watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:43 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 14324 Lượt

đó khiến mình mát lòng vì hắn biết cậu là người yêu cô, chứng tỏ cô có nhắc tới người yêu mình là cậu.

- Vậy tôi có thể nói chuyện với người yêu tôi được chứ? _ cậu quay sang hắn.

Hắn bật cười

- Chúc hai người buổi tối ấm áp! _ hắn mỉm cười vui vẻ và nói rồi quay lưng đi.

Nhưng hai người không thể biết rằng nụ cười đó lập tức vụt tắt khi ai kia vừa quay lưng lại.

Đợi hắn đi khỏi cậu mới nhìn lại cô.

Thật sự cậu không hề muốn thấy cô trong lúc này, chỉ mong mình bị đui trong chốc lát để không phải thấy cô thùng thình trong bộ quần áo của tên đàn ông đó.

- Sao cậu không ở nhà luôn đi mà đến đây chi dạ? _ cô hằn học.

- Đáng lí ra tớ không nên đến thì hơn thật. _ cậu cũng vẻ dỗi hờn.

- Ơ này, tớ mới là người cần nhận được một lời xin lỗi từ cậu mới đúng tại sao cậu quay ngược lại giận tớ là sao? _ cô chống nạnh, chiếc áo cô mặc lại lệch đi một vai.

Nhìn chiếc áo đó trễ xuống cậu càng sôi sục hơn, có phải khi nói chuyện với hắn ta áo cô cũng hay tụt lên tụt xuống thế này không?

- Đồ cậu đang mặc là của tên đó phải không? _ cậu ấm ức.

Cô nhìn lại bộ đồ mình đang mặc rồi đứng lại tư thế bình thường , kéo áo lại chỉnh tề.

- À… uhm!

- Biết ngay mà.

- Nhưng tại tớ hết đồ chứ bộ.

- Hết đồ? _ cậu mở to mắt rồi nhìn xung quanh mình.

- Cậu kiếm gì vậy?

- Chị Trâm Anh đâu? Chị Trâm Anh cũng đi mà đúng chứ?sao không mượn đồ chị ấy?

- Chị ấy cũng không có.

- Vậy chị đâu?

- Đang ở trỏng với nội đó.

- Vậy tại sao cậu không trong đó?

- Tại… _ nói đến đây cô không nói được nữa, cô ắn chặt môi quay đầu đi.

- Cậu đi đâu vậy_ cậu níu tay cô lại.

Cô giựt tay mình ra khỏi tay cậu.

Cô phải khổ sở kéo ống quần lên cao mới có thể đi vì chiều cao của hắn và cô chênh lệch quá mà.

“Uỵch” _ cô vấp chân vào ống quần nên bị đo sàn.

Tướng vồ ếch có một không hai, cô không thể ngẩng mặt lên vì tay cô đang giữ quần lẫn áo để nó không trễ ra khi bị té đột ngột cô không kịp đưa tay ra chống xuống đất. Cậu vội chạy lại đỡ cô lên, gỡ những cộng cỏ khô và đất cát dính trên mặt cũng như quần áo cho cô, trông cô thật chả khác một đứa trẻ ham chơi nên bị té dính lầy cả.

- Cậu có sao không? _ cậu lo hỏi.

- … _ cô vẫn mặt giận.

- Có đau chỗ nào không?

- …

- Sao đi đứng bất cẩn thế?

- Tại ống quần dài chứ tớ có muốn đâu.

Cậu nhìn xuống chân cô… đúng là nó quá khổ so với cô thật.

Cậu nhìn cô rồi lại nhìn ống quần… cậu ngồi xuống cạnh chân cô.

- Cậu định làm gì vậy? _ cô hỏi.

Cậu không nói gì chỉ đưa tay gần đến chân cô.

- Cậu làm gì? _ cô giật lùi lại.

- Đứng yên nào! _ cậu nói.

Cậu khẽ xắn gấu quần lên giúp cô.

Mặt cô đỏ như trái gấc chín mọng…

- Thoải mái hơn chưa? _ cậu đứng dậy nói.

- … Cảm ơn cậu!

- Mà… hắn ta là ai vậy? _ cậu hỏi.

- Là… híhí _ cô cười.

- Cười gì?

- Cậu ghen à?

- Ghen?… Ghe… ghen? Ô hô… her Hoàng Gia Bảo mà mà… mà biết ghen sao? _ cậu lắp bắp, quay mặt đi hướng khác để giấu đi bản mặt đỏ kè của mình.

- Không thì thui. _ cô khoanh tay trước ngực.

- … Ờ… thì thì… thì cũng có.

Nghe cậu nói có mắt cô bỗng sáng rực hẳn lên.

- Nhưng chỉ chút chút chút chút xíiiiiiiii này thôi nè. _ cậu lấy ngón tay cái bấm một tẹo của ngón tay út lên minh họa cho cô thấy.

- Hic _ cô bỉu môi.

- Thiệt mờ! _ cậu khẳng định. – Mà hắn là ai?

- Hắn á?

Gật gật

- Theo hắn nói thì là bạn.

- Hồi nào vậy? Sao tớ không biết?

- Mới thôi, mà cậu chưa gặp sao biết được.

- Sao hắn đi cùng cậu?

- Hắn vòi vĩnh đòi đi theo chứ có ai mời đâu.

Nghe cô nói về hắn kiểu không mấy quan tâm cậu thầm mừng, mà công nhận là hắn có vẻ mặt cực cool boy và… quan trong là… ẹp gioai hơn cậu, lãnh đạm hơn cậu và vi vi vu vu mà kiểu boy đó rất được “chuộng” thời nay đối với các nàng (trừ cô ra Gia Bảo của ta ới!).

- Còn cậu? _ cô “nhe nanh”

- Hở?

- Cậu không đến được cũng phải báo tớ một tiếng chứ cậu có biết mọi người chờ cậu suốt mấy giờ liền không?

- Còn cậu?

- …

- Cậu có chờ tớ không? _ cậu bỗng đổi giọng trầm.

- Chờ cậu đến giờ luôn nè, hứ. _ cô lườm yêu.

- Tớ xin lỗi!

- Tớ biết cậu có việc bận nên mới thế nhưng lần sau cậu nhớ nói với tớ để tớ yên tâm nữa.

- Uhm! Tớ hứa mà! _ cậu nói rồi kéo cô vào ôm chặt lấy cô, nhẹ rúc vào mái tóc buông xõa của cô dù nó vẫn còn hơi ẩm vì nước.

- Cậu cậu… mọi người nhìn kìa, cậu làm gì vậy?

- Nạp năng lượng.

- Nhưng người ta…

- Mặc kệ họ!

Cuối cùng thì năng lượng của cậu cũng được nạp đầy, cậu quyết định sẽ không thắc mắc nhiều về những điều cậu thấy hôm nay nữa vì… đơn giản thôi, vì cậu tin cô. Còn cô, cô vẫn chưa biết được có chuyện gì đang đến với cậu, cô chỉ cần biết rằng mình vẫn là nguồn năng lượng tiếp thêm sức mạnh cho cậu là đủ rồi. không chỉ có cô là năng lượng của cậu mà chính cậu còn là nguồn năng lượng của cô nữa. Phải, họ là năng lượng của nhau…

♥♥♥ + ♥♥♥

Chương 46

Một ngày mới lên dần đẩy lùi màn đêm đen tối qua đi, mặt trời chiếu những tia nắng le lói qua tán lá để những giọt sương của buổi sớm tinh khôi từng giọt nhiễu xuống đất như cung cấp thêm nhựa sống cho mặt đất này.

Cô thức giấc với một tâm trạng không thể nào tốt hơn, vội mở của sổ đón những cơn gió mát và chậm rãi hít thở thật sâu để đưa khí vào đầy phổi làm nó trong sạch hơn.

- Ô Gia Bảo. _ cô giật mình khi thấy cậu đang đứng trước cổng nhìn cô từ lúc nào.

- Cậu đến sớm vậy? Mà đến sao không vào? _ cô vội chạy thật nhanh xuống mở cửa cho cậu vào

- Nhớ bé kưng đến không được hở? _ cậu ghé gần mặt cô nói.

Lại đỏ mặt rồi, cô chào cậu buổi sáng bằng hai má ửng đỏ như mặt trời bé con của mình. Nhìn cô thẹn thùng vì mình cậu thấy vui vui lâng lâng khó tả, có khi nào vì lí do này mà cậu thích cô không nhỉ? Câu hỏi đó bỗng thoáng qua cậu.

- Cậu đừng có đỏ mặt trước mặt tên nào đó khác tớ biết chưa?

- Gì? Tại tại sao?

- Lúc ấy nhìn cậu như cô mặt trời ý.

- Ô hô trên trời có ông mặt trời rồi bây giờ có cô mặt trời nữa cho đẹp hen, mắc chi nhắc tớ không được đỏ? _ cô nhướn mày.

- Tớ không thích có ai bị cậu làm “say nắng” nữa đâu. _ cậu vừa nói vừa đi vào nhà.

- Gì? “Say nắng” á?… chậc chậc. _ cô gãi đầu không hiểu.

- …

- Mà dạo này cậu có hay liên lạc với song Lâm nhà mình không? Nghỉ hè là chúng nó mất hút luôn hà. _ cô hỏi.

- Không, còn cậu?

- Tớ không liên lạc được với bọn nó chả biết nhà ấy sao rồi nhỉ? Híhí

- Nội đâu Na? _ cậu hỏi.

- Tập thể dục với ngoại ngoài công viên yêu dấu rầu.

- Chị Trâm Anh?

- Um…

- Vậy là nhà còn mình tớ với cậu sao? _ cậu nói với ánh mắt ranh mãnh.

- Còn ai nữa sao? _ cô không hiểu ý nên thản nhiên trả lời. – À đợi tớ xí! _ cô nói rồi dọt lên phòng mình.

Lát sau cô quay lại với một chiếc phong bì huơ huơ trên tay.

- Gì đây? _ cậu hỏi.

- Tớ không biết.

- Sao đưa tớ?

- Không phải cậu mà là tớ với cậu.

- Là sao?

- Cậu còn nhớ cái hôm Yuu đến tìm cậu không?

- … _ cậu nhíu mày. – Uhm!

- Hôm đó cậu đi xong tớ về lớp thì có người đến tìm tớ nhưng khi tớ ra gặp thì không thấy ai mà chỉ còn lại cái này, trên này có ghi gửi tớ với cậu.

- Sao cậu không đọc trước?

- Thì… cái này gửi cho cả hai chứ đâu phải mình tớ.

- Vậy giờ cậu mở đi.

Chỉ chờ mỗi câu nói này của cậu, cô xé đầu phong thư lấy ra một tờ giấy bên trong được gấp phẳng phiu…

Tờ giấy mở ra cũng là lúc mắt cô căng lên, đọc đến đâu mắt cô tròn to đến đó. Một bảng thống kê với những con số và dòng chữ được nhập bằng máy.

Trông cô có vẻ lạ, miệng cứ liên tục mấp máy mà không nói nên lời cậu liền đứng dậy đứng ra phía sau cô đọc tờ giấy…

Ngược lại với cô cậu có vẻ bình thản như chả có chuyện gì và quay về chỗ ngồi, bắt chân hình chữ ngũ, ôm chiếc gối vào cậu nói:

- Cậu ngạc nhiên lắm à?

Cô như giật mình bởi câu hỏi của cậu.

- Vậy ý cậu là cái này nó bình thường á?

Cậu nhún vai cười trừ.

- Hừm… tại mi mà ta mất ăn mất ngủ bao ngày grư grư. _ cô bắm chặt tờ giấy tức muốn xịt khói.

- Tớ đã bảo là cậu đừng quan tâm còn gì?

- Mà này… cậu biết trước rồi phải không?

- … _ cậu không nói gì.

- Vậy sao cậu không nói?

- Nói rồi xũng có làm được gì không?

- Nhưng… nhưng ai có thể thay đổi vị trí trên bảng xếp hạng một cách ngoạn mục thế chứ? Tại sao?

- …

- A _ cô bật dậy. – Hay lão cú mèo ấy vẫn hận chuyện tớ với cậu giúp tía Khánh nên giờ trả thù?

- … _ cậu im lặng, vờ cầm cuốn tạp chí lên đọc nhưng thực chất cậu đang nghe cô nói.

- Sao cậu cứ thản nhiên đến thấy ghét thế hở? _ cô chống nạnh.

- Cũng có làm được gì đâu, mình cứ làm những gì mình thấy thoải mái là được dù sao đó cũng chỉ là vị trí trên một tấm bảng lạnh tanh thôi mà.

- Nhưng đó là công sức của tớ và cậu mà, sự cố gắng và cả hy vọng nữa.

- Cậu đã biết được sự thật cậu được đáp trả lại

Trang: [<] 1, 37, 38, [39] ,40,41 ,66 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT