|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
và kiên định, cô ghé sát màn hình điện thoại rồi hôn một cái: “Cho dù em không ở bên anh, nhưng trái tim em luôn ở bên anh cười cùng anh, khóc cùng anh, luôn luôn bên cạnh anh.”
“Anna…”Tồn Hy thở dài, cảm giác bất lực, tại sao anh chẳng có cách nào đối phó với cô gái này thế chứ? Rõ ràng biết cô ấy chỉ nói lời ngọt ngào, trái tim anh cũng vì thế mà bị tác động: “Có bao giờ em nghĩ rằng lúc em không ở bên cạnh anh, anh sẽ cảm thấy cô đơn mà sà vào vòng tay của một cô gái khác sao?”
Anna cười nhẹ nói: “Người đàn ông khác thì có thể như thế, nhưng một Kỷ Tồn Hy yêu em sâu nặng như thế thì tuyệt đối không bao giờ!”
Anna nói như thế có vẻ cầm chắc anh rồi hay sao? Tồn Hy tức giận nói: “Em nghĩ rằng em rất hiểu anh sao? Có thể một ngày nào đó em quay đầu lại anh đã không còn nữa!”
“Nếu mà như thế thì em chỉ còn cách… đáp chuyến bay sớm nhất ngày mai, lập tức trở về bên anh!” Anna thở dài nói.
Tồn Hy nhìn bộ dạng buồn bã của Anna trái tim như mềm lại, Anna mà anh yêu đã được định sẵn là nhân vật tỏa sáng trên vũ đài, sao anh có thể cướp đi giấc mơ của cô ấy được chứ? “Được rồi, em cứ ở lại đó đi.” Anh nhượng bộ.
“Cảm ơn anh, Tồn Hy!” Anna cười một cách gợi cảm rồi nói tiếp: “Cảm ơn vì anh đã nhượng bộ em, điều đó chứng minh em có một vị trí rất quan trọng trong lòng anh. Anh biết không, nhưng vũ công trên vũ đài như bọn em khi đứng, khi xoay trên mặt đất đều phải đặt cho mình một mục tiêu, bất kể quay như thế nào, ánh mắt đều không được rời khỏi mục tiêu ấy, nếu không thì sẽ bị ngã ngay. Lần đầu tiên khi em nhìn thấy anh, bởi vì bị anh hút hồn nên mới bị ngã trên vũ đài, là anh tặng hoa cho em sau khi biểu diễn làm em mới có dũng khí để bắt đầu lại. Tồn Hy, từ khi đó đến giờ em không bao giờ bị ngã nữa, bởi vì em đã tìm được mục tiêu của mình rồi, đó chính là anh. Bất kể ở đâu, quay như thế nào, mục tiêu của em mãi mãi là anh!”
Những lời nói từ đáy lòng của Anna đã khiến Tồn Hy cảm động, anh nhẹ nhàng thở dài: “Được rồi, anh cũng chúc phúc cho em, cố lên nhé!”
Kết thúc cuộc điện thoại đường dài, Tồn Hy ngồi thừ một mình trong xe, lặng lẽ ngẩn ngơ ngắm nhìn những người đi bộ đang mải miết lướt qua cửa xe.
Người anh yêu đã rời xa anh, tuy chỉ có hai năm ngắn ngủi thế nhưng anh vẫn cảm thấy rất cô đơn. Cảm giác chờ đợi không dễ chịu như người ta nghĩ, anh đã từng nếm trải rồi, khi còn nhỏ anh đã từng ngồi thừ người ngồi cờ đợi ba mẹ từ xa, cho đến khi bà nội nói ba mẹ anh đã lên thiên đường, mãi mãi không bao giờ quay lại nữa.
Nói thật, anh sợ hãi sự chờ đợi, anh ghét cảm giác bị bỏ rơi một mình.
Thế nhưng, dường như anh luôn bị bỏ rơi…
Ngoài cửa xe vọng lại tiếng ồn ào, làm anh bừng tỉnh. Anh định thần lại, thấy trên phố không hiểu sao lại tụ tập rất đông người, mọi người đang chỉ trỏ màn hình ti vi cao cao được treo trên tường.
Người Đài Loan thật là thích nhộn nhịp!
Anh lắc đầu rồi chuẩn bị lái xe đi thì thấy bóng một người quen lướt qua rất nhanh, anh chau mày.
Đó không phải là Trần Hân Di sao? Cô ấy lên ti vi làm gì? Anh nhìn cô trên ti vi với vẻ mặt thất thần, hốt hoảng, gương mặt xanh xao của cô, đôi tay đang run rẩy cầm que thử thai… không thể nào!
Tồn Hy giật mình. Cô ấy có thai rồi, hơn nữa lại còn bị lên tivi để mọi người ai cũng biết nữa sao?
Anh đột nhiên cảm thấy lo lắm, mồ hôi lạnh cứ túa ra. Cha của đứa bé là ai? Không phải… là anh chứ?
* * *
Cha của đứa bé là Kỷ Tồn Hy, là chàng hoàng tử cô luôn ghi nhớ trong lòng, chàng hoàng tử mãi mãi không bao giờ lấy cô!
Trần Hân Di, cô là một tên ngốc! Chưa kết hôn mà đã có thai! Lại còn bị đưa lên mục tin mới nữa! Cô chết chắc rồi!
Hân Di chỉ muốn đập đầu vào tường, đời cô sao lại bị thảm đến thế chứ? Cô luôn nghĩ rằng sau khi gặp hoàng tử đời cô sẽ gặp may mắn, thế nhưng ai lại ngờ được hoàng tử lại để lại rắc rối lớn cho cô thế này.
Cô phải biết làm thế nào bây giờ? Hân Di không biết làm thế nào, cũng không dám bước vào công ty để đón nhận sự trêu đùa, cười đểu của đồng nghiệp, cô vội vàng xin nghỉ rồi đến nơi được gọi là “ngôi nhà của St.John’s”
Cô nhi viện này là do một tín đồ Thiên Chúa giáo – cha xứ John lập ra, cô quen người bạn trai đầu tiên cũng chính ở nơi này, sau đó anh ta đá cô rồi cao chạy xa bay, thế nhưng cô vẫn thường xuyên đến đây, giúp họ làm một số việc lặt vặt, rồi cùng chơi với tụi trẻ con.
Hay tới nơi này nên cô bị những lời của cha xứ John cuốn hút, dần dần cô cũng tin vào Thiên Chúa giáo, thỉnh thoảng tâm trạng không tốt cô vẫn thường lui tới nơi đây để tìm cha xứ tâm sự thật lòng mọi chuyện.
Chỉ có điều lần này, cô gặp phải họa lớn như thế, phải nên nói thế nào đây?
“Mẹ Hân Di, cuối cùng mẹ cũng đến thăm tụi con rồi! Nhanh đến đây đi, dạy tụi con nặn búp bê.”
Đám trẻ vui vể khi thấy Hân Di, chúng reo lên mà không hề biết trong lòng cô đang lo lắng như thế nào, chúng kéo tay cô ra khu sau vườn để nặn búp bê.
Hân Di từ nhỏ đã thích nặn búp bê, tụi trẻ cũng rất thích những con búp bê đáng yêu mà Hân Di nặn cho tụi chúng, chỉ có điều hôm nay cô thực sự không có tâm trạng.
“Ngoan nào, để hôm khác mẹ Hân Di sẽ dạy các con được không?”
“Không đâu, phải hôm nay cơ!” Đám trẻ nũng nịu. “Mẹ Hân Di lâu lắm mới đến, hãy chơi cùng chúng con nhé!”
“Đúng rồi, mẹ Hân Di, dạy tụi con nặn búp bê đi.”
Tụi trẻ hết đứa này “mẹ Hân Di” đứa kia “mẹ Hân Di” làm cô loạn hết cả tâm trí, cô còn không biết là mẹ của ai nữa! Ngay cả cuộc sống của cô cũng đang hỗn loạn làm sao mà dạy tụi trẻ được cơ chứ?
Cô sợ, cô không thể sinh đứa bé này ra được, thế nhưng cô đâu có nỡ bỏ đứa bé này? Đó là một sinh mệnh, một mạng người!
“Cha xứ John ở đâu hả các con?” Hân Di hỏi đám trẻ.
“Hình như cha ở phòng xưng tội.”
Phòng xưng tội? Thật đúng lúc, cô đúng là đang có chuyện cần xưng tội đây.
“Các con ở đây đợi nhé, đợi một lát thôi, mẹ sẽ ra cùng chơi với các con.” Hân Di nịnh tụi trẻ rồi không đợi chúng đồng ý cô vội vàng đi tới phòng xưng tội…
Một
Đọc tiếp: Định mệnh anh yêu em – Chương 3 – 4
CHƯƠNG 3
HÔN LỄ KHI CÓ BẦU
Đánh nhanh thắng nhanh, sớm hơn dự định một ngày Tồn Hy cùng trợ lý Anson đáp tàu đến đào Khương Mẫu.
Đảo Khương Mẫu thuộc phía ngoài biển Đài Loan, diện tích của đảo không lớn, cư dân cũng không đông, mấy năm gần đây đều dựa vào công xưởng sản xuất dầu gội đầu duy nhất trên đảo để duy trì cuộc sống. Đáng tiếc là công xưởng làm ăn không thuận lợi, đang đứng trước nguy cơ phải bán đi, đây chính là lý do tập đoàn Ma Pháp Linh tiếp tay mua công xưởng. Không ngờ lần tiếp tay này kéo theo bao nhiêu chuyện rắc rối.
Sắc trời như chùng xuống, tối đen, gió rít dữ dội, dáng người cao dong dỏng của Tồn Hy đứng trên mũi tài không khác gì tượng điêu khắc võ sĩ đang xuyên qua cái lạnh lẽo của ngày đông.
Cũng đúng, anh đến đây là để chiến đấu. Từ nhỏ anh đã được biết đến với cái tên là người kế thừa duy nhất của một tập đoàn lớn, anh cũng đã trải qua rất nhiều sóng to gió lớn, cũng đã từng nhiều lần gặp sự cố, thậm chí còn bị bọn giang hồ bắt cóc tống tiền chưa bao giờ anh chịu thua, chẳng có ai uy hiếp được anh cả.
Lần này hai cha con họ Ô coi như đã làm anh giận đến cùng cực rồi.
“Giám đốc, sóng và gió to quá!” Anson đứng bên cạnh cũng lắc lư theo con tàu, giống như bị say sóng: “Nghe chủ tàu nói thì hình như sắp có bão đổ qua đây thì phải.”
“Thế à? Tôi không cảm thấy thế. Tất cả tâm trí của anh bây giờ đều đặt hết vào cái thẻ nhớ điện thoại: “Tàu đi chậm quá, cậu đi nói chủ tàu cho tàu đi nhanh thêm chút nữa.”
Cái gì? Còn nhanh nữa à? Đã đủ chóng mặt rồi mà! Anson tỏ vể khó chịu qua bộ mặt nhăn nhó như trái mướp đắng, thế nhưng mệnh lệnh của giám đốc thì không được cãi nên anh chỉ còn cách chạy lại đầu thuyền nói chuyện với chủ thuyền.
Tồn Hy vẫn tiếp tục đứng ở cuối mũi tàu, không xa chỗ đó là bóng một người cứ ẩn hiện, hình như là Hân Di, anh chớp mắt, sợ mình nhìn nhầm.
Không thể nào, làm sao mà cô ấy lại ở đây được? Lẽ nào cô ấy nghe được phong thanh chuyện anh sắp đến dây, lẽ nào cô ấy bám theo để đòi anh chịu trách nhiệm về cái thai trong bụng đấy chứ?
Nghĩ như thế ngay lập tức trong đầu Tồn Hy hiện ra cảnh tượng Hân Di quỳ xuống khóc lóc đòi anh chịu trách nhiệm. Anh chau mày, mồ hôi túa ra. Thế nhưng rắc rối lại quay về với rắc rối thôi, anh vẫn quyết định đối mặt với sự thật, anh bước về phía người con gái đó. Không ngờ một tấm thanh chắn mạn tàu bị bung ra, Tồn Hy không biết nên dựa vào và vô tình bị rơi xuống biển.
Làm sao lại có chuyện ngu ngốc đến thế chứ?
Tồn Hy ngạc nhiên suy nghĩ như thế khi đang chìm nổi dươới biển, anh muốn bơi lại gần tàu thế nhưng chiếc tàu tăng tốc bỏ lại anh đang dở khóc dở cười ở phía sau. Cũng may là khả năng bơi lội của anh không tồi, anh bơi một hồi cuối cùng cũng vào được bờ.
Một đám dân cư đang tụ tập ở một phía của hòn đảo chờ con tàu cập bến nên không ai chú ý gì đến anh. Anh thấy cư dân đảo ai ai cũng lăm lăm gậy trong tay, sát khí đằng đằng, lúc này anh mới giật mình nghĩ: chắc là họ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




