|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
mơ mộng hay ảo tưởng quá nhiều.
- Anh thấy em có vẻ hơi bao đồng chút thì phải.
- Lo cho em gái không phải chuyện bao đồng thưa anh.
- “Em gái”? À à ý em là em gái người yêu, như thế
đã được gọi là em gái chưa nhỉ?
*Hắn biết gì về chuyện đó chứ? Hắn là ai? Hắn điều tra sao? Người này quả là đáng ngờ* _ Trâm Anh nhận định.
Tính cảnh giác về con người hắn được hình thành trong Trâm Anh, chị có cảm giác không linh về con người này chút nào.
- Chị Trâm Anh! _ cô đứng gọi chị từ xa.
- Ờ chị tới liền.
- Em gái gọi chị rồi kìa. _ hắn đá đểu.
- Cảmơn anh đã nhắc, nhưng tôi biết mình nên làm gì hơn ai hết.
Trâm Anh nói rồi đến chỗ cô.
…
Nhìn cô thùng thình trong bộ quần áo quá khổ đến mà thương, cứ như con đang mặc đồ của bố vậy. hễ cô kéo áo bên vai này lên thì bên kìa lại tụt xuống, ống tay áo lẫn ống quần đều dài và rộng đến khó chịu.
- Con trai gì mà mặc đồ hở hang còn hơn con gái nữa. _ cô nhăn mặt.
- Lại nói xấu gì anh đấy? _ hắn đi sau Trâm Anh.
- Không có giề.
- Có là tốt rồi bây giờ vào trong đi chị pha cho em ly sữa nóng.
- Cảm ơn chị!
Trâm Anh nói rồi chạy vào pha cho cô ly sữa còn lại cô và hắn bên ngoài.
Hắn bụm miệng cười khi thấy cô trong bộ quần áo của hắn.
- Cười gì?
- Đâu có.
- Miệng anh đang phản chủ để thể hiện nụ cười của anh kìa.
Lập tức hắn liền thu lại nụ cười của mình.
- Mà… anh chưa thay đồ à?
- Hì lát khô giờ ý mà.
Bỗng cô thấy thật có lỗi với hắn, vì bao lâu nay cô có lẽ đã quá đáng với hắn trong khi hắn tốt với cô đến thế.
- Sao? Thấy thương anh rồi à? _ hắn cúi xuống ghé gần mặt cô nói.
- Ai nói? _ cô đẩy hắn ra xa.
Cô thả áo để đẩy hắn ra nên cổ áo tụt xuống hở ra một vai, cô vội kéo nó lại xém tí nữa là hắn đã mãn nhãn rồi.
- Có mà.
- Hồi nào?
- Em đang đỏ mặt kìa.
- Không có.
- Có mà.
- Tránh coi.
- Có…
Hai người mải cãi nhau mà không hề biết rằng có một người đang đứng đó nhìn hai người từ lúc Trâm Anh rời đi đến bây giờ…
Chương 45.1
Đứng gần đó, giữa khoảng không mình cậu nhưng trời mập mờ tối và cô cũng không để ý nên không thể nhận ra rằng cậu đã đến. Nhẹ đưa tay vào túi lấy điện thoại ra, chạm vào màn hình để nó sáng lên lộ ra khung ảnh hạnh phúc của hai người. Cậu giữ phím “1” để gọi đi… nhưng đáp lại cậu chỉ là “ò í e… thuê bao…” không còn nghi ngờ gì nữa. Một cô gái để lại người yêu đi chơi cùng một tên đàn ông khác, mặc đồ của hắn, tươi cười cùng hắn, điện thoại không liên lạc được,… nguồn năng lượng vốn cạn kiệt trong cậu giờ đây đã trở nên cạn khô thật sự. Có ai bình tĩnh được khi là người trong hoàn cảnh đó không???
Cậu gồng nắm chặt hai tay, tiến về phía hắn với lửa mang tính sát khí cao nhưng vừa đi được vài bước thì cậu bỗng khựng lại. Không hiểu tại sao cậu không thể bước tiếp dù chỉ là một bước, cứ như chân cậu đã bị vùi sâu dưới lớp đất cứng kia. Nụ cười trên môi cô đã khiến cậu tự chủ được bản thân mình để không khiến mình có những hành động ngu xuẩn nhất lúc này. Hơn bản thân mình cậu cũng không hiểu vì sao mình có thể giữ được sự điềm tĩnh cho lí trí đến mức khó tưởng đến thế. Có lẽ vì phải suy nghĩ nhiều chuyện đã vô hình tạo cho cậu thói quen bình tĩnh trước mọi hoàn cảnh và vốn dĩ cậu đã là người có lối sống ngông của con người cậu mà.
…
Nhưng cũng chính vì sự lặng thinh đi theo lối mòn của dòng suy nghĩ mình tạo ra mà cậu không hề biết rằng cả ngày nay không lúc nào cô thôi nghĩ về cậu, không lúc nào cô thôi ngóng điện thoại mình sáng lên và mang theo tên cậu, không lúc nào cô không bồn chồn lo lắng, cũng không lúc nào cô thôi sợ hãi-sợ tình cảm của hai người sẽ thế nào vào ngày mai… Cậu gọi cho cô không được là vì điện thoại của cô hồi chiều đã cùng cô “song kiếm hợp bích” xuống hồ.
…………o
Ngồi một mình trên phiến đá phiến đá giữa bóng đêm hiu quạnh, bóng cô in lên mặt hồ nhờ một nguồn sáng từ vầng trăng khuyết kia nỗi nhớ cậu cuộn lên cồn cào trong cô. Phải chăng tình yêu cũng như ánh trăng ấy, vầng trăng luôn theo quy luật trăng tròn rồi trăng lại khuyết còn tình yêu là những lúc tình cảm đong đầy rồi lại tràn ly khi có chút va chạm hoặc cạn đi theo thời gian???
Cô nhớ đến cậu, muốn nghe giọng nói của cậu. Lúc này cô mới nhớ đến chiếc điện thoại của mình. Cô lục tất cả những túi mình có để tìm điện thoại nhưng không thấy nó đâu… thất vọng khi nhớ ra rằng nó đã thay cô bỏ mạng tại đáy hồ.
- Haizzz đúng là kiếp con bọ chét mà.
Cô ngồi thụp xuống đất rồi nhặt vài viên đá lên ném ra thật xa, xa nhất có thể như nỗi tâm trạng nặng nhọc khiến cô nghẹt thở mà cô muốn ném nó đi.
“Tõm”
- Sao? Nhớ người yêu à? _ tiếng viên đá chạm mặt nước vang lên đồng thời cùng giọng nói của hắn.
- … _ cô không nói gì cứ xem hắn là kẻ vô hình vẫn tiếp tục thảy những viên đá trên tay rồi ném chúng ra thật xa.
Hắn hiểu cô cần một mình vào lúc này những vẫn nhất quyết đứng đó cùng cô, hắn cũng nhặt lên một viện đá tung nó trên tay vài lần và rồi nhẹ nhàng phóng nó xuống mặt nước với động tác chuyên nghiệp và dứt khoát.
Viên đá trượt trên mặt nước rồi nhảy lên cao đến mấy lần mới chìm xuống mặt nước, cô ngạc nhiên nhìn hắn.
- Sao anh làm được?
- Vậy nên em mới gọi anh bằng anh chứ. _ hắn phủi tay, vênh mặt.
- Tự tin quá hen.
- Chả vậy haha.
Cô bật cười, cũng chả hiểu vì sao cô có thể bật cười trước điệu bộ của hắn nữa.
Hắn cũng thật sự vui vì đã làm cô cười, không hiểu từ khi nào hắn bỗng thèm muốn được ngắm nhìn cô cười mỗi ngày đến vậy. Một nụ cười hé nhẹ trên môi hắn.
___o0o___
Cậu lặng lẽ rời khỏi nơi đó, cậu định quay đầu xe về bệnh viện xem Yuu thế nào và cũng là để giết thời gian trong khi đợi ngày mai đến cô sẽ về với cậu…
___o0o___
- Em phải làm osin cho anh một tháng rồi cô bé à. _ hắn cười nham hiểm nhất có thể.
- Hứ sao chứ? Tôi á?
- Em quên mất giao kèo con cá của chúng ta lúc chiều rồi à?
- Con cá? _ cô chợt nhớ ra “sự nghiệp câu cá” dở dang của mình.
Hắn để cô đứng đó rồi bỏ đi đâu đó… lát sau hắn quay lại với hai xô cá hồi chiều của cô và hắn.
- Gì đây? _ cô hỏi.
- Nhìn đi!
Hắn hất mặt vào hai chiếc xô, cô cũng nhìn theo.
Một xô chả có gì, xô còn lại có vẻn vẹn một chú cá lòng tong bé xíu đang bối rối tìm đường ra. Cô hiểu tỏng ý của hắn muốn nói.
- Chừng nòa bắt đầu? _ cô nói không đầu không đuôi.
- Bắt đầu gì?
- Một tháng.
- À _ hắn à lên với vẻ mặt nai tơ ngơ ngác đạp nát lá vàng khô.
- Nhưng chỉ nhớ trong một tháng 30 ngày không hơn không kém đó. _ cô nói.
- Em cũng quân tử lắm! _ hắn gật gù.
- Her cảm ơn.
- Em làm gì đó? _ hắn hỏi khi thấy cô cầm xô cá của hắn lên xem.
- Bắt cá.
- Gì? Em định thịt nó á?
- … _ cô không trả lời.
Đặt xô xuống đất, cô đưa hai tay vớt chú cá lên ngắm nghía. Cảm giác nhột nhột ở lòng bàn tay do đuôi và vây của chú cá quẫy làm cô rất thích.
- Tạm biệt mày nhé, lần sau đừng có ham ăn mà bị bắt nữa nghe chửa? _ cô nói như đang nói với ai đó.
Nếu có ai đó chẳng may có lướt ngang qua cô trong lúc này chắc sẽ nghĩ rằng cô cần một cuộc gọi điện để đặt chỗ trong nhà thương niên ở Biên Hòa gấp.
Cô âu yếm nó đôi chút rồi đưa tay mình xuống mặt hồ để chút nước ấm ấm vừa được bàn tay cô truyền nhiệt hòa vào làn nước mát lạnh nơi hồ nước và chú cá lặng lẽ trở về với nhà mình.
- Anh nghĩ em nên đi học bơi một khóa cấp tốc đi.
- Tại sao?
- Để lỡ có té lần tư thì em tự bơi vào bờ
bờ được.
- Tức là anh còn muốn tôi…
- Điều đó không cần anh lo, nếu có lần ấy không cần phiền đến anh tôi sẽ là người làm chuyện đó. _ sau lưng cô bỗng phát ra giọng nói.
Phải, là giọng nói của cậu…
Vốn dĩ cậu đã về nhưng đi được nửa đường không an tâm nên quyết định quay lại. Và lần này lại một cảnh tượng không mong đợi hiện ra trước mắt cậu, cô vẫn đứng cùng hắn, nói chuyện cùng hắn. Tất nhiên cậu đã không để yên cho hắn toại nguyện đứng cạnh cô để cô nhìn hắn cậu chỉ muốn trong ánh mắt cô lúc nào cũng chỉ nhìn thấy cậu mà thôi.
- Gia Bảo! _ cô ngạc nhiên khi nhìn thấy cậu.
Cô mừng đến chỉ muốn nhảy cẫng lên và chạy lại ôm cậu thôi nhưng cô chợt nhớ vẫn giận cậu chuyện lúc sáng không nói rằng không đến, cả ngày bắt cô mong ngóng đợi điện thoại cậu, bắt cô cứ mãi đợi cậu.
Nụ cười khi cô vừa nhìn thấy cậu xuất hiện bỗng tắt ngấm, cô quay mặt đi giận dỗi. Hắn phì cười bởi phản ứng của cô nhưng cậu thì không hề biết vì điểm đặt của ánh mắt cậu đang là hắn không phải cô.
- Chào cậu! _ hắn đưa tay ra phía trước và chào cậu lịch sự.
- Chào anh! _ cậu đáp lại lời chào đó nhưng còn cái bắt tay kia thì… “quên đi”.
Hắn thu lại tay mình cất vào túi quần rồi khẽ nhếch mép cười.
- Chắc cậu là Gia Bảo-người yêu của cô bé này? _ hắn nói.
*Cái tên này, gì? “Cô bé” à?* _ máu trong huyết quản cô sôi sục.
- Này anh, tôi có bé hơn anh nhưng cũng không đến mức anh gọi là cô bé đâu nghen. _ cô trợn mắt.
Ngược lại cậu có chút gì
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




