watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:42 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5180 Lượt

mồm bà há hốc, mặt bà đờ đẫn như một người mất trí.
Băng đỏ bừng mặt khi thấy bà giúp việc cứ nhìn chằm chằm vào mình mãi.
Băng nhìn ông ta như muốn nghiền nát ông ta thành cám.
_Cô có thể thu ánh mắt giết người của cô lại được rồi chứ ?
Băng không những không thu lại mà còn nhìn ông ta hung tợn hơn, mồm Băng cũng phồng hết cả lên.
Nhìn điệu bộ trẻ con của Băng, trên môi ông ta thấp thoáng nở một nụ cười.
Băng choáng váng không dám tin.
Ông ta mà cũng biết cười sao ?
Mặt Băng càng ngày càng đỏ, mắt bối rối không dám nhìn ông ta nữa.
Thấy ông ta cứ nhìn mình mãi mà không chịu rời đi, Băng xấu hổ đến nỗiước có một lỗ hổng cho mình chui xuống.
Nhìn cô vợ nhỏ mặt đỏ bừng, môi mím chặt còn run run, mắt cụp xuống không dám nhìn mình, tâm tư của ông ta hôm nay rất tốt.
_Thức ăn đã nấu xong rồi chứ ?
Bà giúp vội thu ánh mắt, và khuôn mặt ngớ ngẩn của mình lại.
_Vâng. Xong rồi.
_Dọn lên đi.
Trước khi thực sự làm nhiệm vụ của mình, bà giúp việc còn quay lại nhìn Băng và ông ta một cái.
Băng giãy giụa.
_Ông có thể buông tôi xuống được rồi chứ ?
Lúc này ông ta mới thả cho Băng xuống.
Vừa đặt chân xuống sàn nhà, không cần biết ông ta là người đáng sợ đến mức
độ nào và hiện tại ông ta là chồng mình, cũng không cần biết đang có mặt bà giúp việc ở đây.
Băng điên tiết tặng cho ông ta một cú đá.
Là một người bình thường khi đá đã đau, huống gì một người học võ như Băng.
Nhưng lạ một điều là Băng chẳng những không đá được ông ta mà còn bị ông ta nhấc gọn vào lòng giống như một con cún con.
Băng sững sờ không dám tin là ông ta có thể phản ứng nhanh như thế.
Lần đầu tiên trong đời Băng mới hiểu được rằng mình chỉ là một con thỏ con, còn ông ta là một con sư tử.
Ông ta không chỉ là một kẻ có đầu óc hơn người mà thân thủ của ông ta cũng hơn hẳn những người khác.
Có thể nói ông ta là kẻ văn võ song toàn.
Băng lau mồ trán. Băng đã lấy phải ông chồng kiểu gì thế này ?
Về mọi mặt ông ta đều hơn hẳn Băng.
Bây giờ Băng dù có phản ứng lại cũng vô ích.
Chán nản, tuyệt vọng, Băng thở dài, mặt buồn rười rượi, mắt Băng ươn ướt.
Mỗi lần bị ông ta bắt nạt, Băng lại muốn khóc.
Không hiểu tại sao đã hai mươi tuổi mà Băng vẫn còn trẻ con như thế ?
_Ăn cơm được rồi chứ ?
Ông ta lạnh lùng hỏi.
Băng không trả lời.
Kéo ghế, đặt Băng ngồi bên cạnh, ông ta ung dung tự chắt rượu ra ly.
Bà giúp việc thấy không khí giữa cả hai đột nhiên căng thẳng nên không dám lên tiếng hỏi gì.
Sau khi dọn hết thức ăn lên bàn, bà nhanh chóng rời đi.
Bà khôn ngoan biết mình nên đi lúc này là tốt nhất, nếu còn chần chừ ở đây thế nào cũng rước họa vào thân.
Băng nhìn bát cơm trước mặt.
Lòng đã ngán ngẩm, đã chán chường, ăn đã ngang dạ nên Băng không thể nuốt nổi.
Cầm đũa Băng chọc chọc xuống bát cơm như một đứa trẻ con vì bị mẹ mắng oan nên hờn dỗi không muốn ăn cơm.
Ông ta từ từ thưởng thức bữa tối của mình.
Tuy không nhìn Băng, nhưng không biểu hiện nào của Băng thoát khỏi ánh mắt sắc bén của ông ta.
Ông ta phì cười.
Cô vợ của ông ta là trẻ con một trăm phần trăm.
Chẳng những khuôn mặt giống như một học sinh học cấp ba mà ngay cả tính cách cũng không khác gì mấy.
Tuy rằng lấy phải một cô vợ trẻ con sẽ rất mệt mỏi và bực mình, nhưng lại thú vị và có nhiều chuyện khác để quan tâm.
Như chuyện ăn uống này, nếu ông ta không ép, có lẽ Băng sẽ ăn uống tùy hứng, ăn uống không có khoa học một chút nào cả.
_Sao không ăn đi ?
Băng tức giận đặt mạnh đôi đũa xuống bàn.
_Tôi không đói.
Ông ta không nói gì.
Bưng ly rượu lên môi, ông ta uống một ngụm.
Băng quay sang nhìn ông ta.
_Ông đang uống rượu gì thế ?
Nhìn đôi mắt tò mò trông giống như một con nai đang đứng trước rừng chiều của Băng, ông ta nén cười đáp.
_Rượu vang.
_Tôi uống được không ?
Băng lại tò mò hỏi.
_Cô biết uống rượu ?
Đầu tiên Băng gật đầu, sau đó ảo não lắc đầu.
_Không biết.
_Đã không biết sao lại đòi uống ?
Băng cáu.
_Vì tôi không biết nên tôi muốn uống.
_Cô

tốt nhất không nên uống thì hay hơn.
_Tại sao ?
Băng gần như là hét lên.
_Câu trả lời chẳng phải là quá đơn giản hay sao ?
_Ông khinh tôi không biết uống chứ gì ?
Ông ta không đáp.
Tính nóng nảy của Băng nổi lên, một khi bị ai đó chọc giận và trêu tức đến lòng tự trọng của Băng, Băng sẽ làm bằng được.
Không cần ông ta có đồng ý hay không ? Băng cướp luôn ly rượu trong tay ông ta.
Ông ta chưa kịp nói được câu nào, Băng đã uống cạn hết ly rượu.
Băng bịt miệng, lưỡi cay xè, mắt ầng ậc nước, cổ nóng như bị lửa thiêu, hơi nóng đang bốc lên đầu.
Băng khóc không thành tiếng, và nói không nên lời.
_Cảm thấy thế nào ?
Ông ta cười nhạt hỏi.
Lời ông ta vừa dứt, Băng đã bưng ngay một ly nước ngọt bên cạnh rồi tu một hơi.
Quẹt mép, le lưỡi, Băng đáp.
_Không tệ.    
Chương 27
Nhìn vẻ mặt khổ sở của Băng, ông ta biết Băng đang không ngừng kêu khổ nhưng ngoài miệng vẫn kiên cường nói là không sao.
_Nếu đã không uống được thì thôi đi.
_Ai bảo ông thế ?
Băng vênh lên.
Giá mà ông ta cứ khích Băng uống, Băng còn dừng lại nhưng đằng này, ông ta
lại lấy giọng của một bề trên để khuyên bảo người bề dưới là Băng khiến
tính trẻ con và hiếu thắng trong Băng trỗi dậy.
Băng liền rót ngay một ly, rồi lại uống tiếp.
Khi Băng uống đến ly thứ ba, ông ta ngăn tay đang rót rượu của Băng lại.
_Đừng uống nữa, nếu cô uống nữa cô sẽ bị say.
Băng hung hăng hất tay ông ta ra khỏi chai rượu.
_Kệ tôi. Ông can thiệp vào làm gì.
Ông ta chán nản thở dài.
Bàn tay ông ta từ từ nới lỏng rồi buông hẳn ra.
Khi uống đến ly thứ sáu, mặt Băng đỏ bừng, Băng nói lảm nhảm vài câu, sau đó nằm gục ở trên bàn.
Bà giúp việc thêm một lần nữa lại sửng sốt nhìn Băng.
Bà không thể tin được rằng, Băng có thể uống rượu say như thế.
Đây chẳng phải đêm tân hôn thứ hai của cả hai, cô dâu say như thế này thì làm được gì ?
Nghĩ đến đây, bà giúp việc đỏ mặt.
Chuyện riêng của ông ta thì có liên quan gì đến bà ?
Bà lại đang đa sự mất rồi.
_Bà dọn dẹp đi.
_Vâng.
Ông ta bực mình bế Băng lên lầu.
Băng dựa đầu vào vai ông ta, miệng còn hát linh tinh.
Vì say rượu nên Băng hoàn toàn phóng túng, Băng không biết mình đang rơi vào tình huống nào nữa.
Đầu tiên Băng sờ má ông ta, vuốt mũi ông ta, sau đó tát nhẹ lên má ông ta, miệng lẩm bẩm.
_Ông có biết là tôi ghét ông lắm không hả ?
Ông ta im lặng không đáp, nhưng ánh mắt đã trở nên lạnh lẽo, ông đang cố kìm chế để không đánh Băng.
Băng thấy ông ta không trả lời mình, Băng lại tiếp tục tát nhẹ vào má ông ta, bẹo tai ông ta, xoa má ông ta.
_Hoàng Trọng Quân ! Ông nói đi ! Tại sao ông lại đáng ghét như thế ? Ông không thể cười lên một tiếng được sao ?
Ông ta điên tiết đá mạnh vào cánh cửa phòng ngủ.
Dùng chân phải, ông ta đóng rầm cánh cửa lại.
Đi nhanh về phía giường ngủ, ông ta ném mạnhBăng lên giường.
_Từ

Trang: [<] 1, 28, 29, [30] ,31,32 ,52 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT