|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
Phải làm sao đây???……….. Không được, mình phải tỉnh lại, tỉnh lại để còn cùng anh ấy làm tất cả mọi thứ, tỉnh lại để đá chị ta đi nữa. Phải rồi, mày phải tỉnh lại, mày không được ngủ mê nữa! Anh ấy đang chờ, vẫn đang chờ mày…!* _ Yuu đấu tranh tinh thần.
Trước đây Yuu đã chấp nhận thứ ánh sáng đó không biết bao lần, giờ đây chắc chắn cô sẽ lại dũng cảm tiếp nhận nó trở lại…cô sẽ mở mắt ra để đón thứ ánh sáng vào mỗi sớm mai, sẽ nhắm lại khi đã mệt mỏi và sẽ lại mở vào mỗi sớm như trước đây…
“Chớp…chớp” _ Yuu chập choạng chớp mắt để làm quen lại với những tia nắng bên cửa sổ đang ghé sát cô…
Nhìn quanh căn phòng, khẽ hỏi *Đây là đâu?*. Nhưng câu hỏi ấy chỉ chợt bay qua và vụt mất khi ánh mắt Yuu chạm đến Gia Bảo…
Nhìn cậu ngủ đã hồi lâu nhưng không hiểu sao Yuu vẫn mãi nhìn, không biết do lâu ngày không gặp cậu, Yuu thấy nhớ khuôn mặt cậu? Hay… do không biết nói với cậu thế nào về việc mình đã “trở về”?
…
Cậu khẽ trở mình…
Nhíu mày, mở mắt ti hí nhìn vì còn buồn ngủ, cậu lướt qua cảnh vật xung quanh. Nhưng rồi, vì hình ảnh ấy quá mờ chăng? Cậu nhắm mắt trở lại, đổi tư thế ngủ.
1 giây… 2 giây… 3 giây…
- YUU! _ cậu bật dậy kèm theo tiếng gọi Yuu thật lớn. – Mình ngủ hồi nào vậy? Tại sao mình lại nằm trên giường?
Cậu nhìn quanh… là phòng Yuu, giường Yuu, nhưng còn Yuu đâu??? Cậu hoảng loạn, thực sự hoảng loạn. Ai đã đưa Yuu đi? Có chuyện gì xảy ra với Yuu? Yuu đâu? … Những câu hỏi về Yuu liên tục tấn công tâm trí cậu.
Vội nhảy xuống giường, cậu bắt đầu công cuộc tìm kiếm Yuu. Nhà vệ sinh… phòng tắm… phòng dành cho thân nhân… nhưng đổi lại vẫn không được gì. Chạy ra ngoài, tìm đến phòng bác sĩ… Nhưng ngay cả họ cũng không biết Yuu ở đâu.
- Các người làm việc thế mà coi được sao? Ngay cả bệnh nhân mình đi đâu cũng không biết nữa, nếu con bé có mệnh hệ gì, tôi sẽ tìm mấy người để tính sổ một lượt. _ ánh mắt cậu như bốc cháy.
“RẦM” _ cậu bỏ đi và để lại tiếng đập cửa khó chịu.
Rốt cuộc là Yuu tự đi, hay ai đó đã đưa Yuu đi?
- Ashhhhhhhhhhh…
“Bụp”
Cậu vò đầu bứt tóc, bực mình đá vào thùng rác làm nó đổ tung tóe.
- Này cậu, cậu làm gì vậy? _ một nhân viên quét dọn vô tình đi ngang đã nhìn thấy hành vi của cậu lúc nãy.
Cậu chẳng buồn nhìn đến người nhân viên đó, nghe có tiếng khó nghe, cậu kiền quay lưng bỏ đi.
- Này cậu kia! Đứng lại dọn hết đống rác tự bày ra đi chứ! _ cô ấy gọi nhưng rất tiếc, cái đầu ngông nghênh kia đã một đi không quay trở lại. – Thật đúng là… thanh niên thời nay cũng chỉ được đến thế là cùng.
………
___o0o___
- Alo, Gia Bảo à, cậu…
- “Bây giờ tớ đang bận, lúc khác tớ gọi lại sau!”
“Rụp… tút tút tút…”
Cô gọi cho cậu, nhưng chưa kịp nói gì đã bị cậu chặn họng và cắt ngang cuộc gọi. Điều nhận lại chỉ là những tiếng tút tút dài…
“Yêu một ai là khi từ trong nghĩ suy là bao đợi mong
Đời em đã vui…”
Điện thoại cô đổ chuông…
- Alô, Gia Bảo à? _ cô vội bắt máy vì ngỡ cậu.
Nụ cười cô vụt tắt khi nhận lại không phải như cô đã ngỡ.
- “Em đang đợi điện thoại nhóc đó à?” _ là Quốc gọi.
- …Anh đó, dạo này nhét em ở ngóc ngách tâm hồn nào rồi? Lâu lắm mới thấy ông anh quý hóa ghé thăm. _ cô đánh trống lảng.
- “Còn em? Chả phải em cũng nhét anh ở tận đẩu tận đâu còn gì?”
- Hìhì… _ cô cười trừ.
- “À, Na nè!”
- Dạ?
- “Em rảnh không?”
- Dạ?…
…
15’ sau, một chiếc xe đạp “cõng” một anh thanh niên dừng trước nhà cô…
- Ơ… anh… _ cô ngạc nhiên.
- Đi thôi em! _ Quốc nói rồi hất mặt ra yên sau ý bảo cô ngồi lên.
- Đi đâu anh? Mà đi bằng con “ngựa”này á? _ cô chỉ vào chiếc xe Quốc đang giữ lái, nghi ngờ.
- Còn con nào khác con này sao? _ Quốc hỏi ngược lại cô.
- Mà đi đâu ạ?
- Chậc, em cứ lên đi nào. Anh không bắt cóc em đâu mà sợ.
Đành nghe lời Quốc, cô vòng ra sau ngồi lên yên xe…
…
Quốc chở cô ngang qua vài con phố và dừng lại trước một cửa hàng bán cây kiểng. Cô thắc mắc không hiểu tại sao anh lại đưa mình đến đây nhưng rồi cũng cứ theo anh xem sao.
- Chào anh chị! Anh chị cần gì ạ? _ một nhân viên.
- Ở đây có bán xương rồng có hoa không ạ? _ Quốc hỏi.
- Dạ có, bên này thưa anh chị! _ nhân viên ấy dắt Quốc và cô đến gian có hàng tá cây xương rồng với đủ loại màu, đủ loại hoa.
- Woaaaaa… _ cô tít mắt khi nhìn thấy những bông xương rồng đủ màu, đủ loại.
- Em thích không?
Gật gật
- Sao anh biết nơi này vậy? E
Em chưa bao giờ thấy nơi nào có nhiều hoa xương rồng đến vậy. _ cô chăm chú ngắm.
- Em chọn đi!
- “Chọn”, chọn gì ạ?
- Anh tặng em một cây đó! Tùy em chọn.
- Hai cây nha anh! _ cô đòi hỏi.
- Đã được người ta tặng rồi mà còn đòi mặc cả với anh hả cô bé?
- Đi mà anh! Anh Quốc của em là nhứt nhứt nhứt lun! Nhá! _ cô làm vẻ mặt nai tơ.
- Chỉ được cái nhõng nhẽo anh là trên tài, thôi được rồi, tùy em! Nhưng chỉ hai thôi nhé! Anh đang cháy túi đó!
- Yêu anh lắm cơ, héhé.
Quốc chỉ biết lắc đầu trước con người này.
- Cây này, cây này, cây này… hay cây này? Còn cây kia? Cây kia nữa, cây này thì sao?… _ cô cứ cầm lên rồi lại đặt xuống cân nhắc, không biết chọn cây nào.
- Em coi chừng làm mấy cây xương rồng chóng mặt mà thu hoa lại bây giờ. _ Quốc chọc.
- Anh thấy cây nào đẹp? Cây này, cây này hay cây kia? À không cây này, mà không cây kia, cây này chứ, cây… trời ơi em không biết chọn cây nào. Cây cào em cũng thích, cũng thấy nó đẹp hết trơn.
Thêm một cái lắc đầu của Quốc dành cho cô…thật là hết biết.
…
Sau một hồi cân lên nhấc xuống, cuối cùng cô cũng lựa được hai cây xương rồng vừa ý (phải quần “nát” đống xương rồng kia mới tìm được hai cây vừa ý đó cả nhà ạ).
- Xong nhé! _ Quốc mừng vì cuối cùng cô cũng chịu chọn lấy hai cây cho mình.
- Vâng ạ!
- Ô, sao anh nói là hai cây thôi mà, sao lại tới ba lận? _ Quốc thắc mắc.
- Anh tính hai cây, cây còn lại để em.
Thanh toán xong, cầm ba cây xương rồng trên tay, cô ngắm nghía chúng thật kĩ.
- Cẩn thận với gai nó đó! _ Quốc nhắc nhở.
- Tặng anh nè! _ cô đưa ra trước mặt Quốc một cây xương rồng có hoa màu trắng mà anh thích.
- Cho anh á?
- Cảm ơn anh đã dẫn em đến đây! Em cũng muốn tặng anh thứ gì đó lâu rồi, nhưng không biết anh thích gì, cũng không có cơ hội nữa. Tiện đây, em tặng anh chậu xương rồng bé bé xinh xinh này luôn nhé, hìhì.
- Em đã có lòng thì anh không từ chối, cảm ơn em nhé! _ Quốc vui vẻ nhận lấy cây xương rồng.
- Nô cô chi (không có gì)! Hi…
- Bây giờ tiếp tục cuộc “vi hành nhé?”
- Ô kế! _ cô vui vẻ ngồi ra sau xe Quốc.
…
Hành trình và điểm đến tiếp theo lần lượt là những nơi thường dành cho những cặp đôi hẹn hò, nhưng Quốc đã chọn để đưa cô đi chơi.
Rạp chiếu phim… một bộ phim hài hành động…
Một quán cóc ven đường… món ốc đúng là tuyệt cú mèo khi đi lang thang ngồi lê quán xá thế này.
Khu chợ đêm… với đủ thứ đồ mà cả hai cùng thích thú đi ngắm cho bằng hết, cả những món ăn khuya ở đó nữa.
…
- Anh ơi! Em, em mỏi chân lắm lắm luôn rồi ý. _ cô ngồi bệt xuống một gốc cây.
- Sao vậy? Bình thường em đi giỏi lắm mà? _ Quốc ghẹo.
- Cái anh này, mà hôm nay sức của anh tốt hey, đi mãi mà chưa thấy ca thán gì hết.
- Hìhì, đó là chuyện bình thường trong xã hội mà em. _ Quốc nháy mắt với cô.
“Chỉ một mình anh lặng yên ngắm nhìn
Người người sải bước từng đôi trên đường
Bởi vì anh vẫn đợi chờ, bởi vì anh vẫn đợi chờ
Chờ cho em sẽ nhận ra anh là tình yêu của em…”
Điện thoại Quốc rung lên.
Là một số điện thoại lạ gọi đến… phân vân không biết có nên nghe máy hay không.
- Anh nghe điện thoại đi kìa! _ cô nhắc.
- Số lạ.
- Lỡ có việc gì thì sao, anh cứ nghe đi! _ Quốc định cất điện thoại vào túi thì cô nói.
- …Ờ, vậy để anh nghe xem sao.
Cô nở nụ cười đáp lại.
- Alô!
- “…”
Quốc tạm dừng cuộc thoại, ra hiệu với cô và ra một góc, cách cô vài mét mới nghe tiếp.
- Tôi đây!
- “…”
- Rốt cuộc thì cuối cùng cô muốn gì đây?
- “…”
- Chắc chứ?
- “…”
- Thôi được, ở yên đó!
Quốc có vẻ không hài lòng vì cuộc điện thoại vừa kết thúc kia.
- Có chuyện gì à anh? _ cô hỏi.
- Ờ… không.
- Chắc chắn là có mà, anh bận thì cứ đi đi! Em tự về được mà.
- Cả quãng đường xa lắc, em tự về là về thế nào? Để anh đưa em về rồi đến đó sau cũng được.
- Đường xa, anh đưa em về thì đến đó trễ hẹn với người ta mất rồi. Không sao mà, anh cứ đi trước đi! Đằng nào em cũng còn muốn đến nhà mấy đứa bạn nữa mà. Cảm ơn anh đã chở em đi chơi cả ngày nghen! Em rất vui! Hì…
- Thật là không sao chứ?
- Thật!
- Vậy…
- Thôi được rồi, anh đi đi mà. _ cô đẩy lưng Quốc đi lẹ.
- Vậy gặp em sau nhé!
- Vâng, bye anh!
Lúc Quốc vừa đi khỏi cũng là lúc nụ cười trên môi cô vụt tắt.
- Haizzz… hơn 10h rồi, còn nhà đứa nào để cửa cho mình đến nữa chứ. Haizzz… _ cô thở dài. – Còn cây xương rồng này nữa… A! _ bóng đèn trong đầu cô bỗng bật công tắc.
Cô chạy lại hướng ngược lại, ngược với
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




