watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:43 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 14328 Lượt

rầm rầm”

- Mở ra Gia Bảo! _ cô đập cửa gọi cậu.

- Tớ mà mở cửa thì cậu đừng có hối hận đấy.

- Hối hận gì mở mau.

- Là cậu muốn tắm chung với tớ đấy nhé, hàhà.

- Ai nói?

- Vậy ngoan ngoãn ngoài đó chờ anh đi bé Na!

- Cậu… hứ. _ cô nguýt cháy mắt cửa phòng tắm mà chính xác là người trong đó là cậu.

Cô dạo quanh một vòng phòng cậu xem qua những thứ cô thấy, toàn những đồ mắc tiền cô chưa từng thấy qua, cô ngồi lên chiếc giường êm ái nhún nhún thử vài cái.

- Woa thích thật, mình cậu ta ngủ trên này sao?

Chiếc giường của cô chỉ bằng 1/3 chiếc giường to sụ của cậu này.

Một chiếc tủ kê đầu giường có đèn ngủ và mấy khung ảnh. Cô tò mò bước lại cầm khung ảnh lên xem.

Trong ảnh là một người đàn ông chững tuổi, một người phụ nữ chạc tuổi ông ấy trông rất phúc hậu và hai cậu bé vẻ khôi ngô.

- Chắc là ảnh gia đình, đây là mẹ cậu ấy sao?… Woa… bác ấy đẹp quá! Trông tất cả rất hạnh phúc, ai cũng cười tươi thế này mà. _ bỗng cô thấy tủi thân. – Ước gì…

Cô tiếp tục tham quan phòng cậu, nhìn mãi những món đồ đắt tiền kia cũng chán, cô dừng lại trước khung cửa kính trong suốt và nhìn ra bên ngoài…là vườn cây nhỏ đầy những cây cảnh, cây ăn trái, cả những loài hoa cô chưa từng thấy. Đây cũng là hướng có thể ngắm mặt trời mọc của buổi rạng sớm bình minh.

- Cậu đúng là có phúc mà không biết hưởng mà.

- Cậu nói tớ à? _ cậu lên tiếng sau lưng cô.

- Không nói cậu thì… AAAAA _ cô la lên khi quay lại nhìn cậu vội che mắt lại. – Cậu ăn mặc kiểu gì đấy?

- Kiểu gì là kiểu gì?

- Cậu mặc quần áo vào ngay cho tớ.

- Ô…

- Cậu quấn có cái khăn tắm nửa người như chiếc váy ấy lỡ…

- Lỡ giề?

- Tóm lại là ăn mặc chỉnh tề vào.

- Chậc haizzz tại tớ quên đồ nên phải quấn tạm chứ không lấy đồ đâu mà mặc?

- Vậy giờ ra rồi thì lấy đồ mặc đi! _ cô che mắt chạy lại phía trước quay lưng về phía cậu.

Vô tình cô thấy bức tranh kí họa một phụ nữ treo ngay ngắn trên tường kia, cô nhìn lại người phụ nữ trong ảnh và nhìn lại bức kí họa…

- Mẹ cậu à? _ cô hỏi.

- Ai? _ cậu đang mặc áo nên không thấy.

- Bức tranh này.

Cậu nhìn lên bức tranh đó.

- Uhm!

- Bác ấy đẹp quá!

- Thì tớ theo gen di truyền của mẹ tớ mà. _ cậu nói.

- Đừng có tự sướng.

Cô bước qua cầm bức ảnh kia lên tay lần nữa.

- Gia đình cậu chắc hạnh phúc lắm!

Cậu thoáng buồn khi nghe nhận định của cô.

- Đi! Tớ dẫn cậu đến nơi này. _ cậu nói.

- Lại đi? Đi đâu?

- Cứ đi rồi sẽ biết!

- …

Chương 43.1

- Woa… thích thật! _ vừa thấy chiếc xích đu được làm bằng mây rất đẹp cô liền chạy đến ngồi và đung đưa chân để lấy gió mát. – Mát quá.

Nhìn cô tươi cười nhìn thứ gì ở đây cũng trầm trồ lẫn ngạc nhiên như cô bé cậu nhớ đến ngày thơ ấu của mình, hình ảnh mẹ lại tràn về trong cậu.

- Gia Bảo! _ cô vẫy tay gọi cậu lại.

- Cậu thích chứ? _ cậu đến gần đưa xích đu giúp cô.

- Uhm! Cậu ngồi xuống đây đi! _ cô đập đập tay xuống chỗ cạnh mình.

Cậu từ từ bước đến ngồi xuống…

- Chắc cậu hay ra đây hóng mát lắm nhỉ?

- … Không. _ cậu cười nhẹ và lắc đầu.

- Tại sao?

- Tớ không muốn nhớ đến những ngày ấy.

- Tại sao?

Cậu nhìn cô.

- Nếu cậu không tiện nói thì thôi hì _ cô cười trừ.

Cậu đứng dậy khỏi chiếc xích đu bước đi, cô cũng nối gót theo cậu… hai người bắt đầu tản bộ…

- Cách đây 16 năm chỗ này chỉ là một khu đất trống… khi ấy tớ mới lên 3.

- … _ cô im lặng nghe cậu nói tiếp.

- Từ lúc lấy ba tớ, mẹ tớ đã phải từ bỏ tất cả kể cả việc làm, sở thích và nhiều thứ khác mang tính cá nhân nữa. Chỉ để trở thành vợ ba tớ và là một người phụ nữ của gia đình. Từ lúc tớ lên 3 thấy tớ hay táy máy những cây cỏ quanh nhà nên bà đã dắt anh Gia Huy với tớ đi mua cây giống và dụng cụ để bắt đầu trồng khu vườn này. Lúc đầu thấy cả ba mẹ con đều lấm lem bùn đất ba và nội đều không hài lòng… nhưng rồi khi có những bông hoa đầu tiên hé nở họ đã nghĩ khác. Từ lúc ấy tất cả mọi thành viên trong gia đình đều dành ra buổi chiều cuối tuần cùng nhau trồng cây mới và chăm sóc cho những cây đã có.

- Vậy bình thường là mẹ cậu và hai anh em cậu à?

- Uhm!

- Thích nhỉ?

- Nhưng không lâu sau bà ấy đã xa tớ mãi mãi. _ cậu nói đượm buồn.

Cô rất hiểu cảm giác không có mẹ bên cạnh là gì

- Nhưng cậu vẫn còn tình thương của ba mà.

- Cả hai người cùng nắm tay nhau đi vào ngày hôm ấy.

Cô nhìn cậu xót xa, chắc chắn cô biết cảm giác đau đớn đó hơn ai hết.

- Họ vẫn luôn bên cạnh cậu chỉ là… ở trên ấy dõi theo từng bước đi của cậu mà thôi, nhưng cậu vẫn còn bà nội và anh Gia Huy nữa mà. Như thế cũng đủ làm tớ phải nhìn lên ngưỡng mộ rồi, từ khi lọt lòng đã bị bỏ rơi và chưa một lần được biết ba mẹ mình là ai? Có được người anh nhưng lại… và may mắn là tớ luôn có nội.

- Tớ không chắc sẽ làm cậu hạnh phúc được thế nào nhưng tớ hứa sẽ không để cậu phải khóc, sẽ cho cậu một gia đình hoàn chỉnh và… sẽ không để baby của chúng ta thiếu tình thương như tớ và cậu đã trải qua! _ cậu ôm lấy cô và nói.

Cô mỉm cười hạnh phúc thầm camt ơn trời đã cho cô có cậu.

- Nè cậu vừa nói là baby á? _ cô đẩy cậu ra.

Gật gật

- Her cậu ghét baby mà?

- Chậc ờ thì cậu thích mà.

- Tớ thích chứ cậu có thích đâu.

- Thì cậu thích nên tớ thích không được hử?

- Chậc chậc… _ cô lườm yêu.

- Thôi nào. _ cậu khoác vai cô, chỉ tay ra hướng có một dãy địa lan đủ các loại. – Thấy gì hông?

- Ùi đẹp thế.

- Đó là loại hoa mẹ tớ thích nhất khi bà ấy còn sống đó.

- Nó rất đẹp! Hì… à mà Gia Bảo nè.

- Uhm?

- Cậu không thắc mắc bà đã nói với tớ chuyện gì à?

- Tớ đã quyết định đi cùng cậu cho dù có chuyện gì xảy ra vậy những lời nói khác còn quan trọng gì nữa chứ?

- Nhưng…

- Tớ chỉ sợ cậu thôi.

- Sợ gì?

- Cậu mà còn cắn tớ một lần nữa là chết với tớ. _ cậu trừng mắt.

- Ơ thì…

- Thì sao?

- Cậu còn đau à? Còn giận nữa hả?

- Thành sẹo rồi đây, bắt đền cậu đấy! _ cậu chỉ vào môi cho cô xem.

- Đâu? _ cô đưa mắt gần lại chỗ cậu chỉ. – Tớ có thấy đâu.

- Đây nè.

- Hậy… _ cô đẩy cậu ra đưa tay che miệng mình lại khi cậu định … – Cậu ăn gian, hên mà tớ quá hiểu cậu nếu không thì…

- Thì sao?

- Thì… thì thì… ơ bên kia có vòi nước kìa. _ cô nói rồi chạy đến cầm vòi nước lên ngắm nghía.

- Chắc tớ phải cấp chứng nhận cho cậu tài đánh trống lảng và kỉ lục hay đỏ mặt thẹn thùng quá. _ cậu lắc đầu.

- ÁAAAA… _ cô hoảng hốt.

Còn mặt cậu thì nghệt ra, cô cầm chiếc vòi không biết chọc chạch thế nào ấn trúng nút mở khiến nước bất ngờ phun ra mạnh làm ướt hết người cậu.

- Trần Na Na! _ cậu rít qua kẽ răng.

- Tớ… tớ… _ cô lắp bắp.

- Na Na… cậu đứng đó cho tớ! _ cậu rượt cô.

Cô co dò chạy vòng vòng, tiếng nước do cậu xịt tiếng bước chân chạy lẫn với tiếng cười giòn khiến cả căn biệt thự được sưởi ấm. Không biết đã bao lâu nơi này bỗng mất đi tiếng cười…

___o0o___

Bar…

Yuu chọn một chỗ nhiều người qua lại nhất để ngồi, Yuu bắt chéo chân ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế tại quầy bar vì đã có tí rượu trong người để để lộ đôi chân trắng khiến những anh chàng đi qua đều phải xuýt xoa.

- Chào em! _ một gã háo sắc.

Yuu không thèm nhìn hắn đến một lần, với những người đẹp chảnh thì hắn lại càng có hứng thú hơn.

- Không biết anh có vinh dự được mời em một ly không?

Yuu vẫn không thèm đoái hoài đến hắn mà chỉ tập trung vào chuyên môn của mình là uống rượu giải sầu.

- Em hơi coi thường anh thì phải. _ hắn bắt đầu bực tức.

- Anh nghĩ điều gì khiến tôi coi trọng anh?… _ Yuu nhìn hắn mỉa mai. – Rẻ tiền.

- … Gì? Her… cô bé vừa nói gì? Ý ý cô là anh đây làm tiền sao?

Đôi mắt kéo lên lại xụp xuống Yuu giơ một ngón tay lên trước mặt gã.

- Gì đây? _ hắn không hiểu ý Yuu là gì.

Thêm một ngón tay nữa đươc Yuu giơ lên thành hai ngón.

- Con điên này. _ gã lớn tiếng.

Cuối cùng Yuu giơ năm ngón tay bên bàn tay trái lên trước mặt hắn.

- Hai ngàn rưỡi đi hông? Hahaha _ Yuu nắc nẻ.

- Con khốn này, mày tưởng anh đây là loại trai bao để mày trả giá hả? _ hắn gằn lên, đưa tay lên không trung định hạ xuống bên má Yuu…

Yuu vẫn không để ý những gì hắn định làm với mình vẫn cười.

Hắn chuẩn bị hạ tay thì… một cánh tay khác giữ chắc tay hắn lại.

- Mày là thằng nào? Có thả tay không thì bảo? _ hắn quát lớn.

Cậu thả tay hắn ra, rút tiền trong ví và nhét vào túi áo hắn.

- Thế này đã đủ xin lỗi rồi chứ? _ cậu nói xong cầm túi xách của Yuu và lôi Yuu ra khỏi nơi quái gở đó.

- Thả em ra nào. _ Yuu vằng tay a khỏi tay cậu.

- Sao lần nào em cũng để anh kéo em từ bar ra thế? Em gọi anh đến đây chỉ để anh nhìn thấy em trong bộ dạng này sao?

- Chứ anh muốn thấy tôi trong bộ dạng nào?

- Yuu, đã có chuyện gì xảy ra với em đúng không? Nói cho anh biết đi Yuu!

- Không có, không có gì xảy ra hết.

- Vậy tại sao em bỗng trở nên con người thế này?

- Thế này thì đã sao nào?

- Vậy em gọi anh đến chỉ để

Trang: [<] 1, 32, 33, [34] ,35,36 ,66 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT