|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
gian?”
“Tôi định tối nay sẽ cầu hôn với bạn gái tôi, thế nhưng cô ấy lại bỏ lại tôi khi gần đến lúc rồi, một mình bay đi New York.”
Anh thấp giọng nói: “Cô ấy là diễn viên múa ba lê, vũ đoàn bên New York mời cô ấy sang bên đó biểu diễn, và còn hứa sẽ để cô ấy đảm nhiệm vai chính trong vở Hồ thiên nga”
“Vai chính trong Hồ thiên nga?” Hân Di nhắm mắt tưởng tượng một cô gái xinh đẹp mặc váy trắng biểu diễn trên sân khấu. “Cô ấy nhất định rất xuất sắc!” Hân Di nói một cách đầy ngưỡng mộ.
“Cô ấy đương nhiên xuất sắc rồi!” Tồn Hy chu môi lên tán thưởng. Nếu không thế thì sao anh luôn yêu thương cô ấy chứ, thậm chí anh còn định kết hôn với cô ấy nữa cơ mà.
Hân Di nhìn anh, không hiểu sao cô lại thấy đằng sau gương mặt thanh tú điển trai kia lại là một sự cô đơn. Trái tim cô khẽ rung lên, cô nói: “Chắc chắn cô ấy sẽ về nhanh thôi! Có anh đợi cô ấy ở đây nên cô ấy không đi lâu đâu.”
Tồn Hy quay mặt lại nhìn cô rồi nói: “Cô đang thương hại tôi đấy à?”
“Không! Làm sao mà tôi lại…” Hân Di vội vàng xua tay: “Bản thân tôi…mới thảm cả đám đây, bị một gã đàn ông không ra gì chơi đểu, nợ một khoản tiền lớn, lại còn lên giường với một người đàn ông không quen biết… Trời ơi, lên giường.” Nói đến đây giọng cô càng lúc càng nhỏ, hai má ửng hồng.
Tồn Hy thấy gương mặt xấu hổ của cô liền cười rồi chủ động đưa tay ra: “Tôi là Kỷ Tồn Hy.”
“Hả!” Hân Di cũng vội vàng đưa tay ra: “Tôi là Trần Hân Di.”
Hai người bắt tay nhau, trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy cả hai đều cảm thấy sự ấm áp đang len lỏi trong từng mạch máu. Trái tim Hân Di đập loạn xạ không ngừng.
“Cái này cho cô.” Tồn Hy lấy trong tay một đồng xu đưa cho cô.
Cô run run đưa tay đón lấy: “Tại sao lại đưa cho tôi cái này?”
“Đây là vật kỉ niệm thay đổi cả đời người. Đời người như một canh bạc, không thể trận nào cũng thắng, thế nhưng có đồng xu trong tay thì luôn luôn có hy vọng. Tôi hôm nay cô tự giành lại sự tôn nghiêm, cô phải nhớ kĩ vận mệnh của mình nằm trong bàn tay mình, sau này không được coi thường bản thân mình.”
Hân Di nhìn đồng xu, cô tháy sống mũi cay cay, mắt hơi đau. Từ trước đến giờ chưa có ai nói với cô những lời như thế này, mọi người đều nói cô chẳng được cái gì tốt đẹp cả, ngay cả cha mẹ cô cũng suốt ngày than ngắn thở dài rằng cô không xuất sắc, chỉ có anh…
Cô nắm chặt đồng xu trong tay, cố gắng ngăn nước mắt rơi, cô cười rồi nói: “Cảm ơn anh! Tôi sẽ ghi nhớ!”
CHƯƠNG 2
MỘT LẦN ĐỊNH MỆNH
Sau khi kết thúc chuyến du lịch trên “con thuyền tình yêu”, Hân Di lại quay về với cuộc sống thường ngày. Cô đi làm ở
công ty và luôn bị mọi người trong công ty gọi đi gọi lại với cái tên “Cô gái giấy nhớ tiện lợi”, nhưng cô chẳng tức giận gì, cô luôn cố gắng hoàn thành mỗi yêu cầu vô lý của mọi người, thậm chí cô còn cảm thấy rất vui vẻ.
Bởi vì trong lòng cô có thêm một bí mật nhỏ, ngọt ngào và ấm áp – cô đã gặp được một chàng hoàng tử, anh ấy đã mang lại cho cô một đêm hạnh phúc, xoa dịu vết thương lòng do tình yêu mang lại cho cô, làm cho cô cảm thấy bản thân mình không phải không có ai yêu.
Anh còn tặng cô một đồng xu may mắn, cô cẩn thận nhét nó vào trong túi bùa hộ mệnh tự tay mình làm, cô luôn mang theo bên mình và đặt nó ở một nơi gần trái tim.
Cô biết, có thể cả đời này cô sẽ không bao giờ gặp lại chàng hoàng tử cao ngạo và ấm áp ấy nữa, thế nhưng điều đó không quan trọng, trong hồi ức của cô
luôn có anh, luôn nhớ những lời anh đã nói với cô.
“Hân Di, cô làm gì mà ngây người thế hả?” Đồng nghiệp bên cạnh gọi cô: “Điện thoại đang kêu kìa!”
“Điện thoại? Ờ, cảm ơn!” Hân Di vội nghe điện thoại.
“Alô”
“Hân Di, anh là anh rể đây!” Giọng Ô Thất Thất ồm ồm vang lên.
“Anh rể, có chuyện gì không?”
“Không có gì, chỉ là muốn hỏi em, sau hôm đó… em vẫn khỏe chứ?” Giọng Thất Thất có chút ngại ngùng.
“Ờ, em rất khỏe!” Chỉ là mấy hôm nay cảm thấy không thoải mái lắm, thỉnh thoảng thì thấy buồn nôn mà thôi.
“Thật không đấy?” Thất Thất tỏ vẻ không tin: “Em bị cái tên khốn kia ăn hiếp lại còn cảm thấy khỏe sao?”
“Anh ấy không phải tên khốn!” Hân Di cau mày: “Thực ra anh ấy rất tốt nếu không thì làm sao mà bỏ qua cho hai người được chứ?” Nếu không thế thì tất cả mọi hành động của cha con họ Ô sớm đã bị báo cảnh sát rồi.
“Em đừng có mà để anh ta lừa, anh ta sợ cái tin này truyền ra ngoài sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng và hình tượng của tập đoàn Ma Pháp Linh thôi.”
“Anh ấy nói, trên thương trường nói chuyện thương trường, anh ấy không cố ý để mọi người không sống được như thế…”
“Em làm sao thế hả?” Ô Thất Thất bất mãn nói: “Cái tên khốn đó không phải chỉ lên giường với em sao? Làm sao mà ngay cả đầu óc em cũng bị nhiễm thế hả? Mở miệng ra là nói tốt cho nó, em có phải là người của đảo Khương Mẫu không đấy? Phản đồ!”
Phản đồ? Hân Di giật mình, cái tội này có vẻ nặng quá!
“Thôi, anh chỉ muốn gọi điện hỏi xem em có… không có là tốt! Nếu mà tên đó dám để lại nòi giống nhà nó thì anh sẽ liều mạng với nó!” Nói xong Thất Thất vội cúp máy.
Cái gì với cái gì chứ? Hân Di có chút lo lắng, rốt cuộc anh rể gọi điện đến đây là cái gì?
Đang miên man suy nghĩ thì đồng nghiệp bên cạnh lại gọi cô: “Hân Di, photo hộ tớ công văn này cái, lát nữa cần dùng, photo mười bản nhé!”
“Ờ, được!” Hân Di đón lấy tập công văn từ tay đồng nghiệp rồi chạy ngay đến máy photo, trên đoạn đường ngắn ngủi ấy cô còn phải nghe thêm mấy lời cần giúp đỡ nữa.
“Hân Di, cho cái này lên giá hộ cái.”
“Hân Di, bữa trưa cô có ra ngoài ăn không? Mua hộ tôi một hộp cơm nhé!”
“Tôi cũng thế, thêm một cốc Machiato Stabudks nữa nhé!”
“Được, được, mọi người từng người một nói thôi, được không?” Yêu cầu của đồng nghiệp nhiều quá cô không nhớ hết được nên cô vội vàng lấy quyển giấy nhớ tiện lợi ra ghi lại cho chắc. Không biết có phải yêu cầu của mọi người nhờ giúp nhiều quá hay không mà cô cảm thấy có chút váng đầu, cảm giác ợ chua dồn lên trên thực quản, cô vội vào nhà vệ sinh rồi bắt đầu nôn ọe.
“Sao thế Hân Di?” Một đồng nghiệp bước vào hỏi rồi cười: “Thấy cậu mấy hôm nay đều nôn ọe, hay là có thai rồi?”
Đồng nghiệp chỉ là suy đoán thế nhưng cũng làm Hân Di giật mình, cô nhớ lại những điều lúc nãy anh rể vừa nói trên điện thoại, câu cuối cùng hình như là “cái tên khốn đó mà để lại nòi giống…” không phải chứ?
Hân Di trợn tròn mắt, lẽ nào cô thực sự có thai?
Việc này không để lâu được, hân Di nhân lúc nghỉ giải lao vội vàng đi tới siêu thị tạp hóa mua que thử thai, bên ngoài lúc này đang mưa bay bay, sợ bị người khác nhận ra nên cô mặc áo mưa kín, đầu đội mũ bảo hiểm, còn đeo cả khẩu trang nữa, lén lén lút lút đi mua que thử thai, trả tiền đi rồi mà cô còn phải nhìn trước ngó sau.
Cô không hề biết rằng bộ dạng lén lút của cô đã lọt vào tầm mắt của mấy người cảnh sát gần đó đang theo dõi tội phạm, họ bí mật liên lạc với nhau bằng bộ đàm rồi ngấm ngầm đi theo cô.
Cô không mảy may để ý gì, cô đi vào tòa nhà công ty rồi vội vàng trốn vào nhà vệ sinh.
Mấy người cảnh sát ra hiệu cho nhau rồi cùng đạp cửa nhà vệ sinh xông vào, được sự yểm hộ của mọi người một cảnh sát đạp mạnh cánh cửa đang đóng rất chặt.
“A a a a!” Hân Di hét toáng lên, tay cầm que thử thai, cô không biết tại sao lại có người đạp cửa xông vào như thế “Anh, anh định làm gì?”
“Cô đã bị bắt!” người đàn ông gương mặt lạnh lùng rút chiếc còng ra từ trong túi rồi chụp ngay vào tay cô.
Chuyện này là thế nào? Hân Di mắt ngấn nước mà không nói được gì.
Chuyện thảm hơn nữa còn ở phía sau. Khi cô bị cảnh sát đạp cửa nhà vệ sinh thì đèn sáng, máy ảnh, máy quay cứ nhằm mặt cô chụp lia lịa, một phóng viên cầm micro phỏng vấn cô: “Cô Trần, cô có cảm nghĩ gì khi bị bắt? Cô muốn nói điều gì không?”
* * *
Tâm trạng anh bây giờ rất bực bội, khó chịu. Thực sự chỉ muốn tìm cái gì đó đập phá một trận.
“Em nói sao? Tại sao em không thể về Đài Loan?” Kỷ Tồn Hy tức giận nhấn mạnh ga, xe tấp vào lề đường, bực tức nhìn màn hình điện thoại. Trên màn hình là hình ảnh cô bạn gái Anna xinh đẹp của anh.
“Tồn Hy, anh đừng có giận mà.” Anna nũng nịu nói: “Em biết em nhận lời mời của vũ đoàn bên New York đột ngột quá nên anh rất tức giận, thế nhưng anh phải nghĩ cho em chứ, em sắt biểu diễn Hồ thiên nga ở trung tâm Lincoln! Em làm sao có thể từ chối một cơ hội tốt thế này cơ chứ? Bọn họ muốn ký hợp đồng hai năm với em, em cũng chỉ còn cách đồng ý thôi.”
“Thế nên em mới quyết định bỏ lại mình anh ở Đài Loan hai năm?” Tồn Hy nhăn mặt nói, vẻ rất tức giận: “Rốt cuộc em coi anh là cái gì?” Không nói một câu nào mà đã cho anh leo cây hôm trên tàu, không nói với anh một câu nào mà đã quyết định rời Đài Loan hai năm. “Từ trước đến giờ em chỉ quan tâm chính bản thân em, em có bao giờ nghĩ cho anh không?”
“Đương nhiên là có chứ!” Anna nháy mắt làm vẻ mặt đáng yêu nũng nịu: “Hơn nữa anh đã có rồi!”
Tồn Hy nhíu mày: “Cái gì?”
“Chính là trái tim của em! Em yêu anh, Tồn Hy!” Giọng cô dịu dàng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




