watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:00 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6745 Lượt

nhìn tấm bảng hiệu có những dây đèn màu lấp lánh. Nhưng khác với những gì mà Lucy tưởng tượng, bên trong quán không phải là một nơi ăn chơi nhảy nhót của đám dân chơi thượng lưu, mà là một không gian yên tĩnh, sáng rực, lung linh của những ánh đèn chùm, khác hẳn với màn đêm mờ ảo của đèn đường bên ngoài. Hải Dương dắt Lucy lại một chiếc bàn ở giữa phòng, đây là trung tâm ánh sáng của những chùm đèn màu trên trần chiếu xuống. Một người phục vụ trong sơ mi âu phục thắt nơ đen bước lại.
-Xin hỏi hai vị dùng gì ?
Quay lại người nhân viên, Hải Dương bình thản:
-Lấy cho tôi đồ uống như mọi khi. Còn cô bé này, anh lấy thức uống gì không có cồn ấy nhé.
-Vâng ! Xin quý khách đợi một lát.
Người nhân viên lịch sự quay đi, lát sau anh ta bưng ra một chai rượu Pháp và một li nước màu hồng tuyệt đẹp.
Quán rượu này khá yên tĩnh, nó mang đậm phong cách châu Âu cổ điển. Ở trên một bục cao, có một người nghệ sĩ đang chơi Piano. Nhìn anh ta say đắm hòa mình vào những nốt nhạc, Lucy cảm thấy có gì đó bồi hồi xao xuyến. Trong một buổi chiều tà, Lucy đã được nghe Kei chơi đàn, lúc ấy cậu cũng đắm chìm vào những nốt nhạc y như người nghệ sĩ này bây giờ. Nhưng bản nhạc mà Kei chơi Lucy chưa bao giờ được nghe lại cả. Từ trước đến giờ Lucy cũng chưa gặp một phong cách của người nghệ sĩ nào giống như cậu ấy cả.
Thấy cô bé dán mắt vào người nghệ sĩ chơi piano mơ màng. Hải Dương đưa tay xoay nhẹ khuôn mặt Lucy về phía mình dịu dàng:
-Sao thế ! Em thích nơi này chứ ?
Lucy gượng cười gật đầu:
-Em thấy ngạc nhiên quá.
-Chuyện gì?
-Em cứ tưởng những người như anh thì phải thường xuyên đến vũ trường, quán bar chứ, đó là những nơi đông vui nhộn nhịp. Em không nghĩ nơi này thích hợp với anh.
-Anh chỉ đến những nơi đó khi cảm thấy cần thiết cho công việc thôi. Mà em cũng rất ghét những nơi ồn ào phức tạp mà.
-Sao anh biết ?

-Chúng ta là anh em mà. Đương nhiên anh biết em gái anh sẽ có sở thích giống mình chứ.
Hải Dương mỉm cười. Nhìn anh lúc này thì ai mà dám nói anh là con quỷ máu lạnh nhà họ Hoàng chứ. Trông Hải Dương bây giờ giống hệt một người anh trai mẫu mực hơn. Lucy mỉm cười buồn buồn đưa ly nước lên miệng. Cô bé chẳng biết nó có mùi vị gì nữa, cô chỉ thấy nó có một màu hồng đặc trưng mà thôi. Nhưng sau khi rời khỏi đây có thể Lucy cũng sẽ không nhớ được cả màu sắc của nó nữa.
-Vậy…vấn đề của em là gì ?
-Dạ ?
-Kẻ nào đã dám làm em gái anh buồn ? Nói với anh đi. Anh “xử đẹp” nó cho !
Lucy cười mếu máo. Hải Dương đúng là dân xã hội đen. Đụng chuyện gì cũng đòi chém giết.
-Ai trong số hai thằng nhóc đó. Là Thiên Di phải không ?
Lucy giật mình ngước lên.
-Vậy đúng là nó rồi ! Nó đã làm gì em thế ?
-Cậu ấy đã phản bội lại em. Lucy cúi xuống thiểu não.
-Hả ? Hải Dương ngạc nhiên đặt ly rượu xuống bàn.-Thằng nhóc đó ư? Em không nhầm đó chứ ?
-Sao anh lại hỏi vậy ?
Lucy nghiêng đầu khó hiểu. Hải Dương đưa tay chống cằm nhìn Lucy chằm chằm:
-Theo anh thấy thì thằng nhóc đó rất yêu quý và trân trọng em. Làm sao nó có thể phản bội em được. Em có nhầm không đó ?
Lucy tròn mắt ngạc nhiên, cô bé không ngờ Hải Dương lại nói về Kei như vậy. Ít ra thì sau những lần gặp gỡ. Kei cũng đã để lại khá nhiều ấn tượng xấu với Hải Dương, cứ tưởng rằng anh ta sẽ rất ghét và trả thù Kei ngay khi có cơ hội chứ, nhưng xem ra Lucy đã nhầm. Hải Dương là người công tư phân minh chứ không phải kẻ thù dai, nhỏ nhen như cô bé vẫn nghĩ.
-Anh thấy vậy thật sao ?
-Ừk ! Hải Dương gật đầu.-Thế rốt cuộc giữa hai đứa đã có chuyện gì ?
Lucy cúi xuống im lặng một lát, rồi cô bé bắt đầu kể lại tất cả những gì đã xảy ra, cả những khúc mắc trong lòng mình bấy lâu, không thiếu một chi tiết nào. Không hiểu sao trước mặt Hải Dương bây giờ cô bé cảm thấy rất thoải mái, thân thiết. Một cảm giác của hai anh emruột chứ không có tí gì đề phòng, dè dặt như trước nữa.
Hải Dương vẫn im lặng lắng nghe câu chuyện của Lucy, đôi lúc anh mỉm cười một cách thú vị, đến lúc Lucy nói xong xịu mặt nhìn mình. Hải Dương mới ngước xuống nhìn Lucy an ủi.
-Anh hiểu rồi. Em gái ngốc ! Vậy là em nghĩ mình bị thằng nhóc lừa tình à ?
Thấy Lucy vẫn xịu mặt nhìn mình, Hải Dương phá lên cười, những người khách xung quanh giật mình quay sang nhìn hai người. Lucy đỏ mặt xấu hổ, cô bé dằn mạnh hai tay xuống bàn phụng phịu:
-Có gì đáng cười lắm sao ?
Hải Dương vẫn không ngừng cười, anh đưa tay xoa đầu Lucy.
-Em đúng là một con nhóc ngây thơ. Mới tí tuổi đầu đã bày đặt yêu. Đã thế lại còn bị người ta xỏ mũi nữa chứ. Đúng là ngốc hết chổ nói mà, Không thể tin nổi em là em gái của anh đó !
-Em về đây.
Thấy Hải Dương nói chạm nọc mình, Lucy vùng vằng đứng dậy. Hải Dương vội cầm lấy tay cô bé kéo lại, cố gắng nhịn cười xoa dịu:
-Được rồi ! Được rồi ! Anh không chọc em nữa. Đừng giận mà !
Lucy ngồi xuống nhăn nhó nhìn ông anh trai đáng ghét, hai mắt bắt đầu rơm rớm. Hình như cô lỡ nhận làm ác quỷ là thiên thần rồi, đã thế còn kẻ hết tâm sự với gã nữa chứ, ngốc thật.
-Thế em nghĩ tại sao hôm đó em lại được nhìn thấy thằng nhóc Thiên Di và cô bạn em ngủ với nhau ?
Nghe Hải Dương hỏi, Lucy ngước lên khó hiểu.
-Ý anh là sao ?
-Em ngốc lắm Lucy ! Nếu thằng nhóc đó chơi trò bắt cá hai tay thì liệu nó có ngốc đến mức để người khác bắt gặp hay không?
-Hả ? Ờ….Thì….
-Con bé Nhật Dạ cũng thích thằng nhóc đó phải không ?
-Vâng…nhưng vậy thì sao ?
-Không phải đã quá rõ rồi sao ? Em được chứng kiến cảnh tượng “vui vẻ” này rồi chia tay với thằng nhóc đó thì ai là người được lợi nhất. Sao em không thử quan sát thái độ của con bé Nhật Dạ xem như thế nào? Thay vì nghi ngờ Thiên Di sao em không nghi

ngờ nó. Không lẽ em còn tin tưởng nó hơn cả người yêu của mình sao? Từ trước đến giờ chưa có ai nói cho em biết tình trường là chiến trường khốc liệt nhất hay sao ? Dù cho là bạn bè hay anh chị em, một khi đã trở thành đối thủ thì vẫn phải triệt hạ nhau không thương tiếc, chỉ để đạt được mục đích duy nhất là trở thành người chiến thắng. Nếu em không có lòng tin vào người mình yêu thì rất dễ bị đối thủ hạ gục khi gặp những tình huống như thế này. Biết chưa ?
-Hơ…ý anh là em đã hiểu lầm Kei ?
-Ờ….Chưa hiểu chuyện gì mà đã bù lu bù loa lên đòi nhảy cầu rồi. Em vẫn còn non và xanh lắm. Cô bé ạ !
Lucy ngây người. Bây giờ cô bé mới nhớ đến Nhật Dạ. Đúng là có gì đó hơi khác thường. Mọi khi cô ấy không về nhà thì đều ở lại nhà thờ, vậy tại sao hôm đó cô ấy lại ở chỗ Kei chứ. Còn Kei. Lucy nhớ rằng cậu ấy không thể tỉnh dậy mãi cho đến khi bị Thanh Phong tạt nước vào mặt, cứ như không phải là say ngủ…Lucy mơ hồ xâu chuỗi những chi tiết đó lại rồi cô bé thẩn thờ ngã người ra sau…
Trong đầu cô hiện lên cái tên Nhật Dạ…
-Hiểu ra vấn đề chưa ?
“Không…”
Lucy nhăn mặt lắc đầu cố không suy nghĩ tiếp nữa…
-Xem ra cô bạn thiên thần của em cũng không tuyệt vời như vẻ bề ngoài đâu nhỉ ?
Lucy nhíu mày không nói gì, cô đã nhận ra mình thật ngu ngốc trong thời gian qua, cô đã hiểu làm Kei

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT