watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:43 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 14313 Lượt

_ Hoàng Lâm tiếp.

- Sắp tới bọn mình còn phải nhập học, lại còn lớp 12 cuối cấp quyết định nữa. Còn anh Phong thì còn tiệm bánh của anh ấy, sao kham nổi? _ Kì Lâm ý kiến.

- Ưhm! _ cô gật gù nhẹ, vẻ đồng tình với Kì Lâm.

- Nhưng cũng đâu phải mình học cả ngày lẫn đêm luôn đâu, các em ấy cũng còn công việc kiếm sống mưu sinh của các em nữa mà. _ Hoàng Lâm nói.

- Ờ nhỉ, hay là mình thống nhất thời gian lại rồi cùng nhau dạy mấy đứa luôn cho đỡ mất thời gian, đỡ cực nữa. _ cô ý kiến. – Cũng còn cả tháng nữa mới chính thức nhập học mà, trong thời gian đầu này cố gắng ổn định thời gian rồi về sau cứ thế mà làm thôi. Thấy sao?

- Quan trọng là thời gian nào để tất cả cùng rảnh đây? _ Kì Lâm.

- Buổi tối được không? _ câu nói hiếm hoi của hắn. – Buổi tối, các em ko phải học hành, anh cũng giao lại tiệm cho nhân viên coi được, còn mấy đứa nhỏ cũng đã đi bán, đi làm về. Thay vì để chúng chơi bời còn chúng ta ngồi không thì tất cả cùng dạy và học. _ hắn nói một hơi.

Cô và song Lâm đều chau mày, nhướn mày rồi lại cắn môi, mấm môi…

- Sao?… Sao các đồng chí? _ hắn hỏi.

“Rầm” _ cô đập bàn đứng dậy…

Hắn và song Lâm nhìn cô không chớp mắt.

- Duyệt! _ cô bật ngón cái lên.

- Vậy mà làm thấy ghê. _ Kì Lâm nuốt khan. – Hè, quá duyệt!

- Quá duyệt chứ lị! _ Hoàng Lâm cũng bật ngón cái lên.

- Quyết định vậy đi! _ cô khoanh tay trước ngực.

- Vậy bây giờ làm tiếp nhé? _ hắn.

- Còn chờ gì nữa. _ cô tiếp lời hắn.

Nhanh thiệt, mới chút thời gian thôi mà hai anh chị – cô và hắn đã bắt được nhịp cầu rồi. Tạm thời, những thái độ nặng nhẹ về hắn đã phần nào rơi rụng đi ít nhiều trong đầu cô…

Tiếp tục sự nghiệp lôi lôi kéo kéo, kê kê đẩy đẩy của các chàng và các nàng. Sau vài giờ hì hụi với đống đồ thì cuối cùng cũng đến giây phút đợi chờ đã lâu là ngắm nhìn lại thành quả lao động cuối cùng của mình…

Đứng dưới góc phòng, cả bốn cùng thích thú nhìn lên bảng. Tất cả như đang tĩnh lại và tự vẽ ra trong đầu mình những cảnh tượng cả về quá khứ lẫn tương lai… Rồi đây, các em nhỏ dưới mái ấm của tu viện Maria này sẽ được biết đến O… A là gì?

___o0o___

“Cốc cốc cốc”

Cửa nhà Quốc bỗng có tiếng gõ…

Đang “tự kỷ”, Quốc khẽ giật mình bởi tiếng gọi cửa.

*Lạ thật, ai biết nhà mình chứ? Hay là…* _ chợt nghĩ đến ai đó, Quốc vội chạy ra mở cửa.

“Cạch”

- Sao đến sớm vậy thằng bạn? _ đang phấn khởi nhưng nụ cười trên môi anh liền vụt tắt khi nhận ra người đang đứng vắt vẻo kia không phải thằng bạn anh mong chờ, mà là một “cơn say”

- Ức… tôi làm anh thất ức… vọng à? _ Gia Linh nấc sặc mùi men rượu.

- Cô đến tìm tôi có gì không?

- Her… tôi tưởng anh phải ức… mừng khi tôi tìm đến anh chứ?

- Còn phải xem tìm vì điều gì nữa.

- Ức…

- Hình như cô đang say?

- Say? Say? Haha… hahaha… hahahaha… _ Gia Linh cười như ngây như dại, nhưng cùng với nụ cười kia là một giọt lệ nóng hổi khẽ rớt từ khóe mi cô. Tất nhiên, dưới ánh đèn mờ ảo thì không đủ để Quốc nhận ra sự có mặt của dòng nước ấm nóng đó.

- Có gì buồn cười lắm sao?

- Haha… hơizzzzzz… _ Gia Linh từ từ thu lại nụ cười. – Anh thấy tôi đang say sao?

- …

- Her… _ Gia Linh cười nhạt. – Vậy sao… ức… ực… tôi không thấy mình say vậy?

- …

- Anh… _ Gia Linh tiến lại trước mặt Quốc, đôi mắt cố mở to để nhìn rõ đối tượng, gật gù đưa ngón tay lên chỉ anh nhưng cứ mãi rung rinh không chỉ đúng tâm điểm. – Ức… ức…

Quốc ngán ngẩm nhìn Gia Linh trong bộ dạng say khướt, thật mất hình tượng về phái nữ.

- Ức… phụt… ọc… khụkhụkhụ… _ chưa kịp làm điều mình muốn, Gia Linh đã nôn tháo vào người Quốc. Anh muốn né nhưng không kịp, đành chịu trận “mưa axít” bất đắc dĩ này.

Anh mấm môi, gồng mình, nắm chặt hai tay…

- … Hừhừ…

- Tôi tôi… khụkhụ… xin… “Phịch”

- Này này!!!

Chưa nói hết câu Gia Linh đã gục vào ngực Quốc, làm anh đành phải đỡ lấy Gia Linh…

………o

Bưng thau nước ấm theo theo chiếc khăn nhỏ từ phòng tắm đi ra, nhìn Gia Linh đang nằm trên giường, Quốc chẳng buồn nhìn.

- Con gái

mà say khướt thế kia, hên cho cô là gặp tôi, nếu không thì bọn dê phố kia đã nuốt gọn cô rồi. _ Quốc bực mình vì “tội lỗi” của Gia Linh lúc nãy với mình.

Cầm khăn ướt còn ấm, anh nhẹ lau mặt giúp Gia Linh cho cô tỉnh táo hơn.

- Hức… _ trong cơn mê sảng, Gia Linh bắt đầu thút thít.

Nhìn điệu bộ đó của Gia Linh, Quốc “chớp chớp” mất vài giây…

- Hức… anh ơi! Hức… _ Gia Linh bắt đầu rơi nước mắt.

Quốc tạm ngừng tay mình và thu lại…

- Anh đừng đi! Em xin anh! Xin anh một lần này thôi được không? Anh à! Hức hức… _ Gia Linh vội đưa tay nắm chặt tay Quốc và nói trong cơn mê sảng.

Quốc không thoải mái, cố rút tay mình ra khỏi bàn tay Gia Linh… nhưng bàn tay cô càng xiết chặt tay Quốc hơn trong vô thức…

- Anh đừng đi! Đừng bỏ rơi em mà!.. hức hức… _ Gia Linh bật khóc dữ dội, lắc đầu nguầy nguậy, vẫn nắm chặt tay Quốc.

- Tôi không phải người cô… _ đang định mắng Gia Linh cho cô tỉnh hẳn nhưng bàn tay Gia Linh chợt buông lỏng dần khỏi tay quốc, nước mắt cô vẫn còn tuôn nhưng đã hết hẳn tiếng thút thít.

*Thật kì lạ, đây đã được gọi là nắng mưa tính tình con gái chưa trời?* _ Quốc chẹp miệng, chỉ biết lắc đầu. Chưa bao giờ anh phải thốt lên điều gì đó vì một người con gái nào khác cô…

___o0o___

Cách đó rất xa, tại một tòa tháp cao, một old man trong bộ vét đen huyền bí… Phì phào điếu xì gà trên tay, ông ta đứng trước bức tường kính trong suốt nhìn ra xa thành phố…

- Đã có sự cố, thưa cục trưởng! _ một tên khác kính cẩn nói.

Tên ấy cũng chỉ có thể nhìn thấy tấm lưng của ông từ phía sau mà thôi.

- … _ không biểu hiện phản ứng gì rõ ràng, có lẽ phải kìm nén thứ cảm xúc đó lắm ông ta mới giữ được bình tĩnh. Old man vẫn đưa lên môi điếu xì gà, rít một hơi mạnh…

- …Chuẩn bị vé máy bay cho tôi! _ old man cất giọng khàn đặc.

- Nhưng, thưa… Vâng! Tôi sẽ chuẩn bị ngay! _ tên đó định ý kiến nhưng nhìn old, hắn chỉ biết tuân lệnh.

Đã xong nhiệm vụ, hắn ra ngoài, đóng cửa lại.

- Được lắm cô bé! _ khẽ nhếch mép, old man chỉ thốt lên một câu.

………

Chương 50

Nhà Quốc…

Đang lúi húi trong bếp chuẩn bị bữa sáng, bỗng nghe tiếng bước chân…

- Dậy rồi sao? _ Quốc hỏi, tay vẫn xào xào, không quay lại.

- Tối qua… _ Gia Linh ấp úng.

- Cô không nhớ gì à?

- …

- Phải rồi, say khướt đến thế thì còn nhớ được gì.

- Tôi… không làm gì sai chứ?

- Hình như tối qua cô đã nhớ về ai thì phải?

Quốc không biết rằng Gia Linh đã lúng túng thế nào khi anh hỏi câu ấy.

- Không liên quan đến anh.

- …

- Gì đây? _ Gia Linh hỏi khi thấy Quốc đặt trước mặt mình một chén canh.

- Giải rượu, uống hay không thì tùy.

- …

- Lần sau mong cô nếu trong bộ dạng say sỉn thì hãy lục địa chỉ và tìm đến nơi khác giúp tôi!

- … “Địa chỉ khác”… _ Gia Linh lí nhí.

- Sao?

- …Cảm ơn anh! _ Gia Linh nói. *Tôi còn địa chỉ khác sao?*

- Không có gì… Kẻ lạc mất trái tim đang lạc đường chăng? _ Quốc ngồi xuống đối diện Gia Linh, bỗng gợi chuyện.

- … _ Gia Linh im lặng.

Hít một hơi thật sâu, Gia Linh nhìn lên Quốc…

- Anh muốn một vụ giao dịch chứ? _ Gia Linh hỏi.

Anh hơi chau mày khi nghe Gia Linh hỏi.

- “Giao dịch”?

- Phải rồi, giao dịch.

- Còn phải xem giao gì và dịch gì nữa.

- Anh sẽ có cái anh cần, còn tôi có được cái tôi muốn, thế đã đủ chưa?

- Cái cô cần?

- Đơn giản thôi.

- Là gì? _ Quốc hỏi.

Gia Linh nhìn một vòng quanh nhà anh rồi nói:

- Vẫn còn một phòng trống, cho tôi được chứ?

- Cho cô?

- Phải!

- Tại sao? Cô nghĩ rằng tôi sẽ đồng ý?

- Tôi chỉ hỏi cho giữ đúng nguyên tắc thôi, còn có hay không chấp nhận _ Gia Linh nhún vai. – Tôi cũng vẫn sẽ ở đây! _ Gia Linh nói rồi bưng chén canh lên miệng.

- Her, cái này đâu phải giao dịch, mà là tuân lệnh ấy chứ.

- Quyết định vậy nhé! Tôi có việc ra ngoài, tối nhớ để cửa cho tôi! _ Gia Linh nói rồi đứng dậy.

- Còn điều tôi cần? _ Quốc nói với lại.

Gia Linh chựng lại…

- Còn tùy thuộc vào thái độ của anh. _ Gia Linh nói ngắn gọn rồi rảo bước nhanh ra khỏi nhà Quốc.

- Rốt cuộc cô muốn tôi phải chạy vòng theo cô đến khi nào nữa đây? _ Quốc bắt đầu mất kiên nhẫn.

………

___o0o___

Bệnh viện…

Cậu gục đầu bên giường Yuu, có lẽ vì mệt quá nên đã thiếp đi từ lúc nào không hay.

Ngón tay Yuu nhúc nhích, mí mắt vẫn nhắm nghiền nhưng tròng mắt khẽ đưa qua đưa lại như đang lấy sức để chuẩn bị kéo đôi mi lên…

Cậu vẫn đang say giấc…

Phải rồi, cố lên!… Yuu bắt đầu tách đôi mi đang dính chặt nhau kia. Mi mắt Yuu dần kéo lên… Thứ ánh sáng của buổi ban mai đang tràn ngập căn phòng đã trở nên lạ lẫm với Yuu khiến cô bé vừa hé mắt đã vội nhắm lại, vì thứ ánh sáng ấy quá chói chang. Yuu cảm thấy sợ thứ ánh sáng đó…

*Không được, mày phải cố gượng dậy đi Yuu à! Cố lên!… Nhưng nếu tỉnh lại, anh ấy sẽ bỏ mặc mình theo chị ta thì sao? Không, không, không đời nào!… Nhưng… anh Bảo hứa sẽ đưa mình đến “Bánh xe thiên đường”, đến ngôi nhà vùng ngoại ô đang chờ đợi.

Trang: [<] 1, 42, 43, [44] ,45,46 ,66 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT