watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:00 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6729 Lượt

tranh cũ mèm thôi mà. Có gì mà anh phải tiếc rẻ thế chứ ?
-Hừ ! Một con nhóc nhí nhố như em thì hiểu gì về nghệ thuật chứ.
Bạch Dương đưa tay vò đầu Lucy, cô nhóc quên mất anh là một trong những người nghiện hội họa nặng. Buổi triển lãm này đối với anh đúng là rất quan trọng. Thế mà chỉ vì đưa con nhóc Lucy đi vào nhà thờ anh đã mất tiêu cơ hội tới đó.
-Cậu muốn tham gia buổi triển lãm sao?
Hải Dương đột ngột lên tiếng. Bây giờ thì Lucy mới có thời gian quay lại với những thắc mắc của mình. Không biết tại sao anh ta và ông Hoàng Tuyền lại tới đây?
…-Tôi sẽ tìm cho cậu một tấm vé vào cổng. Sáng mai tôi sẽ sai người mang đến cho cậu.
Mọi người quay sang nhìn Hải Dương ngạc nhiên, từ sau một chuỗi những sự kiện diễn ra, anh ta có vẻ không chiếm được thiện cảm trong mắt mọi người cho lắm. Không hiểu sao bây giờ anh ta lại tỏ ra tốt bụng đột xuất như thế này. Đúng là chuyện lạ mà, Hi vọng chốc nữa không có thiên thạch va chạm trái đất…
-Anh có thể mua được vé vào cổng sao ? Họ đã bán hết rồi mà.
Bạch Dương nhướng mày nhìn sang thắc mắc, nhưng trông đôi mắt của anh có gì đó ánh lên hi vọng, Bạch Dương đúng là người cuồng nghệ thuật mà.
-Công ty của tôi tài trợ cho buổi triển lãm đó. Việc kiếm một tấm vé là quá dễ dàng. Sáng mai tôi chắc chắn sẽ giao cho cậu.
-Được sao ? Vậy thì cám ơn nhé !!!
Bạch Dương gần như reo lên sung sướng, vậy là anh có thể đi tham dự triển lãm rồi, cô nhóc Lucy nghiêng đầu thắc mắc. Không biết những bức tranh mà người ta sắp đem ra triển lãm có hấp dẫn như những chiếc bánh ngọt Pháp được trưng bày ở mấy cửa tiệm trong thành phố không mà anh ấy háo hức như vậy.
“Sở thích của ông anh này kì lạ quá !”
Câu chuyện nghệ thuật lại được tiếp tục, mọi người rôm rã bàn tán về những bức tranh nổi tiếng, còn kẻ không có tí nghệ thuật trong đầu bị gạt ra ngoài. Phũ phàng !
-Linh Đan ! Dạo này con vẫn ổn chứ ?Hoàng Tuyền lại lên tiếng.
Cô bé nhìn sang, Lucy có vẻ gì đó ngần ngại khi đối diện với người này, cô không trả lời, chỉ có những cái gật đầu thay thế…
-Ngày mai bố sẽ sang Oxtraylia.
Lucy ngước lên ngạc nhiên, vậy lí do mà hôm nay ông ta và Hải Dương đột ngột đến đây là vì chuyện này sao ?
-Con có muốn cùng bố đi qua đó không ?
-Không !
Lucy lên tiếng. Cô bé đã trả lời, dù thái độ vẫn tỏ ra dè dặt. Vậy là ông ấy sắp ra nước ngoài rồi. Đây là buổi trò chuyện cuối cùng của hai bố con sao ? Không biết đến bao giờ Lucy mới có thể gặp lại ông ta… Mà Lucy cũng không biết có nên hi vọng gặp lại ông ta hay không nữa. Người bố này đã khiến cô bé phải suy nghĩ nhiều, đau lòng nhiều, giận dữ cũng nhiều. Nhưng dù sao thì ông ta vẫn là bố ruột của Lucy…
Mọi người vẫn chăm chú vào câu chuyện của mình, chỉ còn lại hai bố con vẫn đối diện nhau, im lặng…
Được một lát Lucy dường như không chịu được không khí căng thẳng trong phòng nữa, cô bé đứng dậy lấy lí do đi tìm con mèo Nyako bị lạc và đi ra ngoài vườn. Hải Dương ngồi bên cạnh cũng lập tức đứng dậy theo sau…
-Đứng lại, Lucy !!!!
Khi ra đến sân, Hải Dương gọi Lucy quay lại, ánh mắt anh ta nhìn cô có vẻ hơi giận.
-Gì thế ?
-Đang nói chuyện với bố mà em bỏ đi đâu vậy ?
-Em không muốn nói chuyện với ông ấy.
-Đủ rồi đó Lucy. Quay vào nhà đi. Dù sao ông ấy cũng là bố em mà, ông ấy đã đi một quãng đường dài đến tận đây thăm em, ít ra em cũng phải ngồi lại nói chuyện tử tế với ông ấy chứ. Em đừng có cư xử quá đáng như vậy.
-Qúa đángsao ? Anh xem lại hành động của mình sáng nay đi rồi hãy nói em có quá đáng hay không. Mà không phải em đã nói rõ từ trước rồi sao ? Em không bao giờ tha thứ cho ông ta đâu. Ông ta có tới đây bao nhiêu lần thì cũng vậy thôi.
Hải Dương cau mày nhìn cô bé, rồi anh ta đi lại dịu giọng:
-Được rồi Lucy ! Trước đây là lỗi của anh. Chúng ta hãy bỏ qua chuyện cũ đi nhé ! Em hãy vào nhà và nói chuyện với bố một lát đi. Đừng làm ông ấy buồn nữa…
Cô bé nhìn anh ta rồi lạnh lùng quay đi.
-Em nói rồi. Em không muốn nói chuyện với ông ta. Em cũng không muốn nhìn thấy ông ta. Cả anh nữa. Tốt nhất là hai người nên về sớm đi để khỏi phải khó chịu…
-LUCY !!!!
Đột nhiên Hải Dương đi lại giữ chặt lấy hai vai cô bé và đẩy mạnh cô vào bức tường phía sau, đôi mắt anh ánh lên những tia nhìn giận giữ pha lẫn xót xa, cả người anh ta đột nhiên trở nên run rẩy, Thấy thái độ này của anh ta, Lucy cảm thấy hơi sợ và cũng có phần ngạc nhiên. Hai cánh tay Hải Dương bóp chặt lấy vai Lucy khiến cô bé đau nhói.
-Lucy… Anh xin em. Hãy tha thứ cho ông ấy đi. Hãy tha thứ cho bố của chúng ta. Nếu không muốn, em nói dối cũng được. Nói dối ông ấy là em đã tha thứ cho ông ấy cũng được. Đừng làm ông ấy đau lòng thêm nữa…
Lucy không nói gì, cô bé nhăn mặt cố gỡ hai cánh tay thô bạo đang giữ chặt lấy mình ra.
-Bố chúng ta…Ông ấy đã không còn sống được bao lâu nữa rồi. Lucy…
Lucy sững người nhìn lên. Hải Dương vẫn nhìn cô bé, ánh mắt đau đớn xoáy sâu vào đôi mắt mở to ngạc nhiên của Lucy.
-Anh nói vậy là sao ? Cô bé nghi ngờ hỏi lại.
-Anh nói là bố không còn nhiều thời gian nữa đâu. Lucy ! Ông ấy vừa mới thoát chết sau ca mổ tim cách đây một tháng. Và ông ấy cũng không còn sống được lâu nữa. Chỉ có thể là hai năm, ba năm, may mắn lắm là năm năm nữa mà thôi…
-Ông ấy bị bệnh tim sao ?
-Ừ. Ông ấy bị bệnh tim lâu rồi. Từ trước đến giờ không ai dám làm gì khiến ông ấy phải suy nghĩ hay tức giận cả. Và ông ấy chỉ bị lên cơn đột quỵ duy nhất một lần…
Lucy nhìn anh ta ngạc nhiên, Hải Dương vẫn giữ chặt Lucy và nhìn cô với ánh mắt buồn bã:
– Lần đó là sau cuộc gặp gỡ với em ở ngôi biệt thự của anh…Chính những gì em nói với bố hôm đó đã khiến ông ấy bị tổn thương. Em đi chưa bao lâu thì ông ấy cũng ngã quỵ trong phòng và ngay hôm đó phải nhập viện đó Lucy. Ông ấy đã vì cắn rứt lương tâm mà trở bệnh và phải nằm viện trong suốt một thời gian dài. Ca mổ tim tháng trước anh đã nghĩ bố sẽ không qua khỏi. Nhưng ông ấy đã thoát chết, nhờ ý chí của mình mà ông ấy đã thoát chết, và lí do duy nhất mà ông ấy không thể ra đi được là vì ông ấy muốn gặp lại em, muốn được nghe em nói lời tha thứ…
Lucy lặng người, cô vô cùng bất ngờ về những gì mình mới nghe từ Hải Dương, đôi mắt cô đẫn đờ và cô bé cảm thấy hai vai mình đang run rẩy…
Lucy ghét người đàn ông được gọi là bố cô, cô hận ông ta rất nhiều và chưa bao giờ có ý nghĩ là sẽ tha thứ cho ông ta. Nhưng Lucy chưa bao giờ muốn ông ấy bị như vậy. Chưa bao giờ cô muốn đẩy ông ấy vào nguy hiểm cả. Cô không thể ngờ là những lời nói vô ý của mình trong lúc nóng giận đã suýt giết chết bố mình… Một cảm giác ân hận tràn về trong cô, Lucy không cố ý, và bây giờ thì cô cảm thấy ân hận rất nhiều, đúng là suýt nữa cô đã giết bố ruột bằng những lời nói cay nghiệt của mình rồi. Không lẽ cô đang cố trả thù cho bác Long, cố đòi nợ ẹ bằng cách này sao. Không…Không đúng. Lucy không hề muốn như vậy…
Bố cô

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT