watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:00 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6730 Lượt

không còn sống được bao lâu nữa, là do Lucy vô ý đã khiến ông ấy trở bệnh. Đầu óc Lucy quay cuồng với những mặc cảm tội lỗi trong lòng, khóe mắt cô cay xè và cô muốn bật khóc…
-Lucy…Anh không trách em, bố cũng không hề trách em. Đúng hơn là không ai trong chúng tôi có tư cách để trách cứ gì em cả. Gia đình họ Hoàng đã có lỗi với em rất nhiều, nợ em rất nhiều rồi…Nhưng mà Lucy…Dù sao thì ông ấy cũng là bố em. Chúng ta đang chảy chung cùng một dòng máu, ông ấy đã rất ân hận và mong em sẽ tha lỗi cho ông ấy. Ông ấy đã không còn nhiều thời gian nữa rồi. Lucy…
Đôi mắt lạnh lùng của Hải Dương nhìn cô tha thiết. Lucy chưa bao giờ thấy anh ta như vậy, khuôn mặt buồn bã của một kẻ đã phạm nhiều tội lỗi…Đáng trách nhưng rất đáng thương…
Cô bé im lặng suy nghĩ một lát rồi tháo tay Hải Dương ra khỏi vai mình, lặng lẽ đi vào nhà, Hải Dương vẫn đứng lặng một chỗ nhìn theo Lucy, ánh mắt đượm buồn, những vệt nắng chiều đỏ rực nhảy múa trong đôi mắt đen thẳm đó…
-Nghe trộm người khác nói chuyện là thói quen xấu đó. Thằng nhóc !
Đột nhiên anh ta quay ra sau lạnh lẽo, Kei từ bên kia một thân cây ôsaka bước ra bình thản, trên tay cậu nhóc là con mèo Nyako quậy phá đang giẫy dụa loạn xạ đòi nhảy xuống đất.
-Xin lỗi vì đã lỡ nghe câu chuyện của hai người, tôi chỉ là đi tìm con mèo vô tình ngang qua đây thôi. Không phải là cố ý nghe lén đâu.
-Hừ ! Cậu sợ tôi sẽ ép con bé về nhà sao ?
-Anh dám sao ?
-Hở ? Xem ra cậu rất yêu quý cô em gái dễ thương của tôi nhỉ. Cậu muốn nó ở lại đây với cậu à ?
-Thế thì sao ? Tôi vẫn còn giữ nguyên tập tài liệu mật của công ty BIAT đó. Anh đừng có nghĩ đến chuyện mang Lucy đi khỏi đây, nếu không, tôi sẽ cho anh vào nhà đá tự kỉ liền.
Kei thả con mèo xuống đất, đôi mắt đen thẳm vẫn bình thản, khuôn mặt lạnh lùng không biểu hiện một chút cảm xúc. Hải Dương nhìn cậu một lát rồi mỉm cười.
-Vậy là cậu thích con bé thật sao ?
-Thế thì sao? Anh định nói là sẽ cướp cô ấy khỏi tôi sao ?
-Nếu tôi để nó lại cho cậu, cậu sẽ bảo vệ và thương yêu nó chứ ?
-Hả ? Không phải anh luôn muốn ép cô bé về sao? Sao lại hỏi tôi như vậy ?
-Yên tâm đi ! Tôi sẽ không làm như vậy đâu. Hải Dương cười buồn rồi quay đi.-Tôi đã không muốn làm người xấu nữa rồi. Tôi sẽ giao con bé lại cho cậu. Vì vậy hãy bảo vệ và chăm sóc nó cho tốt nhé !
-Hả ???
Kei nhìn theo, đôi mắt ngơ ngác khó hiểu.
Lucy quay vào nhà, Hoàng Tuyền vẫn ngồi đợi cô, Hải Dương cũng đi theo sau cô bé, rồi cả hai yên vị vào chỗ cũ của mình khi nãy, Hải Dương tiếp tục quay lại câu chuyện nghệ thuật đang dang dỡ, mọi người trong phòng dường như đang cố tạo ra một không gian riêng cho hai bố con Lucy…
Hoàng Tuyền có vẻ rất vui khi nhìn thấy cô con gái mình đã quay lại, khuôn mặt ông nhìn Lucy thân thương với nụ cười rạng rỡ, cô bé thì vẫnngồi lặng im cúi xuống không nhìn ông, ngại ngùng và cắn rứt. Hai bố con lại tiếp tục ngồi yên bên nhau, để mặc thời gian trôi qua…
-Bố xin lỗi con ! Linh Đan.
Lucy ngước lên nhìn ông ngạc nhiên. Hoàng Tuyền vừa nói lời xin lỗi với cô. Đôi mắt buồn bã của ông lộ lên những nếp nhăn do năm tháng. Mái tóc đã lốm đốm bạc. Nhìn ông bây giờ. Lucy mới nhận ra là bố mình cũng đã có tuổi rồi, ông ấy thật sự đã già rồi…
….-Xin lỗi vì bố đã bỏ rơi con. Bố đã không làm tròn được trách nhiệm của mình. Bố cũng xin lỗi vì đã khiến con gặp nguy hiểm mà không thể bảo vệ được con. Bố đúng là một ông bố tệ hại mà.
Đôi mắt buồn của ông vẫn nhìn Lucy chằm chặp, khóe mắt cô bé cay cay, có một điều mà Lucy rất ghét ở bản thân mình là cô nhóc quá yếu lòng, thường hay cảm động vì những thứ tình cảm hiện diện trước mặt mình, nếu trước đây cô căm ghét người đàn ông này bao nhiêu thì bây giờ cô lại thấy xót xa khi nhìn ông ta bấy nhiêu. Và có một điều cô không thể quên, Hoàng Tuyền là bố ruột của mình.
…-Bố đã rất mừng khi biết rằng con vẫn còn sống. Linh Đan !!! Bố thật sự rất thương con. Lần đó muốn đón con về nhà không phải vì bố cảm thấy mặc cảm tội lỗi hay là bố muốn làm tròn trách nhiệm vì chúng ta có chung dòng máu như con đã nói đâu. Bố muốn đón con về nhà là vì bố muốn được ở gần con, Linh Đan. Bố thương con cũng giống như anh trai Hải Dương của con, mặc dù bố không biết phải nói thế nào cho con hiểu, nhưng những gì mà bố muốn làm cho con không hề giả dối đâu, con gái…
Lucy vẫn im lặng, đôi mắt bối rối cố nhìn sang hướng khác.
…- Bố đã rất hi vọng vào cuộc gặp gỡ lần trước, bố đã rất hi vọng rằng con sẽ trở về với bố. Nếu con chịu trở về, bố sẽ rất hạnh phúc và sẽ dành hết quãng đời còn lại để chăm sóc cho con, và bù đắp lại quãng thời gian đã để con chịu khổ. Bố sẽ làm tất cả cho con…nhưng…nhưng… Khi nghe con nói là con không hề cần bố, con hận bố và cả đời này sẽ không tha thứ cho bố…bố đã rất đau lòng…và bố biết là điều mà bố mong muốn không thể thành hiện thực được… Là vì bố, tất cả là do bố. Đúng như con nói. Bố đã phản bội lại bạn bè, bỏ rơi người con gái mà bố thương yêu nhất. Hoàng Hà vì bố mà phải bỏ đi, bố đã không làm gì để bảo vệ và chăm sóc được ẹ con. Hoàng Long cũng vì bố liên lụy mà chết. Bố đã gieo ra nhiều quả đắng nên việc gặt lại nó bây giờ không có gì khó hiểu cả…Mặc dù vậy bố vẫn rất mong muốn được đón con về, nhưng xem ra đây là một điều vô vọng mà cả đời bố không thể làm được rồi…Bố biết rất khó để con tha thứ cho bố. Nhưng bố vẫn hi vọng vào điều đó. Con vẫn còn nhiều thời gian, bố thì sắp hết rồi, bố muốn ít ra đến cuối đời, con sẽ tới gặp bố và nói điều này…Từ giờ đến lúc đó, bố sẽ đợi con.

…-Nếu sau này muốn gặp bố thì hãy nói anh trai Hải Dương đưa con sang đó nhé !
Lucy lặng yên suy nghĩ, rồi cô bé gật đầu.
Lucy cần thời gian. Khi thời gian đi qua xóa nhòa mọi vết thương trong quá khứ. Đem những kí ức khó chịu đi xa. Lucy sẽ làm được. Cô sẽ cố gắng tha thứ cho ông. Cô sẽ đến gặp ông và sẽ nói lời tha thứ, cũng có thể sẽ ở lại bên ông cho đến giây phút cuối của ông. Nhưng không phải là bây giờ…
Thời gian lại trôi qua. Hai bố con vẫn ngồi bên nhau với bao nhiêu bối rối, những cảm xúc đan xen bức bối không thể nói lên lời… Sau một lúc yên lặng thì Hoàng Tuyền cũng đứng dậy quay sang chú Khánh nhẹ nhàng lên tiếng:
-Xin lỗi ! Không làm phiền gia đình nữa. Chúng tôi phải về rồi.
Những gì cần nói với Lucy ông cũng đã nói xong cả rồi, ông không muốn ở lại khiến cô bé phải bối rối nữa, chú Khánh quay sang ngạc nhiên.
-Sao vội thế ? Để ăn tối với gia đình tôi xong hãy về chứ.
-Cám ơn ! Nhưng sáng mai tôi phải lên máy bay sớm rồi. Tôi phải về thôi.
-Tiếc quá !
Tiễn hai bố con Hoàng Tuyền ra bên ngoài, chỉ có những tiếng trò chuyện của chú Khánh và ông, Lucy vẫn lặng im, đầu cô bé rối tung lên rồi đột nhiên có gì đó trống rỗng, không biết phải kết thúc buổi chia tay này như thế nào…
Phải im lặng mãi sao ? Im lặng với người

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT