watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2858 Lượt

quá, không có thời gian.”

“Thì cũng phải tìm cách mà đến chứ, dù gì thì cũng là con của cậu ấy mà.” Bác sĩ tỏ vẻ không hài lòng. “Hơn nữa, có rất nhiều vấn đề liên quan đến thai phụ phải chú ý, tôi muốn nói riêng với cậu ấy, để cậu ấy lưu ý.”

“Bác sĩ nóivới chau cũng được mà.”

“Được rồi. Gần đây còn nôn nhiều nữa không?”

“Dạ, vẫn còn một chút.”

Sau khi khám xong Hân Di rời khỏi phòng khám, trên tay cô vẫn cầm bức ảnh vừa siêu âm của em bé xong, cô nhìn rồi ngây người cười. Em bé đã lớn hơn một chút rồi! Không biết là con trai hay con gái nữa? Bác sĩ nói tam thời chưa thể biết được giới tính của nó, nhưng cô hi vọng đó là một bé trai đáng yêu và đẹp trai, giống như cha nó.

Nhưng cho dù em bé lớn thế nào chỉ e rằng cô chỉ được ngắm nó có một lúc, đến lúc đó cô đã phải rời khỏi nhà họ Kỷ, rời khỏi con, cũng rời khỏi … anh!

Nghĩ đến đây cô khụy luôn xuống mặt đất im lặng.

“Ôi chao, đây không phải là cô bạn gái cũ của tôi vì chuyện có thai mà đâu đâu cũng biết hay sao?” Giọng nói đầy vẻ châm biếm vang lên sau lưng cô.

Là Cổ Trì! Cô quay đầu lại, nhìn gương mặt không chút thiện ý của bạn trai cũ.

Cổ Trì cười nham hiểm, anh ta nhìn cô một lượt rồi nói: “Thế nào? Sao lại một mình đến phòng khám thế? Không phải đi phá thai đấy chứ? Thằng nhiều tiền kia không chịu trách nhiệm à?”

Cô chau mày, không thèm để ý đến hắn, nhưng giọng mỉa mai của

hắn ta lại tiếp tục vang lên.

“Tôi nói rồi mà, dựa vào một người không nhan sắc, không có thân hình như cô thì làm gì có thằng đàn ông nào thực sự muốn cô đâu chứ? Hắn ta cũng chỉ chơi cô thôi.”

“Anh đến đây làm gì?” Cô hỏi.

“Tôi? À, đưa bạn gái đi khám.”

Nói người người đến, một người phụ nữ õng ẹo bước đến. Hân Di nhận ra ngay ra đó là người đàn bà cô đã gặp trên tàu – Rebecca. Cổ Trì đỡ cô ta lại và nói: “Giới thiệu với cô, đây là vợ sắp cưới của tôi.”

“Ô, Cổ Trì, đây không phải là bạn gái cũ của anh sao?” Rebecca cố tình nói châm biếm: “Sao, một mình cô đến đây để phá thai à?”

“Tôi đến khám thai!” Hân Di cuối cùng cũng không chịu được nữa, cô bắt đầu phản bác.

“Khám thai? Không thể nào, cô thực sự muốn sinh đứa bè này ra à? Cô không sợ một mình nuôi con vất vả sao?” Cổ Trì cười nhạt.

“Tôi kết hôn rồi.”

“Kết hôn?” Rebecca nhíu mày. “Là ai thé? Là ai mà dám lấy cô?”

“Là tôi.” Một giọng nói lạnh lùng vang lên.

Bà người đồng loạt kinh ngạc quay đầu lại. Kỷ Tồn Hy đang lạnh lùng bước tới, anh kéo cô vào lòng với tư thế sẵn sàng bảo vệ cô.

“Là tôi Kỷ Tồn Hy lấy Trần Hân Di, các người có ý kiến gì không?”

“Không… không có.” Cổ Trì xanh mặt, lắp bắp nói. Nhớ lại trận thua bạc trên tàu anh ta vẫn còn sợ hãi, nói rồi anh ta vội vàng kéo Rebecca đi chỗ khác.

“Sao… sao anh lại đến đây?”

“Cô còn hỏi. Sao lại đi khám một mình hả? Bà nội nói với tôi, lần trước bác sĩ muốn tôi cùng đi với cô.”

“Nhưng… tôi nghĩ anh rất bận…”

“Con cũng là con của tôi, cô đừng quên điều đó.” Tồn Hy trách mắng cô xong liền cùng cô quay lại phòng khám, sau khi nghe bác sĩ dặn dò một số việc, cả hai mới rời khỏi phòng khám.

“Công ty chắc chắn có nhiều việc lắm, anh mau về đi.” Hân Di vội vàng giục anh.

“Còn cô thì sao?”

“Tôi đi mua một chút đồ dùng cho trẻ em, bà nội nói có thể bắt đầu trang trí phòng cho em bé được rồi.”

“Vậy tôi đi với cô.”

“Cái gì? Anh đi với tôi…”

“Không nói nhiều nữa, đi thôi.”

Anh thực sự không vui chút nào, anh không ngờ hân Di lại đi khám thai một mình, lại còn bị người khác chê cười nữa. Sở dĩ anh lấy cô vì anh không muốn cô bị người khác mỉa mai, châm biếm hay phải chịu ánh mất kì thị của mọi người, thế mà cô vẫn phải chịu.

Tất cả đều trách anh xa cách quá, trách anh không làm tròn bổn phận của một người chồng, từ hôm nay trở đi, anh nhất định phải chú ý điểm này. Anh buồn rầu quyết định.

Anh cùng cô đến cửa hàng bán đồ dành cho trẻ em, Hân Di thấy cái gì cũng thích thú động tay vào, cô cầm một đôi giày lên và hỏi: “Tồn Hy, anh nói xem đôi giày này màu nào đẹp hơn? Màu xanh hay màu hồng?”

“Tùy cô.”

“Tôi thích màu hống, thế nhưng nếu là con trai thì màu xanh đẹp hơn.” Hân Di do dự.

“Cái này quá đơn giản, mua cả hai màu là xong.” Tồn Hy nói, anh nói với người phục vụ mua hết tất cả những gì mà Hân Di thích, mỗi loại đều mua hai cái trở lên. “Như thế này dù trai hay gái đều có thể dùng được.’

“Nếu mà như thế này thì lãng phí quá?” Hân Di lắp bắp, hình như anh ấy muốn mua cả cửa hàng thì phải.

“Họ Kỷ nhà tôi không phải không có đủ tiền để mua.” Kỷ Tồn Hy nói.

Người có tiền thật khác! Hân Di cười nhạt. Sau này tốt nhất là cô không cùng anh đi mua đồ thì sẽ tốt hơn, nếu không thì có ngày anh sẽ mua cả một cửa hàng mất.

“Đúng rồi, cũng phải mua quần áo cho cô nữa.” Tồn Hy nghĩ và nói, anh kéo cô sang một cửa hàng bán đồ bầu, quả nhiên đi một vòng anh mua gần nửa cửa hàng.

“Nhiều thế này tôi mặc không hết đâu.” Hân Di phản đối, làm gì có ai mua nhiều đồ bầu thế này cơ chứ? Chỉ mặc có chín thàng thôi mà. Lãng phí quá!

“Thế thì mỗi ngày cô mặc một bộ, như vậy thì lãng phí đi đâu được chứ.” Anh nói một cách thoải mái.

Hân Di nhìn anh nói mà không hề thay đổi sắc mặt, hình như lịa còn có vẻ ngạc nhiên khi cô nhìn nữa chứ, cho dù thế nào anh vẫn cho rằng cách anh đối xử với cô là hoàn toàn đúng đắn.

“Cảm ơn anh.” Cô nói.

“Cảm ơn cái gì?” Tồn Hy lại cau mày: “Cô đừng có mà chốc chốc lại xin lỗi với cảm ơn, chuyện này chẳng có gì to tát cả.” Chỉ là trách nhiệm của một người chồng thôi mà.

“Cho dù thế nào tôi vẫn muốn cảm ơn anh.” Hân Di dịu dàng cười.

Từ hôm đó khoảng cách giữa hai người rút ngắn dần, Tồn Hy đưa Hân Di đi khám thai, rồi còn chủ động quan tâm hỏi thăm tình hình sức khỏe của cô nữa. Anh hỏi bác sĩ cách làm nước gừng tươi, rau xanh, nước dấm trắng với trứng gà để cho thai phụ uống có thể tránh được tình trạng nôn, thế là anh ngày nào cũng xuống bếp chỉ dẫn cho người nhà làm cho cô.

Sự quan tâm của anh khiến cô rất cảm động, bởi vì từ trước đến giờ chưa có ai đối tốt với cô như thế, mỗi người bạn trai của cô chỉ yêu cầu cô bỏ ra chứ chẳng bao giờ trả lại cho cô một cái gì. Còn anh, mỗi khi cô rơi vào hoàn cảnh khó khăn thì anh luôn chìa đôi tay của mình ra kéo cô lên.

Một người như anh xứng đang nhận được hạnh phúc, cô quyết định đối xử tốt với anh, trước khi rời khỏi ngôi nhà này cô muốn dạy anh làm một người cha tốt, cô luôn hy vọng anh, con và Anna sau này sẽ là một gia đình hạnh phúc.

“Tồn Hy, anh lại đây xem.” Cô kéo anh vào cùng đọc chung một quyển sách thiếu nhi: “Anh nhìn em bé này xem, đáng yêu không chứ?”

“Ồ, đáng yêu thật.” Tồn Hy thờ ơ nhìn lướt qua.

“Anh xem này, trong sách nói em bé vừa sinh ra rất dễ bị tổn thương, khi tắm cho em bé nhất định phải quấn chăn ngăn nước cho em bé ở bên dưới, còn nữa, khi ôm em bé nhất định phải chú ý phần cổ của em bé…”

“Những cái này để bảo mẫu nhớ là được rồi.” Tồn Hy ngắt lời cô. “Cô yên tâm, đến lúc đó chúng tôi sẽ mời một bảo mẫu chuyên nghiệp để chăm sóc em bé.”

“Thế nhưng bảo mẫu không phải là cha mẹ đẻ của em bé, họ không thể mang lại tất cả tình yêu cho em bé được.” Cô hơi kích động, cô sợ em bé không có đủ tình yêu, cho dù là bảo mẫu, thậm chí là bà nội cũng không thể thay thế mẹ ruột được. Nếu cô không thể ở bên cạnh em bé thì ít nhất anh là cha nó cũng nên chăm sóc yêu thương nó cho tốt.

“Xin anh mà, sau này anh nhớ dành thời gian chăm sóc cho em bé nhé, nói chuyện với nó cũng được.” Cô khẩn cầu.

Kỷ Tồn Hy nhìn cô thật sâu, thật lâu, anh hiểu sự lo lắng ẩn sâu trong lòng cô, anh gật đầu nói: “Tôi biết rồi.”

Có như thế thì cô mới yên tâm được, cô tiếp tục chia sẻ với anh về cuốn sách. Anh nhìn nụ cười trên môi cô, tự nhiên nghĩ không biết có phải tất cả những người mang thai đều có thứ hạnh phúc huy hoàng khi sắp làm mẹ thế này không? Anh cảm thấy ánh mắt cô rất hiền từ, tươi đẹp, khiến anh nhớ đến người mẹ đã quá cố của anh.

Khi mang thai anh, có phải mẹ anh cũng vui vẻ chia sẻ với ba anh mọi thứ như thế này không?

“Hân Di, cô…”

“Sao?”

Anh muốn hỏi, mấy tháng nữa khi cô phải rời xa đứa con yêu quí của mình thì liệu cô có buồn không? Thế nhưng anh không mở lời được, anh chỉ biết im lặng nhìn cô.

Hân Di thấy lạ, đang định quay sang hỏi anh thì chuông điện thoại di động của cô reo vang, cô vội nghe điện thoại: “Alo, xin hỏi ai đấy?”
“Tôi không làm gì cả.” Anh vội vàng đứng dậy, đút ngay điện thoại vào túi áo ngủ, anh không dám thừa nhận hành vi vừa nãy của mình, anh làm cái gì thế nhỉ? Ngay cả anh cũng không hiểu vì sao mình lại làm cái chuyện chán ngắt, tẻ nhạt này.
Hân Di thấy lạ, đang định quay sang hỏi anh thì chuông điện thoại di động của cô reo vang, cô vội nghe điện thoại: “Alo, xin hỏi ai đấy?”

“Tôi là Dylan, cô còn nhớ không?” Giọng bên kia vừa nói vừa cười.

“Dylan, là anh à?” Giọng cô tỏ rõ vẻ ngạc nhiên, Tồn Hy nghe thấy thế cũng chau mày lại. Quay sang xin lỗi anh rồi rời khỏi phòng ngủ, cô ra ngoài hành lang nói chuyện

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT