô thế nào rồi? cô không thể ngờ là trở thành người thừa kế nhà họ Hà, Anh Khôi lại phải đi làm những việc như vậy, lão già coi anh ấy là thứ công cụ gì chứ? thật quá tàn nhẫn, nếu biết trước sẽ có chuyện này thì dù phải chết cô cũng nhất quyết không để Anh Khôi ở lại đó…
-Anh Vũ !!! Em có chắc là muốn can thiệp vào việc của Anh Khôi hay không ? Leo đột nhiên lên tiếng, chiếc xe đang phóng nhanh thì giảm ga hơi chậm lại.
-Anh nói vậy là sao ? Anh Vũ nhìn cậu thắc mắc.
-Em tới đó chưa chắc Anh Khôi đã hài lòng đâu, vì Khôi Vỹ nói đúng, chính anh trai em đã lựa chọn con đường này, nếu em tới cản trở công việc của họ, em có thể sẽ bị Hoàng Long xử lý, cuộc sống của em từ nay sẽ không còn yên bình được nữa đâu…
-Yên bình ư ? Anh Vũ cười nhạt.-Trước khi gặp anh, em chưa bao giờ nghĩ rằng cuộc sống của mình yên bình cả, em không tới cản trở Anh Khôi, mà em muốn tới để đấm cho anh ta mấy phát và kéo nó về với em thôi, bảo vệ và dừng mấy việc ngu ngốc của anh trai mình là nghĩa vụ của một đứa em gái.
-Anh hiểu rồi ! Leo mỉm cười đạp ga.-Bảo vệ và dọn dẹp rắc rối của người yêu mình là nghĩa vụ của bạn trai. Anh không thể vui nếu em không được hạnh phúc. Anh sẽ kéo tên anh trai ngu ngốc về cho em, Anh Vũ !!!
-Cảm ơn Leo !!!
Sự lựa chọn sai lầm sẽ phải trả những cái giá rất đắt, Anh Vũ không biết rằng sự lựa chọn này của mình sẽ mang lại những tai họa gì cho mọi người sau này. Cô bé chỉ biết lúc này đây cô không thể bỏ mặc anh trai mình được, và dù sau này có phải hối hận thì bây giờ cô cũng sẽ không dừng lại….
Khu nhà kho bỏ hoang hiện ra trước mắt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




