|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
sau rộng lớn nuôi mấy con dê, trong hồ còn nuôi cá sấu. Bà nội nói do ngày bé sức khỏe của Tồn Hy không tốt cho nên phải uống máu dê với cá sấu để bồi bổ. Bà còn nói thêm là do nhà họ Kỷ mấy đời đều là đơn truyền nên sợ trời gọi về, từ bé đã phải cho Tồn Hy mặc đồ con gái rồi chăm sóc như con gái.
Anh ấy mặc đồ con gái! Hân Di tưởng tượng ra cảnh Tồn Hy mặc bộ quần áo như công chúa, không không kiềm chế được nên cười thành tiếng.
Hóa ra hoàng tử ngày bé lại là một cô công chúa!
Cô tò mò ngắm các bức ảnh của anh từ ngày bé đến bây giờ, từ khi học tiểu học anh mới bắt đầu mặc quần áo con trai, bộ quần áo với chiếc gilê thắt thêm chiếc cà vạt nữa. Trông anh ngày đó rất đáng yêu.
Anh của ngày bé là một cậu bé xuất sắc của trường. Biểu diễn, hùng biện, chơi đàn,… anh đều giành hết giả này đến giải khác, cấp hai là lớp trưởng, đại học thì là hội trưởng hội học sinh sinh viên.
Cuối cùng là những bức ảnh khi anh bước chân vào xã hội, đẹp trai tuấn tú, phong độ, chính xác đẹp như một hoàng tử. Còn người đứng bên cạnh anh là một cô gái xinh đẹp, đoan trang, ánh mắt ngời sáng đầy tự tin.
Cô gái này, chắc là Anna?
Hân Di ngây người nhìn bức ảnh ấy. Bà Trân Châu thấy vậy liền nói: “Cháu đừng để ý, bây giờ bà chủ nhỏ của ngôi nhà này là cháu, cháu dâu duy nhất mà ta nhận cũng chính là cháu.” Bà nói một cách trịnh trọng.
Thế nhưng trong lòng Tồn Hy yêu chỉ có Anna mà thôi.
Hân Di chua chát nghĩ, thế nhưng cô không nhắc đến chuyện này, cô tiếp tục nói chuyện với bà nội những chuyện từ nhỏ đến lớn của Tồn Hy, người già thường muốn nói đến những chuyện từ ngày xưa nên một khi đã nói chuyện thì cứ kể mãi không muốn ngừng.
Thế nhưng Hân Di lại thấy hứng thú với những câu chuyện của bà nội, cô muốn hiểu Tồn Hy thêm một chút, biết về anh thêm một chút.
“Đúng rồi, Hân Di, cháu đã bước vào nhà họ Kỷ rồi thì sau này cháu nhớ để mắt chăm sóc Tồn Hy nhé, có một số quy tắc chảu phải chú ý thay cho nó.”
“Quy tắc gì ạ?”
“Mỗi ngày một cốc sữa dê ấm, buổi sáng không thể uống đồ lạnh, sau bữa trưa mới được uống rượu, uống rượu cũng phải điều độ, bữa tối phải nhạt một chút, hấp thụ ít Cholesterol thôi, ba bữa đều phải ăn hoa quả, khi lái xe tốc độ không quá 60km/h…”
“60km/h?” Cô không nghe nhầm đấy chứ.
“Đúng thế.” Bà trân Châu nghiêm giọng nói: “Bà không cho nói lái xe quá nhanh, quá nguy hiểm.”
Nhưng tốc độ 60km/h có quá chậm không nhỉ? Hân Di tiếp tục nghe tiếp một loạt quy tắc nữa: “Anh ấy thực sự chấp hành hết ạ?”
“Đương nhiên rồi. Tồn Hy là một đứa cháu rất có hiếu.”
Nhưng thật đáng tiếc, bà Trân Châu vừa mới nói như thế được có mấy tiếng thì đứa cháu yêu quý của bà không giữ thể diện gì cho bà cả. Đêm khuya hôm đó, Kỷ Tồn Hy cuối cùng cũng về nhà, hơn nữa còn uống say lướt khướt.
Bà tức giận tím mặt mày: “Tồn Hy, không phải ta đã nói với cháu uống rượu cũng phải có mức độ sao? Cháu uống như thế này cơ thể không chịu được thì sao hả? Ta đã cảnh cáo cậu ta không được để cho cháu uống nhiều rượu, để ta gọi điện thoại cho cậu ta…”
“Là… cháu… cháu muốn uống… bà đừng trách Anson.” Tồn Hy vừa lè nhè mấy câu, anh vừa loạng choàng bước lên cầu thang, suýt nữa thì ngã.
Hân Di thấy vậy vộivàng chạy lại đỡ: “Cẩn thận một chút.”
Tồn Hy cảm thấy hơi ấm dịu dàng của người phụ nữ bên cạnh: “Là… Anna à?”
Hân Di chạnh lòng: “Tôi là Hân Di.” Cô nói nhỏ nhẹ.
“Đúng rồi, sao tôi lại quên mất chứ! Ở nhà còn có một cô vợ… đang đợi tôi mà.” Anh lẩm bẩm, nói rồi hất tay cô ra, tự mình bò lên cầu thang.
“Đứa bé này,sao lại uống ra nông nỗi này chứ?” Bà Trân Châu chán nản nhìn theo bóng anh bò lên cầu thang: “Hân Di, giao cho cháu chăm sóc nó đấy.”
“Dạ.” Hân Di gật đầu rồi đi theo Tồn Hy lên gác về phòng ngủ.
Tồn Hy vừa bước vào phòng là lao ngay vào nhà vệ sinh nôn lấy nôn để sau đó ngồi ngay xuống đất. Hân Di thấy anh không tỉnh táo, không biết bẩn là gì nên cô kiếm một chiếc khăn ấm, nhẹ nhàng lau quanh miệng cho anh.
Người anh toát ra mùi rượu nông nặc, ngay cả hơi thể cũng sặc mùi rượu, người phụ nữ bình thường sẽ cả
Đọc tiếp: Định mệnh anh yêu em – Chương 5 – 6
CHƯƠNG 5
HIỂU LẦM
Sự cứng rắn của Tồn Hy đã mang lại cho Hân Di sức mạnh, cô không còn thấy sợ hãi khi đối diện với người làm nhà họ Kỷ nữa, ít ra cô cũng là cô chủ của nhà họ Kỷ, khi cần yêu cầu thì cũng được đáp ứng.
“Tôi muốn xem thực đơn trước đây.” Cô nói với bà đầu bếp. Cô muốn biết thói quen ăn uống của bà nội và Tồn Hy, muốn nhớ xem anh thích ăn gì và không thích ăn cái gì. Cô còn thường xuyên nói chuyện với quản gia thăm hỏi tình hình mọi viễ trong nhà, cô không cần phảitự mình giải quyết mọi việc thế nhưng khi cần thiết thì vẫn có thể nắm được tình hình.
Cô cũng chủ động gần gũi với bà nội hơn. Bà Trân Châu thích đồ gốm sứ, sau vườn nhà còn có một phòng làm gốm, còn có một chiếclò nung, lúc rỗi rãi thì bà thường hay xuống đây nặn gốm, coi đó là niềm vui tuổi già, Hân Di cùng nặn với bà, thỉnh thoảng còn góp ý nữa.
“Hóa ra cháu cũng hiểu những thứ này à?” Bà Trân Châu vui vẻ nói.
“Cháu từ nhỏ đã thích nặn chơi, có điều không giống như bà nội thích mô phỏng lại các mẫu, tài nghệ của bà nội cao hơn cháu nhiều mà.”
“Bà mới là nặn chơi thôi.” Bà Trân Châu thấy phôi đất trong tay Hân Di đang cầm có hình cánh cung rất đẹp, bà rất thích: “Xem ra cháu cũng có tài năng bẩm sinh đấy, Hân Di, cháu có muón bà mời thầy giáo đến dạy cho cháu không?”
“Không cần đâu ạ! Cháu chỉ là nặn cho vui thôi, chứ cháu không nghĩ tới chuyện trở thành nghệ nhân gốm đâu ạ.”
“Sao lại không? Cháu còn trẻ, lại có tiềm lực, chỉ cần học được thầy giỏi thì sau này tiền đồ rộng lớn lắm.
Cô? Tiền đồ rộng lớn? Hân Di lắc đầu, từ nhỏ cô không bao giờ dám mơ chuyện tốt thế này sẽ xảy ra với mình, cô không dám có giấc mơ nào quá lớn, bởi vì cô thường không làm được.
“Cháu thật không có tự tin vào bản thân gì cả.” bà Trân Châu dường như nhìn thấu những suy nghĩ của cô: “Cháu phải tin vào bà, bà là chuyên gia sưu tập tác phẩm gốm sứ, con mắt bà tuy không được mười phần chuẩn thì cũng phải được bảy tám phần, bà nói cháu có tài là có tài… đúng rồi, mấy hôm nữa để Dylan xem tác phẩm của cháu, xem cậu ấy nhận xét xem thế nào.”
“Dylan?” Hân Di ngạc nhiên, cái tên này làm sao lại giống tên ngưuwòi tặng cô chiếc bát gốm hạnh phúc thế nhỉ? “Đó là ai thế ạ?”
“Đó chính là người quản lý tác phẩm nghệ thuật, bà đều mua tác phẩm gốm thông qua cậu ấy cả, cậu ấy là người quen của nghệ nhân Trung Sơn Long đó.”
“Nghệ nhân Trung Sơn Long? Đó là người cháu hâm mộ nhất đó.” Cô ngạc nhiên kêu lên.
“Bà cũng rất thích tác phẩm của ông ấy.” Bà Trân Châu mơ màng cười, ánh mắt như xa xăm hơn: “Trước đây khi còn trẻ bà với ông ấy còn yêu nhau nữa.”
“Thật ạ? Sau đó thì thế nào ạ?” Hân Di ngạc nhiên hỏi dồn dập.
“Haizz, đó là chuyện từ lâu lắm rồi…” Bà Trân châu thửo dài và bắt đầu chậm rãi kể chuyện về mối tình đầu dang dở của bà.
Cứ như thế, tình cảm của hai người phụ nữ càng ngày càng thân thiết gần gũi. Lúc đầu bà Trân Châu cũng chỉ coi Hân Di là mẹ của đứa chắt của bà thôi thế nhưng dần dần bà lại có cảm tình với cô, bà thường xuyên nhắc nhở Tồn Hy phải chăm sóc cho cháu dâu của bà.
Kỷ Tồn Hy tuy cũng cảm thấy bản thân mình không nên lạnh nhạt với Hân Di thế nhưng trong lòng khó tránh khỏi khúc mắc, anh luôn giữ khoảng cách với vợ mình, đối xử lúc lạnh lúc nhạt.
Hân Di hiểu rõ nỗi khổ trong lòng anh nên cô cũng không yêu cầu điều gì cả, cô chỉ lặng lẽ âm thầm quan tâm anh. Cô nghe nói Tồn Hy không thích ăn đồ ăn bên ngoài, thích ăn món ăn nhạt thế là cô tự mình làm cơm rồi cho người khác mang đến công ty. Biết anh bận họp không có thời gian ăn cơm nên cô làm sandwich cho anh, để anh vừa xem công việc vừa ăn. Anh ghét việc ngày nào cũng phải ăn những món giống nhau, hình thức giống nhau thế là cô nghĩ đủ cách để chế biến món ăn. Chiếc chăn dâu tây của anh cô cẩn thận giặt bằng tay. Trong phòng anh bày đầy ảnh của Anna, cô thay anh lau chùi album. Thời gian của anh rất đáng quý nên mỗi ngày cô giúp anh chọn sẵn quần áo với cà vạt, để anh không mất thời
gian lựa chọn. Anh đi từ sáng sớm đến tối muộn mới về, hai người rất ít có thời gian và cơ hội để nói chuyện nên cô dùng giấy nhớ tiện lợi dính mọi chỗ những điều căn dặn anh, ví dụ như nhắc anh đọc sách khong nên đọc muộn quá, đói thì phải nhớ ăn đêm, lạnh thì phải mặc thêm quần áo.
Thực ra cô cũng khong hiểu hết người vợ nên làm cái gì, nhưng những gì làm được cô đều cố gắng làm, bởi cô chỉ muốn đối xử tốt với anh, hy vọng anh thay đổi, cười nhiều hơn một chút.
Cô không muốn gây rắc rối cho anh, quãng thời gian hôn nhân chỉ kéo dài chín tháng, thế nên cô càng không muốn mang lại chút rắc rối gì cho anh cả. Cô tự mình đi mua sách dành cho thai phụ về để xem tự mình đến bệnh viện khám thai.
“Hôm nay lại có mình cô đến à?” Bác sĩ khám thai hỏi cô.
“Dạ vâng.” Cô cười ngại ngùng, lần trước bác sĩ nói hy vọng chồng cô sẽ đi cùng cô đến: “Tồn Hy… chồng cháu bận
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




