watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:42 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5168 Lượt

này là không có thật ! Cô ấy không thể là gái đã có chồng.
Cậu ta kích động hét to lên.
_Là sự thật ! Băng đã lấy chồng rồi.
Hoa nhẹ nhàngxác nhận.
_Em nói dối, rõ ràng cô ấy ngay cả người yêu cũng chưa có, sao đột nhiên lại đi lấy chồng ?
Hoa cười khổ.
_Cô ấy đúng là không có người yêu, nhưng là gái đã có chồng.
_Em nói đi, có đúng cô ấy là vợ của anh ta không ?
_Đúng.
Thêm một lần nữa Hoa xác nhận lại thông tin này.
_Nói dối !
Cậu ta vò đầu bứt tóc.
_Tất cả chỉ là bịa đặt. Cô ấy cố ý làm thế vì không muốn anh mơ tưởng về cô ấy nữa.
_Anh phải biết, chuyện này không phải là trò đùa. Hạnh phúc, tương lai của
cô ấy đâu có thể vì một cá nhân như anh mà cô ấy dám nói dối trắng trợn
là đã đi lấy chồng được. Em là người chứng kiến từ đầu chí cuối, chẳng
lẽ lại là giả.
Thấy cậu ta cứ cố chấp không chịu tin, Hoa bực mình khuyên giải cậu ta một hồi.
_Cô ấy lấy chồng lâu chưa ? Tại sao anh không biết gì cả ?
_Cách đây đã ba hôm rồi. Anh không biết vì Băng và anh ta chỉ đi đăng kí kết hôn.
Đứng một bên, Trọng Sinh chăm chú lắng nghe.    
Chương 36
Bây giờ Trọng Sinh mới hiểu lý do vì sao mà Băng lại răm rắp nghe theo lời của ông ta như thế.
Tuy không biết nguyên nhân vì sao Băng lại đột ngột đi lấy chồng mà không
nói gì với mình, nhưng gặp qua ông ta hai lần, Trọng Sinh nghĩ ông ta
rất xứng đáng là chồng của Băng, chỉ có người như thế mới mang lại hạnh
phúc, mới có thể bảo vệ và che chở cho Băng.
Hoa và cậu ta còn nói chuyện thêm một lúc mới chia tay mỗi người một ngả.
Nhìn cậu ta mặt mày ủ dột, sầu não, Hoa cũng thương thay cho một tấm tình si.
Ngồi trên xe, Băng xấu hổ quá, nồng độ trong máu không những không giảm mà
ngày càng tăng lên khiến hai má Băng càng lúc càng đỏ, mắt Băng được phủ một lớp sương mỏng, còn đôi môi căng mọng của Băng càng thêm phần quyến rũ và mê người.
Ngồi gần ông ta khiến cho Băng có cảm giác như đang ngồi gần một cái lò lửa.
Không thể dấu khuôn mặt xấu hổ của mình đi đâu được, Băng liền co chân lên ghế, đầu gục xuống gối, hai tay ôm lấy chân.
Xong !
Mọi chuyện đã được giải quyết.
Mặc dù không thể thoát được cảm giác run rẩy, hộp hộp, nhịp đập nhanh và
mạnh trong trái tim mình nhưng ít ra Băng không để cho ông ta nhìn thấy
khuôn mặt đáng xấu hổ của mình.
Thấy cô vợ trẻ con cứ ôm lấy
ngồi và có tư thế ngồi như một con tiểu yêu tinh đang co tròn để bảo hộ
thân thể, ông ta phải cố nén tiếng cười trong cổ họng.
Lúc nãy
dám bạo gan nắm tay, dựa đầu vào vai, lôi kéo, quát tháo, ra lệnh cho
ông ta đi theo mình, còn dám hôn ông ta trước mặt bao nhiêu người, bây
giờ lại ngượng ngùng, rụt rè như một tiểu cô nương suốt ngày trốn trong
khuê phòng nên không dám nói chuyện với người lạ.
_Hôm nay cô muốn đi ăn ở đâu ?
Băng im lặng không trả lời.
Biết Băng ngại nên ông ta không chấp.
_Sao cô không nói gì ?
Băng vẫn im lặng không đáp.
Ông ta bắt đầu bực mình.
_Nếu cô không trả lời tôi, dù có phải dùng cách thô bạo để cô mở miệng trả lời tôi, tôi cũng làm.
Vai Băng run run, lúc nãy bị ông ta làm cho xấu hổ muốn chết, lại cộng thêm mấy lời nói lạnh nhạt và vô tình của ông ta, uất quá Băng khóc như một
đứa trẻ.
Bây giờ Băng đang rất cáu, nên chuyện xấu hổ bị gạt sang một bên.
Ngẩng mặt lên nhìn ông ta, quẹt nước mắt, phồng mồm, răng nghiến chặt, Băng vênh mặt lên.
_Ông muốn gì ?
Ông ta kinh ngạc nhìn Băng.
Biểu hiện của Băng có thể nói là thiên biến vạn hóa.
Lúc nãy còn xấu hổ ngượng ngùng không dám ngẩng mặt lên nhìn ông ta, bây
giờ lại khóc lóc, mặt hầm hầm, mắt rực lửa như muốn băm ông ta thành
hàng trăm hàng nghìn mảnh.
Băng đúng là một cô vợ khó chiều.
Từ trước đến nay, Băng vốn là người đơn giản, không cầu kì, ngay cả ăn
uống cũng thế, tùy theo ý thích và phóng túng theo mong muốn của mình.
Thấy cô vợ cứ nhìn mình bằng ánh mắt giận dỗi và nước mắt ngắn nước mắt dài mãi, cũng thấy tội nghiệp nên nhượng bộ.
_Cô muốn đi ăn ở đâu ?
Lúc này Băng đang tức điên lên làm gì còn tâm trí để ăn uống nhưng cái dạ dày nhỏ bé của Băng kêu đói.
Băng không thể vì tâm trạng không vui mà hành hạ những bộ phận vô tội trong cơ thể nên đành nuốt hận vào lòng.
_Ông muốn đi ăn ở ngoài ?
_Đúng.
_Nếu đã có chủ ý, sao ông còn hỏi tôi ?
_Lần trước tôi đưa cô đến quán cô không thích nên lần này cho cô chọn.
_Ông nói thật chứ ?
Băng nghi ngờ hỏi.
_Thật.
Băng cười toe toét, khuôn mặt rực sáng.
Mặc dù mắt vẫn còn long lanh nước nhưng tâm trạng đã khá hơn nhiều.
Ông ta ngây người nhìn Băng.
Cả đời của mình, ông ta cũng chưa từng gặp một cô gái nào đơn giản và trẻ con như Băng.
Hỉ, ái, nộ đều biểu hiện hết ra khuôn mặt.
Lúc nào tức giận thì nói cho hết, làm những việc mà không ai dám làm, cũng
chẳng cần biết hậu quả do hành động của mình gây nên.
Lúc nào cao hứng và gặp chuyện vui thì nụ cười luôn nở sẵn trên môi.
Như lúc này đây, mặc dù vừa mới khóc xong, mặc dù còn giận dữ nhưng ngay
sau khi nghe được quyền chọn quán ăn, lại vui vẻ ngay, lại cười đùa như
không có chuyện gì.
Băng là một cô gái đơn thuần và hiền lương.
Ở bên cạnh Băng, mang lại cho người khác cảm giác rất dễ chịu và thoải mái.
Băng không chỉ có tính cách đơn giản, trang phục phóng túng mà ngay cả nụ cười cũng hồn nhiên trong sáng như một đứa trẻ.
Bất giác ông ta muốn cười, muốn được sống như Băng, muốn một lần trút hết
tất cả mọi ưu phiền và gánh nặng trong lòng ra ngoài, muốn một lần sống
đúng với mong ước và đam mê của chính mình.
_Ông đang nghĩ gì thế ?
Băng quan tâm hỏi.
_Không nghĩ gì cả.
Băng quẹt nước mắt trên má.
Bây giờ Băng đã trở về con người hồn nhiên và không âu lo trước kia nên
Băng vô tư dựa vào vai ông ta, nắm lấy tay ông ta như một con bé con
đang dựa vào cha mình.
Ông ta kêu khổ.
Không hiểu là ông ta lấy vợ hay là đang nhận nuôi một đứa trẻ con nữa.
_Ông muốn ăn bún riêu không ?
Nhớ lại bát bún riêu lúc sáng do Băng nấu, tự nhiên bụng ông ta sôi lên.
_Có.
_Nếu thế lúc nữa chúng ta đi ăn.
_Về nhà sao ?
_Không.
_Cô biết quán bán bún riêu ?
Băng vui vẻ gật đầu.
_Biết.
Phúc im lặng lái nhe nhưng thỉnh thoảng cười trộm mấy cái.
Không biết hai vợ chồng này nói chuyện với nhau, hay là hai cha con đang nói chuyện với nhau.
_Quán bán bún riêu ở gần đây không ?
Ông ta tự dưng lại muốn nói chuyện với Băng.
_Cũng gần.
Thấy vợ chỉtrả lời bằng một hoặc hai từ, ông ta cau mày.
_Cô có biết chủ ngữ và vị ngữ trong một câu nằm ở đâu không ?
_Biết chứ, bất quá nói chuyện với người kiệm lời như ông phải nói như thế mới xứng.
_Cô…cô…!
Lần đầu tiên ông ta tức nghẹn họng không nói được lời nào.
Một tiếng phì nhỏ vang lên.
Không cần đoán cũng biết, Phúc không kìm nén được tiếng cười của mình nên buột miệng phát ra một tiếng.
Băng le lưỡi

Trang: [<] 1, 39, 40, [41] ,42,43 ,52 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT