|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
nhìn thấy ông ta, Băng đã có dự cảm không hay và khiếp sợ ông ra rồi.
Ông ta là người đàn ông đáng sợ nhất mà Băng từng gặp.
Có thể ví ông ta giống như một ác ma, một con quỷ dưới địa ngục.
Băng là một thiên thần băng khiết và trong sáng. Tại sao Băng phải chịu đựng một con quỷ như ông ta ?
Ông Trời đúng là rất biết cách trêu ngươi, rất biết cách đùa giỡn số phận của con người.
_Người đâu ?
Ông ta gọi.
Bà giúp việc từ trong nhà bếp vội chạy ra.
_Thưa ông !
_Gọi cậu Phúc lại đây cho tôi.
_Vâng, thưa ông.
Bà giúp quay người bỏ đi.
Chưa đầy một phút, Phúc xuất hiện trước cửa phòng khách.
_Anh có gì giáo phó ?
_Lái xe đưa tôi và cô ấy đi đăng kí kết hôn.
Phúc kinh ngạc nhìn Băng.
Cho đến lúc này, trong nhà không ai hiểu lý do vì sao ông ta đòi kết hôn với Băng bằng được.
Quan sát Băng, anh ta nhận xét.
Băng là một cô gái xinh đẹp, nếu nói là mỹ nhân thì không đúng, vẻ đẹp của Băng là một vẻ trong sáng, thuần khiết và khỏe mạnh.
Băng mang vẻ đẹp của một thiên sứ, vẻ đẹp không mê hoặc lòng ngược, mà hoàn toàn tự nhiên.
Trong số những người đàn bà vây quanh ông ta, Băng không phải là một người
phụ nữ xinh đẹp nhất, nhưng cũng không phải là xấu nhất.
Anh ta
không hiểu tại sao có những cô gái còn xinh đẹp, và gia thế hơn hẳn
Băng, tại sao ông ta không muốn kết hôn với họ, mà lại muốn lấy Băng,
chưa hết ông ta phải bắt ép và dùng thủ đoạn để ép Băng chấp nhận lấy
mình bằng được.
Mặc dù có nhiều câu hỏi và nghi vấn nhưng thân là nhân viên dưới quyền, anh ta không tiện xen vào đời tư của sếp.
Anh ta hiểu xen vào chỉ mang thêm họa và rước thêm phiền phức vào thân.
Chương 8
Thấy Phúc cứ nhìn Băng không chớp mắt, dáng điệu ngẩn ngơ và suy tư, ông ta nhếch mép, mặtlạnh lùng hỏi.
_Cậu không nghe rõ tôi nói gì sao ?
Giọng ông ta không nặng không nhẹ, không trách cứ nhưng người nghe lại sợ hết hồn.
_Xin…xin lỗi. Em đi làm ngay.
Phúc đi nhanh ra khỏi phòng khách, ông ta nối tiếp đi theo sau, Băng vẫn còn đứng chôn chân một chỗ.
Đi được hai bước, ông ta quay lại nhìn Băng.
_Cô còn đứng ở đó làm gì ?
Băng thất thần nhìn ông ta.
Cho đến lúc này, Băng vẫn còn nghĩ mọi chuyện chỉ là một giấc mơ, tất cả đều không phải là thật.
Nhìn đôi mắt tròn xoe to tròn long lanh nước của Băng, ông ta bất nhẫn bước
lại gần, nắm lấy tay Băng, ông ta kéo Băng đi theo mình.
Băng lững thững bước theo ông ta, dáng điệu hoàn toàn vô lực, trông băng lúc này giống như một người mất trí.
Phúc mở cửa xe cho Băng và cho ông ta.
Băng trèo lên xe, ông ta ngồi bên cạnh.
Xe từ từ lăn bánh.
Trên đường đi không ai nói với ai câu nào, ông ta nhắm mắt, đầu dựa vào
thành ghế, dáng ngồi hoàn toàn thỏa mái và tĩnh tại, hình như ông ta coi chuyện kết hôn một cách đường đột này là chuyện bình thường.
Băng dựa đầu vào kính xe, mắt ngơ ngác nhìn khung cảnh bên vệ đường.
Từng căn nhà, cột điện, hàng cây trôi vùn vụt qua mắt Băng.
Đầu Băng rỗng tuếch, từng kí ức đau thương tái hiện trong đầu Băng. Từ lúc
nào lệ trên má Băng rơi từng giọt từng giọt xuống cằm.
Băng thấy đau lòng, thấy mình thật đáng thương.
Lẽ ra khi được một người đàn ông giàu có, quyền lực và đẹp trai cầu hôn,
Băng phải sung sướng và hạnh phúc, nhưng tâm trạng của Băng lại hoàn
toàn ngược lại.
Nhắm mắt lại, Băng để mặc cho nước mắt rơi, mặc
cho nỗi đau trong lòng hành hạ và dày vò con tim yếu đuối và dễ tổn
thương của mình.
Ông ta quan sát và nhìn Băng, trong lòng ông ta đang hỗn độn những suy nghĩ và tính toán không nói nên lời.
Người con gái đang ngồi bên cạnh ông ta và sắp chuẩn bị làm vợ ông ta, tuy
rằng xa lạ, tuy rằng ông ta chưa từng gặp và không biết nhiều nhưng thật ra với ông ta rất thân quen và rất gần gũi.
Vì sao ông ta lại muốn kết hôn với Băng bằng được ?
Câu hỏi này chỉ có mình ông ta mới trả lời được, mới giải thích rõ được nguyên nhân vì sao ông ta lại muốn làm thế ?
Một người khôn ngoan và thông minh như ông ta chưa từng làm chuyện gì mà không có lợi và không đảm bảo chắc chắn được kết quả.
Có thể ông ta từng sai lầm, từng bị tổn thương vì quyết định nông nổi của
mình trong quá khứ, nhưng không có nghĩa hiện tại ông ta cũng là một con người yếu đuối và ngu ngốc như thế.
Xe dừng lại.
Phường xuất hiện trong tầm mắt của Băng.
Phúc nhanh chóng bước xuống xe và mở cửa cho Băng và cho ông ta.
Ông ta bình tĩnh và thong dong bước xuống, phong thái của ông ta lúc nào
cũng nhàn nhã, lúc nào cũng uy nghiêm lạnh lùng, trông ông ta lúc nào
cũng giống như một ông chủ lớn, một người luôn làm chủ mọi tình huống và mọi vấn đề.
Còn Băng chỉ là một con bé con không hiểu chuyện, một người luôn thay đổi tâm trạng và tính khí tùy theo từng hoàn cảnh.
Cuối cùng Băng đã đến nơi Băng không muốn đến.
Chỉ cần hoàn thành xong thủ tục và pháp lý cần thiết. Bắt đầu từ hôm nay, Băng chính thức là vợ của ông ta.
Cuộc đời của con người sao có thể nhanh chóng bước sang một bước ngoặt mới chỉ trong một cái chớp mắt như thế ?
Cô nhân viên phụ trách phòng pháp lý đưa cho mỗi người một tờ giấy và hai cây bút.
Nhìn tờ giấy trước mặt, Băng thẫn thờ như người mất trí, mắt Băng đỏ hoe,
Băng run run không dám viết, cũng không đọc được tờ giấy viết gì và ghi
các điều khoản gì.
Ông ta quan sát Băng, mắt ông ta nhìn Băng như dò hỏi và như ước đoán xem Băng đang nghĩ gì trong đầu.
Việc Băng chống đối không muốn lấy ông ta đã làm cho lòng tự tôn và ý nghĩ
chinh phục của đàn ông trong ông ta càng thêm mãnh liệt.
Giống như một món đồ càng khó lấy, lại càng muốn lấy bằng được.
Ông ta bình tĩnh điền hết các thông tin cần thiết trong tờ giấy đăng kí kết hôn của mình.
Mặc dù tay viết, mắt nhìn vào tờ giấy trước mắt nhưng không một biểu hiện
và cử chỉ nào của Băng thoát khỏi ánh mắt sắc bén của ông ta.
Ghi xong, ông ta đặt cây bút chèn lên tờ giấy của mình.
Quay sang nhìn Băng, ông ta nhẹ nhàng nói.
_Cô có điều gì không hài lòng sao ?
Băng giật mình nhìn ông ta, mắt Băng long lanh nước, miệng Băng đắng ghét.
Dù Băng có là người táo tợn, có là người coi khinh sinh mạng của mình khi
đánh nhau và khi dám làm những chuyện mà một thục nữ không dám làm, cũng không dám đặt cược tương lai và hạnh phúc của mình vào tay một người
đàn ông không quen không biết.
_Tôi…tôi…!
Băng ấp úng trả lời.
Lúc này Băng không biết nói gì và giải thích thế nào cho ông ta hiểu rằng
quả thật Băng không thể lấy ông ta và không thể đóng kịch coi như không
có chuyện gì.
Ông ta biết Băng định nói gì, và định làm gì, đã
đưa Băng đến tận đây và phải mất bao tâm huyết mới nghe được một câu
đồng ý của Băng làm sao ông ta có thể dễ dàng để cho Băng đi và để cho
Băng thoát khỏi lòng bàn tay của mình.
Cầm lấy tờ giấy của Băng, ông ta bắt đầu ghi chép.
_Tên ?
Ông ta hỏi Băng.
Băng ngơ ngác nhìn ông ta, rồi lại nhìn xuống tờ giấy ông
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




