watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:43 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 14329 Lượt

với nha nội? _ hắn xin xỏ.

- Điên à? Tự nhiên đòi đi theo chi? _ cô giật nảy lên.

- Chậc sao em nhanh quên chúng ta là bạn rồi vậy nhỉ? _ hắn tiếp tục nhắc khéo.

- Anh… hứ.

Nội nhìn qua Trâm Anh rồi nhìn cô.

- Ta thì không có ý kiến nhưng còn hai đứa thì sao? _ nội hỏi.

- Con thì tùy bé Na thôi, vì là bạn của em ấy mà. _ Trâm Anh nói.

- Kìa, mọi người đồng ý hết rồi chỉ còn mình em kìa. _ hắn đá đểu cô.

- Nếu tôi nói không anh có chịu ở nhà không?

- Ưmmm… hì không.

- Vậy sao còn hỏi chi?

- Em đúng là… thôi mọi người lên xe đi để con xách đồ cho. _ hắn cầm đồ đạc bỏ vào cốp xe sau và để mọi người lên xe.

Bánh xe bắt đầu chuyển bánh, tất cả cùng ghé qua đón ngoại và lên đường ra ngoại ô thành phố…

- À bé Na nè. _ nội gọi cô.

- Dạ?

- Quốc không đi được hả con?

- Dạ con có hỏi rồi nhưng anh ấy bận nên không đi được ạ.

- Nó làm gì mà dạo này không thấy tăm hơi đâu nhỉ, lần nào nói ghé vhơi cũng toàn hứa lèo không à. _ nội trách móc.

Hắn chỉ nhếch mép khi nghe nói đến Quốc bận, vì chính hắn hơn ai hết mới biết Quốc đang làm gì.

___o0o___

Trường học…

- Chào cậu! _ bác bảo vệ lên tiếng chào Quốc có vẻ rất vui.

- Chào bác! _ Quốc gật đầu chào lại.

- Cậu ăn trưa chưa?

- Dạ… con chưa.

- Vậy ăn chung với tôi đi, bữa nay con gái tôi mang cơm đến mà nó mang nhiều lắm mình tôi ăn thì không xuể cậu không ngại chứ?

- … _ Quốc suy nghĩ chút gì đó. – Dạ không ạ.

- Vậy tốt quá đi thôi. _ bác nói rồi cầm giỏ cơm đi trước.

Đây có lẽ là cơ hội ít ỏi để có thể tiếp cận và tìm hiểu về bác ấy nên Quốc dĩ nhiên phải nắm chặt rồi.

Bác dẫn Quốc đến phòng bác ấy…

- Cậu vào đi! Phòng hơi bừa bộn chút. _ vừa nói xong bác đá phăng chiếc gối rớt dưới chân thẳng cánh bay lên giường để lấy chỗ ngồi.

- Bác ở một mình ạ? _ Quốc hỏi.

- Hả? À ừ một mình. _ ánh mắt thoáng hiện nỗi sầu nơi bác. – Được rồi mời cậu xuống ăn.

- Dạ bác cứ để con tự nhiên ạ! _ Quốc ngồi xuống chung với bác.

- Bác chỉ có mình Tiểu Yến thôi ạ? Hay vẫn còn chị em nào nữa?

- Uhm tôi chỉ có duy nhất mỗi nó thôi đó.

- Xít à… _ Quốc xít nhẹ vì thức ăn quá cay với anh.

- Haha _ bác cười lớn rồi rót cho cậu một ly nước nóng. – Ngậm nó chứ đừng uống luôn lát sẽ bớt thôi. Con bé khoái ăn cay lắm nên làm gì cũng cay tôi ăn đồ nó nấu miết rồi cũng quen, chắc cậu thấy cay lắm nhỉ?

Gật gật

- Hahaha _ bác lại cười lớn.

- Bác cũng nghe mp3 ạ? _ Quốc thấy một chiếc mp3 đã cũ treo trên tường liền hỏi.

- … _ nhìn lên chiếc mp3 đó rồi bác cầm đũa lên ăn tiếp. – Không.

- …

- Là của Tiểu Yến đó.

- Chắc là cô ấy để quên ạ? Mà có mỗi hai bố con sao cô ấy không sống cùng với bác để tiện chăm sóc bác?

- Từ lúc đến đây nó thay đổi tất cả, cả chỗ ở cũng thay đổi luôn. Nó nói là ở lại nhà người ta làm thêm cho tiện.

- Làm thêm, nhà người ta ạ? _ Quốc ngạc nhiên.

- Thôi kệ nó đi bây giờ phải lấp đầy cái dạ dày này đã. _ bác nói rồi chỉ tập trung vào bữa ăn.

- Con có thể nghe mp3 đó không bác?

- Nếu cậu thích thì cứ lấy đi!

- Nhưng cái này là của Tiểu Yến mà.

- Nó không cần cái đó nữa đâu nếu muốn nó đã lấy từ lâu rồi.

Quốc lấy mp3 đưa lên tai nghe thử…

- Bài hát rất hay! _ Quốc nói.

- Đó là bài con bé thích nhất mà.

Quốc cười nhẹ và nghe nốt bài hát đó…

___o0o___

Cậu chạy xe đến nhà cô nhưng cổng đã khóa, lấy điện thoại gọi cho cô nhưng “ò í e… thuê bao quý khách…” nghĩ là cô đã đến đó nên cậu đành chạy xe đến theo địa chỉ cô gửi cho cậu chiều qua.

___o0o___

Bar Quốc thường tới…

Vừa nghe một bartender gọi điện đến báo Quốc liền chạy đến bar ngay và… đúng là không uổng công anh nằm vùng ở đây suốt. Cuối cùng người anh muốn gặp cũng đến bar…

Gia Linh bước đến cạnh cây piano làm công việc thường lệ khi đến quán của mình. Nhưng khi vừa chạm những ngón tay lên phím đàn thì có một giọng nói cất lên.

- Để tôi! _ Quốc đứng cạnh Gia Linh nhìn cây đàn và nói.

Gia Linh nhìn lên khuôn mặt của Quốc không chút e thẹn.

- Nhưng đây là công việc của em thưa anh bạn nhỏ.

- Tôi sẽ đệm đàn cho cô hát được chứ?

- Her _ Gia Linh cười nhạt. – Anh nghĩ có thể sao?

- Chưa thử sao biết là không hay có.

- Mời! _ Gia Linh nhìn cây đàn rồi đứng dậy nói.

“♪ ♪ ♫ ♪ ♫ ♫ ♫ ♪ …”

Quốc lướt những ngón tay điêu luyện trên phím đàn để tạo lên âm thanh có giai điệu thật tuyệt vời.

- “Everytime you kissed me

I trembled like a child gathering the roses we sang for the hope

Your very voice is in my heartbeat, sweeter than my dream

We were there, in everylasting bloom

Roses die, the secret is inside the pain

Winds are high up on the hill, I can not hear you come and hold me close

I’m shivering cold in the heart of rain

Darkness falls, I’m calling for the dawn

Silver dishes for the memories, for the days gone by

Singing for the promises, tomorrow may bring

I harbour all the old affection, roses of the past

Darkness falls, and summer will be gone

Joys of the daylight, shadows of the starlight

Everything was sweet by your side, my love

Ruby ears have come to me, for your last words

I’m here just singing my song of love

Waiting for you, my love

Now let my happiness sing inside my dream….

Từ khi Gia Linh bắt đầu cất giọng hát tất cả mọi người như say trong vũ điệu do Quốc và Gia Linh tạo nên. Tài đàn điêu luyện của Quốc đệm cho giọng hát không thể tuyệt vời hơn của Gia Linh tạo nên một khung cảnh của một thế giới khác thật đẹp…

- “…Everytime you kissed me

My heart was in such pain, gathering the rosses we sang of the grief

Your very voice is in my heartbeat, sweeter than despair

We were there, in everylasting bloom

Underneath the star

Shaded by the flowers

Kiss me in the summer day gloom, my love

You are all my pleasure, my hope and my song

I will be here dreaming in the past

Until you come

Until we close our eyes… ♪ ♫ ♪ ♫ ♪ ♫ …”

“Rào rào rào…”

Nốt nhạc cuối cùng Quốc vừa dứt là một cơn mưa với những tràng pháo tay vang lên, tất cả mọi người đều đứng dậy!

- Hát tiếp đi! _ khán giả yêu cầu.

- Hát đi! Woo… “đốp đốp đốp”

- Hát đi! Hát đi! Hát đi!…

Cả bar như đang bùng cháy bởi hai nhân vật của chúng ta.

Nhưng đáp lại cả Quốc và Gia Linh đều cúi đầu chào rời khỏi sân khấu.

- Xin lỗi quý vị! Hôm nay tiết mục này không có trong chương trình và không ngờ lại được mọi người đón nhận nồng nhiệt thế… _ MC tiếp quản sân khấu.

- Hát đi! Hát đi! _ mọi người vẫn reo hò.

- Xin lỗi mọi người! Chúng tôi sẽ sơm liên lạc với hai vị nghệ sĩ ấy và gửi tới quý vị những bài hát thật sớm thật hay hơn nữa! Xin cảm ơn!… _ MC khổ sở “dỗ dành” những vị khách cưng của quán.

Rời khỏi sân khấu Quốc và Gia Linh chọn một chỗ yên tĩnh nhất để ngồi xuống…

- Không ngờ hai kẻ dưng lại kết hợp ăn ý thế nhỉ! _ Gia Linh nhấp môi chút rượu.

- tôi không nghĩ rằng cô có giọng hát tuyệt vời đến thế. _ Quốc nói.

- Bất ngờ lắm sao?

Gật

- Chả phải anh đã nghe nó một lần rồi sao?

- … _ Quốc đảo mắt một vòng. – Nhưng hôm đó là Gia Linh hát.

- Còn hôm nay?

- … _ Quốc không trả lời câu hỏi ấy mà cầm ly rượu lên tay. – Hy vọng sẽ còn có dịp đứng chung sân khấu với một bạn đồng hành ăn ý như cô! _ Quốc nói.

- …

___o0o___

“Yêu một ai là khi từ trong nghĩ suy là bao đợi mong

Đời em đã vui hơn xưa vì ta đã gần bên nhau

Love me, love me (à ha) kiss me, kiss me (moahh)…”

Điện thoại cậu đổ chuông.

- Alo!

“Kitsssssssssss” _ cậu phanh gấp.

- Thật không?

- “…”

- Ok em về liền!

Lập tức cậu quay đầu xe quay hỏa tốc về….

Chương 45

Bệnh viện…

- Sao rồi hai? _ vừa đến nơi cậu đã hỏi Gia Huy gấp gáp.

- …

- Anh nói Yuu tỉnh lại mà?

- Chỉ là có dấu hiệu thôi…

- Rồi sao?

- Nhưng vẫn chưa thể tỉnh lại.

- Ta nghĩ con đã biết bây giờ mình phải làm gì rồi chứ? _ bà cậu đứng dậy nói.

- … _ cậu giữ im lặng.

- Gia Huy về thôi, để nó lại với con bé. _ bà nói rồi đi trước.

Đặt tay lên vai cậu mong cậu mau lấy lại sức mạnh rồi Gia Huy theo chân bà về.

Cậu bất lực ngồi phịch xuống ghế, cậu biết làm gì đây? Tình yêu với Na Na còn trách nhiệm với Yuu, Yuu đã mất đi chữ gia đình hoàn chỉnh bây giờ cô ấy cần một nơi làm chỗ dựa cho mình. Có thể mặc trách nhiệm đi theo tiếng gọi con tim không? Nhưng… trách nhiệm mà bà cậu đặt lên vai cậu không cho phép điều ấy xảy ra. Không lẽ hết cách thật chăng???

___o0o___

Ngoại ô thành phố…

Sau một chặng đường khá dài cuối cùng bánh xe cũng dừng lại.

Rất nhiều người cũng chọn nơi này để đi picnic cùng gia đình, nơi này đúng hơn là một khu sinh thái không thể tuyệt vời hơn.

- A cuối cùng cũng đến nơi. _ cô vươn vai. – Woaaa… _ cô tròn mắt trước cảnh tượng trước mắt.

Như một đứa con nít cô chạy ra đồng cỏ xanh rờn nằm xuống lăn qua lăn lại tận hưởng thiên nhiên.

- Em muốn nằm hay đi ăn trưa nào? _ Trâm Anh lắc đầu bật cười trước hành động của cô rồi hỏi.

- Em muốn nằm. _ cô nhắm mắt thư giãn nói.

- Vậy lát em ăn sau nhé?

Gật gật

- Hậyyyyy ya… _ cô vươn vai thật thoải mái thêm lần nữa. – Giá như được đến đây nằm trên tthảm cỏ

Trang: [<] 1, 34, 35, [36] ,37,38 ,66 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT