|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
hai đứa nhóc, nó đang bốc cháy hừng hực, Anh Vũ và Leo lao xuống xe, dưới ánh lửa đỏ đang cháy lan ra vì gió, có một đám người tay cầm dao, kiếm đang chém giết lần nhau không thương tiếc. Anh Vũ và Leo nhân lúc hỗn loạn vội vàng lao vào bên trong, những thùng ghỗ chất cao lêu nghêu đang bắt lữa, và một đám người đang cố dập tắt nó, có lẽ vì quá bận rộn nên họ không có thời gian thấy hai đứa nhóc đang lao tới.
- Anh Khôi và Lãm đang ở đâu ?
Anh Vũ dáo dác nhìn quanh, khắp nơi đều là ngọn lửa nóng rực đang bùng cháy. Một tên cầm mã tấu đã nhận ra sự xuất hiện của hai người lập tức lao vào.
-Hai đứa kia. Tụi mày muốn gì ?
Bốp…
Và tên này ngã lăn ra sau cú đạp thẳng vào mặt của Leo, cậu đi tới nắm cổ áo nó gằn giọng:
-Thằng công tử bột nhà họ Hà đang ở đâu ?
-Mày….mày muốn làm gì ? tên này nhìn cậu lắp bắp.
-Anh Khôi đang ở đâu? mau nói cho tụi tao biết, không là tao bẻ răng mày đó !
Nhìn ánh mắt sắc lẻm và cánh tay cứng như thép đang siết chặt cổ áo mình, tên này sợ hãi đưa tay run run chỉ vào bên trong tòa nhà…
-Ở…trong đó…
-Đi thôi, Leo !!!!
-Ừk !!!!
Anh Vũ và cậu lại chạy sâu vào bên trong hơn, khắp dãy nhà rực lửa đều có mấy kẻ đang lao vào chém giết nhau không thương tiếc, máu me nhuộm đỏ cả một đoạn hành lang, đúng là sàn đấu của thế giới ngầm. Anh Vũ cau mày, bây giờ cô không còn thời gian để sợ hãi cảnh tượng này nữa, phải nhanh chóng tìm ra Anh Khôi và lôi cổ nó ra khỏi đây…
Và căn phòng cuối cùng của dãy nhà kho là một đám xôm tụ đang chém giết rất dữ dội, Anh Vũ đưa đôi mắt hốt hoảng nhìn quanh tìm kiếm…
Và….
-Á á á á á ….!!!!!!!!!!
Đôi mắt trong veo của cô chợt sững lại….
Một người thanh niên trẻ nhuốm máu…
Đang lạnh lùng chém thanh kiếm sắc lóe vào những kẻ lao tới mình….
Anh Vũ nhìn những người ngã xuống sững sờ, một tên trong đó ngã xuống thì thoi thóp thở, sau vài giây cố giẩy dụa thì gã nằm im, mắt trợn trừng. Người này đã chết…
-Anh Vũ !!!!
Leo vội đỡ lấy cô bé đang lảo đảo vào lòng mình lo lắng. Cả người Anh Vũ đang run lên bần bật. Cậu nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô bé cau mày, đáng lẽ ra cậu phải ép cô bé ở ngoài để cô không phải chứng kiến cảnh tượng này, chuyện này có thể sẽ ám ảnh cô bé suốt cả cuộc đời…
-Giết hết bọn này đi, rồi dập lửa, đem hàng ra khỏi đây, NHANH LÊN !!!!!
Anh Khôi vung mạnh thanh kiếm, quát ra lệnh cho đám thuộc hạ. Hôm nay cậu có nhiệm vụ đi lấy kho hàng lậu này cho Hoàng Long, nhưng vì có tranh chấp với một thế lực khá lớn nên giữa chừng hai bên đã xảy ra xung đột, vì nhận biết tình hình không thể cướp được những kho hàng này, đối thủ của cậu đã quyết định châm lửa thiêu rụi tất cả và giết chết cậu….
- Khôi….
Lãm đã nhận ra sự có mặt của Leo và Anh Vũ, cậu quay sang Anh Khôi lúng túng, bàn tay cầm thanh kiếm nhật của cậu cũng nhuốm máu. Cả hai cùng nhìn ra phía trước. Leo đang đỡ Anh Vũ, và cô bé đang run rẩy nhìn hai người với ánh mắt như người mất hồn…
-Anh Vũ !!!! Sao em lại ở đây ?
Anh Khôi hơi sững người khi thấy Anh Vũ, cậu đi lại gần cô bé lo lắng, cánh tay nhuốm máu của cậu hơi run, và cậu nhận thấy trái tim mình đang đập mạnh trong lồng ngực, đau nhói, cảm giác thật khó chịu…
Anh Vũ vẫn nhìn cậu với ánh mắt mở to vô hồn, đầu cô quay cuồng. Anh trai cô đây sao? Người anh song sinh dịu dàng hiền lành của cô đây sao? cả người nhuộm đỏ máu, nhìn không khác gì ác quỷ. Leo vẫn giữ chặt lấy cô bé đang run rẩy để cô không ngã gục xuống đất…
-Xin lỗi… Khôi….là tớ cho cô ấy biết chuyện này…Lãm nhìn cô bé nhíu mày rồi quay sang Anh Khôi thú nhận.
-Sao mày dám…Anh Khôi quay sang cậu với ánh mắt sắc lẻm, đôi môi cậu hơi run, cậu không bao giờ muốn để em gái mình thấy cảnh tượng này…
-Anh Khôi…tại sao….Anh Vũ nhìn anh lắp bắp, khuôn mặt tái nhợt, giọng cô lạc đi cố thốt lên lời…
-Vũ…Anh Khôi nhìn cô bối rối.
-Anh Khôi…Tại sao…anh lại giết người….
Và cô bé cố thốt lên nhìn anh mình với ánh mắt đau khổ. Anh Khôi lặng im, cậu nhắm mắt cúi gằm xuống, bàn tay run rẩy nắm chặt thanh kiếm, và trong một giây nào đó, cậu chỉ muốn quay sang chém chết đứa bạn thân bên cạnh mình, kẻ dám đưa Anh Vũ tới đây, để cho cô bé chứng kiến cảnh tượng này…
-Hai đứa mày là ai? Muốn gì mà xông vào đây ????
Một tên đàn em không hiểu chuyện của Anh Khôi thấy hai đứa nhóc lạ mặt thì lập tức lao vào hai người, sau hai giây thì nó ngã lăn ra với chiếc răng cửa nhuốm máu văng ra ngoài, cú đá của Leo đúng là mạnh dễ sợ…
-Không được đụng vào hai đứa nó !!!!
Anh Khôi vội quay sang quát lớn với bọn thuộc hạ, đám lao xao này mới chịu lui xuống, một tên ở bên ngoài chạy vào hốt hoảng:
-Cậu chủ!!!! Cậu chủ ơi !!!! Hàng bên ngoài đã bị thiêu rụi hết rồi, lữa đã lan ra khắp nhà kho, mau rời khỏi đây nhanh lên…
-Không được !!!! Tìm mọi cách dập lửa đi, kho hàng này rất quan trọng, chúng ta không thể bỏ mất được. Anh Khôi nhíu mày nhìn sang tên đàn em, Lãm kéo tay cậu lại lo lắng;
-Không được đâu, Anh Khôi. Hôm nay gió quá to, lửa bén ra rất nhanh, chúng ta không thể dập tắt được, mau chạy khỏi đây đi, nếu không chúng ta sẽ bị thiêu chết đó…
Chát…!!!!!
Một cú bạt tai được giáng thẳng vào mặt Lãm, Anh Khôi nhìn cậu giận dữ:
-Câm mồm đi !!!! Tao còn chưa thưởng cho hành động ngu ngốc của mày thì ngậm miệng lại. Sao mày lại dám kéo em gái tao tới đây? Mày muốn chết sao ?
-Tôi chỉ không muốn cậu phải chết…
-Câm đi !!!!
Anh Khôi nắm cổ áo Lãm định giáng thêm vài đấm thì cánh tay cậu bị níu lại, cậu cau mày quay sang, Anh Vũ đang nhìn cậu đau xót. Đôi mắt trong veo hơi nhòe nước. Người anh trai thiên thần yêu quý trong mắt cô đã nhuốm đầy máu, trái tim cô dường như rạn vỡ ra từng mảnh…
-Anh Khôi…đừng…
-Leo !!!! Anh Khôi xô cô bé ra một cách thô bạo, nhìn Leo đang giữ cô bé, cậu lạnh lùng ra lệnh.-Mau mang con bé ra khỏi đây đi, nhanh lên !!!!
-Em sẽ không đi khỏi đây trừ khi anh đi cùng với em…Anh Vũ giận dữ hét lên.
Anh Khôi đã hơi bực mình, ngọn lửa càng ngày càng bùng lên to hơn, cậu vừa lo lắng cho kho hàng đang bốc cháy vừa lo cho sự an nguy của Anh Vũ, nếu cứ để cô bé ở đây, Anh Vũ sẽ gặp nguy hiểm. Nhưng cậu phải lấy cho được kho hàng
về cho Hoàng Long, phải làm cách nào đuổi Anh Vũ và Leo ra khỏi đây mới được.
-Anh Vũ !!!! Nghe lời anh. Mau ra khỏi đây đi. Em đang làm anh mất thời gian hơn đó.
-Em không đi, tại sao anh lại làm những việc như thế này chứ? đây mà là công việc của người thừa kế sao ? ông ta bắt anh phải làm những việc này sao ? Em căm thù con người đó, còn anh nữa, tại sao lại đồng ý đi làm những việc nguy hiểm như thế này? Anh bị điên rồi sao ?
-Anh Khôi, Anh Vũ !!!! Ra khỏi đây đi, mọi chuyện nói sau…
Leo và Lãm nhìn hai anh em lo lắng, lửa đã bốc ra ngùn ngụt kín căn phòng, khói bao quanh mù mịt cay xè mắt, ô xi trong phòng đang dần cạn kiệt, nếu không nhanh ra sẽ chết ngạt mất, mấy thùng hàng bằng ghỗ bị cháy rụi cũng bắt đầu rơi xuống sàn…
-Tụi mày!!! mau dập lửa đi, lấy những thùng hàng chưa cháy ra khỏi đây…
Anh Khôi vẫn quay sang ra lệnh cho bọn thuộc hạ. Bọn này nhìn cậu ái ngại, trong hoàn cảnh này mà lấy những thùng hàng ra thì quá nguy hiểm. Anh Vũ nghe anh mình nói càng nổi điên hơn, cô bé đi lại nắm chặt cổ áo anh giận dữ:
-Anh bị điên rồi sao Khôi ? Mau ra khỏi đây đi, nơi này sắp chìm trong biển lữa rồi. Anh định làm gì chứ ?????cô bé hét lên…
-Không được, những thùng hàng này rất quan trọng, nếu không lấy được nó, ông già chắc chắn sẽ nổi giận…
-Anh khỏi lo việc lão ta sẽ thế nào đi. Em sẽ không để anh quay lại nơi đó một lần nào nữa đâu.
-Không thể được, anh cố gắng suốt hai năm nay là để có được vị trí này, anh không thể bỏ mất nó được. Anh Vũ, nghe lời anh đi ra khỏi đây đi.
Bất chấp sự giận dữ của cô em gái mình thương yêu nhất, Anh Khôi vẫn nhất quyết ở lại, hai người bạn của cậu cũng tỏ ra bực mình, Anh Khôi quá liều mạng khi cố giữ cho được kho hàng.
-Anh Khôi !!!! Cậu cố gắng như vậy để làm gì? Địa vị, tiền bạc đối với cậu quan trọng hơn cả em gái mình sao? Cậu rất thương Anh Vũ kia mà, cậu nỡ để cô bé gặp nguy hiểm vì mình sao ? Anh Khôi, mau cùng chúng tôi ra khỏi đây đi, mấy thùng hàng sắp đổ sụp xuống đầu chúng ta rồi !!!! Leo quay sang hét lớn, cậu lo lắng khi thấy ngọn lửa càng lúc càng lan rộng ra khắp căn phòng…
-Anh Khôi, mau ra khỏi đây đi !!!!
Anh Vũ nắm tay cậu cố lối đi, nhưng Anh Khôi vẫn đứng im không nhúc nhích. Kho hàng này rất quan trọng với cậu, nếu không có nó, có thể cậu sẽ mất đi vị trí thừa kế mà khó khăn lắm cậu mới có được. Cậu không thể ra khỏi đây được…
-Khôi !!!! Cậu còn định làm gì chứ ? Lửa đã lan ra khắp nơi rồi, cậu muốn chết cháy trong đây sao, chạy mau lên !!! Lãm cũng đi tới cố kéo cậu đi, nhưng Anh Khôi thì nhất định ở lại.
-Các người mau ra khỏi đây đi, những kho hàng bên trong vẫn chưa sao, tôi phải đem nó ra.
-Anh điên rồi sao ? Nếu chần chừ nán lại, anh sẽ không ra khỏi đây được đâu, chạy mau…Anh Vũ nhìn ngọn lửa hốt hoảng.
-Không được…
-Anh Khôi, mau chạy đi…Cô bé gần như hét lên, nhưng anh trai cô vẫn cố chấp.
-Anh đã nói là không…
Hự…!!!!!
Rồi cậu khuỵu xuống, Leo đã giáng một cú đấm vào
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




